Chương 1203 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chu Thư Nhân nghĩ ngợi rồi đáp: - Sắp rồi!

Bây giờ Diêu Văn Kỳ không những đang bị Hoàng thượng giam lỏng, mà dòng họ Trương thị cũng không buông tha cho Diêu Văn Kỳ. Trong tay Diêu Văn Kỳ nắm giữ rất nhiều chứng cứ, Hoàng thượng câu giờ mãi mà chưa tìm thấy đáp án. Dòng họ Trương thị biết rõ Diêu Văn Kỳ từng giết người trong tộc họ, nhưng vẫn luôn nhìn âu cũng là vì Diêu Văn Kỳ đang khống chế con cờ nào đó. Diêu Văn Kỳ biết rất rõ rằng Hoàng thượng sẽ không tha cho ông ta, dòng họ Trương thị cũng sẽ mượn dao giết người cho nên suy nghĩ lúc này của Diêu Văn Kỳ là bỏ trốn. Chu Thư Nhân biết mấy chuyện này âu cũng là nhờ Hoàng thượng tiết lộ với anh. Bởi vì mẹ anh là người của dòng họ Vinh thị, cho nên Hoàng thượng cực kỳ tin tưởng anh.

Dụ Đãng đợi biết bao nhiêu năm rồi, chờ thêm một lúc cũng không hề hấn gì. Lão chỉ muốn hỏi thăm tiến độ tới đâu thôi, lão nói:

- Ừ, vậy ta về đây.

Chu Thư Nhân đáp “ừ", nói:

- Tứ cữu nhớ nghỉ ngơi sớm một chút.

Dụ Đãng đứng dậy, xong hơi khựng lại:

- Đúng rồi, ta tính kèm cặp Xương Lễ một khoảng thời gian, sau này nó là người kế thừa tước vị, ngươi bận thì để ta dạy nó cho.

Chu Thư Nhân: - Làm phiền Tứ cữu quá!

- Phiền gì mà phiền.

Lão cũng chỉ kiếm vài chuyện cho mình làm thôi. Ban ngày Minh Đằng được tiên sinh dạy học rồi, thế là lão trở nên rảnh rỗi lắm.

Mới đó mà đã 5 ngày trôi qua, suốt mấy ngày nay Lễ Bộ làm việc cực kỳ hiệu suất. Bên họ đã bắt đầu chiêu thương, miếng bánh này quá thơm nên ai cũng muốn có phần. Chu Thư Nhân ở Hộ Bộ ngạc nhiên khi thấy Xương Nghĩa tới tìm anh, Khâu Duyên thức thời đi ra ngoài. Chu Thư Nhân hỏi:

- Con tới tìm cha chi vậy?

Không có việc gì thì con trai sẽ không đến Hộ Bộ tìm anh, anh cau mày nghĩ: lẽ nào Lễ Bộ lại muốn xin bạc?

Xương Nghĩa ôm tâm lý thấp thỏm, nói:

- Cha ạ, Lễ Bộ bắt đầu chiêu thương rồi ạ.

- Ồ, ta biết. Mà sao?

Xương Nghĩa mới nói:

- Mấy ngày nay mọi người ra sức đấu đá để chọn ra người phụ trách, hôm nay mới quyết định được ứng cử viên. Con trai của cha là người được chọn làm trợ thủ của Tôn đại nhân ạ.

Thật sự là miếng bánh có nhân từ trên trời rơi xuống, hắn thật khờ khạo, hắn hoàn toàn không tham gia mà cũng chẳng nảy sinh bất kỳ suy nghĩ nào, hắn chỉ ngoan ngoãn ở yên trong sứ quán thôi.

Chu Thư Nhân: - Lễ Bộ Thượng Thư chọn à?

Xương Nghĩa gật đầu: - Vâng ạ.

- Ừ, nếu đã như vậy thì con cứ nhận việc thôi.

Xương Nghĩa: - Thật sự không có chuyện gì chứ?

Chu Thư Nhân tằng hắng:

- Ý tưởng này do cha con đề xuất, lúc đó Lễ Bộ há mồm đòi 300.000 lượng bạc, cha đâu có cho, vì vậy mới cho bọn họ ý tưởng này.

