Chương 1202 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hoàng thượng càng nghe hai mắt càng sáng. Thứ nhất, không cần tốn của triều đình một văn tiền nào mà còn có thể tiếp đón sứ đoàn cực kỳ chỉn chu. Thứ hai, ngài đã thấy được lợi ích.

Lễ Bộ Thượng Thư trợn mắt há mồm, đã ngồi lên được cái ghế Thượng Thư thì đâu có ai ngu dốt. Ông ta thử suy nghĩ theo hướng ý tưởng của Chu Thư Nhân, bỗng nhiên trái tim đập bang bang bang. Lúc này ánh mắt ông ta nhìn Chu Thư Nhân cứ như nhìn thấy một con cúp bế bằng vàng, Chu Thư Nhân không là người của Hộ Bộ thì đúng là phí của trời!

Chu Thư Nhân nuốt hết những lời có liên quan đến “nhãn hiệu" mà mình tính nói trở vào. Thời này mỗi gia tộc đều có gia huy, gia huy chính là “nhãn hiệu". Anh vuốt râu, chiêu thương và kêu gọi tài trợ đều là những cách có thể kiếm tiền. Chu Thư Nhân tằng hắng một tiếng rồi mới nói tiếp:

- Hoàng thượng, đồ ăn hay đồ dùng đều có thể kêu gọi các nhà đầu tư. Hoàng thượng, lần này chiêu thương ai ra giá cao thì được. Đương nhiên, cũng phải có chất lượng tốt mới được. Đại diện cho cả một nước thì không được phép qua loa. Cuối cùng, số bạc trong đợt chiêu thương bắt buộc đưa về Hộ Bộ.

Lễ Bộ Thượng Thư: “...”

Đau đớn làm sao! Rõ ràng phải thuộc về Lễ Bộ chứ, hiếm lắm mới có cơ hội kiếm thêm cơ mà!

Hoàng thượng cũng đã nhìn ra lợi ích phía sau, hiển nhiên không thể để Lễ Bộ nuốt trọn. Ngài đáp:

- Được, trẫm cho phép. Còn chuyện chiêu thương thì Lễ Bộ hãy suy nghĩ quy trình rồi đưa lên cho trẫm xem.

Chu Thư Nhân vui mừng, quỹ chung lại tăng lên rồi. Về phần giao cho Lễ Bộ nghĩ cách tổ chức thì Chu Thư Nhân hiểu, đây là sự bồi thường của Hoàng thượng dành cho Lễ Bộ. Trong quá trình tổ chức chắc chắn sẽ có mập mờ, coi như chia cho Lễ Bộ chút ít bánh trái.

Lễ Bộ Thượng Thư hớn hở: - Thần xin cáo lui!

Hoàng thượng đáp “ừ", rồi giữ một mình Chu Thư Nhân lại nói:

- Khanh xem quyển tấu chương này đi.

Chu Thư Nhân thắc mắc nhận lấy, sau khi xem xong bèn nói:

- Người nước ngoài muốn làm quan ở triều ta ư?

Chu Thư Nhân cẩn thận ngẫm lại, trong lịch sử mà anh từng học đúng là cũng có rất nhiều trường hợp tương tự.

Hoàng thượng hỏi: - Khanh thấy thế nào?

Chu Thư Nhân vỗ tay:

- Chuyện này tốt mà! Thần vẫn hay nói chúng ta phải biết học hỏi điểm mạnh của nhau để bù đắp điểm yếu, nhưng rào cản ngôn ngữ là một vấn đề không nhỏ. Thần cảm thấy có thể chiêu mộ người các nước khác vào triều làm quan, Hoàng thượng thấy cho thêm các chức quan thông dịch có được không?

Chỉ phụ trách dịch thuật mỗi ngày, tránh đi những điều cơ mật. Dịch sách nước ngoài sẽ làm phong phú nguồn sách trong nước, ngôn ngữ của mỗi quốc gia còn có rất nhiều