Xương Nghĩa: “...” - Vậy ra, đây mới là lý do hắn được giao nhiệm vụ.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Con chỉ cần lo làm việc của mình thôi, đừng có nhúng tay vào những chuyện khác, đừng lắm mồm, đây là cơ hội để lập công đấy. Có công trạng này, sang năm chắc chắn có thể thăng quan.

Xương Nghĩa không khỏi kích động khi nghe đến câu cuối cùng, thăng quan. Hắn đáp:

- Thưa cha, con đảm bảo sẽ cẩn thận hoàn thành nhiệm vụ này ạ.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Ừa, được rồi, mau trở về đi, bây giờ chắc Tôn đại nhân đang bận lắm.

Xương Nghĩa vội vàng đứng dậy, lúc tới tâm trạng bất an, bây giờ tự tin tràn trề, giọng nói cũng dõng dạc hơn hẳn:

- Dạ, con trở về ngay đây ạ. Cha làm việc tiếp đi!

   

Lễ Bộ

Xương Nghĩa vừa mới trở về thì thấy Cổ Trác Dân đang chờ, ông ta quan sát vẻ mặt Xương Nghĩa rồi nói:

- Chúc mừng!

Xương Nghĩa cười đáp: - Hên thôi!

Còn lâu Cổ Trác Dân mới tin, ông ta dám chắc Chu Xương Nghĩa được giao cho nhiệm vụ mà ai cũng thòm thèm này chắc chắn là nhờ có Chu đại nhân. Thái độ lúc đi và về của Chu Xương Nghĩa cách biệt quá lớn. Cổ Trác Dân thở dài, ông ta không quan tâm lợi ích thu về khi được phụ trách hạng mục lần này, ông ta để ý công trạng, lần đầu chiêu thương có ý nghĩa rất khác biệt.

Uông Cự đi tới, bảo:

- Xương Nghĩa! Qua đây, bản quan có mấy lời muốn nói với ngươi.

Lần này Uông Cự không tham gia vì ông ấy biết ông ấy sắp rời khỏi Lễ Bộ rồi, cho nên ông ấy luôn muốn dặn dò Xương Nghĩa càng nhiều càng tốt. Nhiệm vụ lần này không đơn giản đâu!

*

Kinh Thành

Trúc Lan và con gái út cùng nhau đi đến một cửa hàng của người nước ngoài, cô muốn mua một vài món đồ dùng học tập chỉ có thể tìm thấy ở cửa hàng của người nước ngoài. Tuyết Hàm không quá yêu thích đồ của người nước ngoài, nàng chỉ đi cùng mẹ thôi, thấy mẹ mua đồ, còn hỏi chưởng quầy có ống thuỷ tinh nào dài hay không… Tuyết Hàm sửng sốt, từ sau khi mẹ có được sách của người nước ngoài, mẹ đọc hăng say hơn cả Nhị ca, mẹ luôn miệng nói về chúng và ngày ngày cầm sách không rời tay. Mấy ngày nay mẹ không đi tán gẫu với nàng hay các tẩu tẩu nữa, mỗi ngày tập trung nghiên cứu.

Tuyết Hàm hơi bối rối trước người mẹ đam mê học hành của mình, đấy, mẹ còn đang tiếp tục nói, chưởng quầy nghe đến mức mông lung. Chưởng quầy nói với vẻ mặt khó xử:

- Mấy thứ phu nhân muốn thì ở đây không có rồi. Phu nhân có muốn xem thử nước hoa mới về không, mấy loại nước hoa này đang đắt hàng lắm đấy ạ.

Trúc Lan thất vọng, nhưng nghĩ lại thấy cũng phải. Các cửa hàng phải bán những món hàng được ưa chuộng chứ, cô nói:

- Không cần, cảm ơn.

Cô không có hứng thú với nước hoa, với hoàn cảnh sinh sống ở châu Âu hiện nay… chẹp chẹp, nghĩ thôi là đã thấy ăn không vô rồi. Nước hoa được dùng để át đi mùi hôi là chính, nghĩ vậy Trúc Lan không khỏi lùi ra đằng sau - cách xa nước hoa.

Chưởng quầy: “?”

Tuyết Hàm đặt nước hoa trong tay xuống, mẹ không thích nên nàng cũng không thích. Trúc Lan đi trả tiền, ra ngoài còn càm ràm:

- Đắt xắt ra miếng!

Tuyết Hàm: - Đúng đó.

Trúc Lan bèn nghĩ tới chuyện nhờ Chu Thư Nhân đi xin dụng cụ, kiếp trước cô không nghiên cứu chuyên sâu, hoàn toàn không ngờ, xuyên tới cổ đại vẫn cần nỗ lực và phấn đấu học tập. Trúc Lan cạn lời, lúc mới vừa tới là Chu Thư Nhân ra sức học tập, bây giờ đổi lại là cô, thật sự công bằng làm sao!

Hai mẹ con lên xe ngựa hồi phủ, trên đường hồi phủ đụng phải thương đội. Đoàn xe chuyển hàng của thương đội khá dài, những thương đội như vậy không quá khó thấy ở Kinh Thành. Kinh Thành là trung tâm quyền lực, cho dù phương Nam có phồn hoa hơn thì mức sống ở Kinh Thành cũng không hề thua kém phương Nam, bởi nơi tập trung những nhà trâm anh thế phiệt toàn là những khách hàng có tiềm năng chi mạnh tay.

*

Diêu Hầu Phủ

Diêu Văn Kỳ vờ như không nghe không thấy những lời khuyên bảo, ông ta nhắm mắt lại y hệt đang ngủ. Cố Tam không hề nôn nóng, lấy thư chủ tử viết ra. Nói:

- Đây là thư của chủ tử ạ.

Diêu Văn Kỳ nghe thấy tiếng đóng cửa mới cầm lá thư trên bàn lên đọc, ông ta cười khẩy:

- Hứa cho ta vị trí vương hầu à, lừa ta chứ gì! Đúng là một lũ ngu xuẩn!

Diêu Văn Kỳ vò bức thư lại, lẽ ra ông ta là người nắm quyền chủ động, nào ngờ liên tiếp xảy ra sự cố, cộng thêm dòng họ Trương thị tự ý hành động, khiến ông ta rời vào bước đường cùng. Ông ta nghĩ đến nơi dòng họ Trương thị đang ẩn náu, sắc mặt càng thêm khó coi. Ông ta cho người qua xem mới biết chỗ đó là giả!

Diêu Văn Kỳ thầm hận, phải chi Hoàng thượng không chặn đứng con đường liên lạc của ông ta khiến thế lực còn sót lại của ông ta cũng bị dòng họ Trương thị nuốt chửng. Bỗng nhiên ông ta bật cười, Hoàng thượng đang nuôi dòng họ Trương thị lớn gan hơn đây mà. Ông ta chờ xem kết cục của dòng họ Trương thị.

Có điều… Diêu Văn Kỳ buông thõng hai tay. Lúc Hoàng thượng chặn đứng liên hệ giữa ông ta và thế lực bên ngoài thì ông ta đã biết mọi hành vi và cử chỉ của ông ta đều nằm trong tầm mắt của Hoàng thượng rồi. Thua, nhưng vẫn chưa thua hoàn toàn. Ông ta híp mắt, càng loạn ông ta mới có thể tìm thấy cơ hội chạy trốn.

Trên đường về phủ, Trúc Lan ngồi ghé vào cửa sổ xe, thoáng thấy một cái rương từ chiếc xe chuyển hàng đằng trước rớt xuống. Rương va đập với mặt đường vừa được tu sửa, tức thì nứt ra. Sau đó Trúc Lan nhìn thấy trong rương rơi ra ít cá, Trúc Lan còn ngửi thấy mùi giấy dầu dùng để gói đồ. Cô nói với người đánh xe ngựa:

- Dừng xe!

Trúc Lan đang định xuống xe thì người đánh xe ngựa của chiếc xe chuyển hàng đằng trước cũng hoảng loạn dừng xe ngựa lại, rồi nhét đồ rơi ra vào trong rương.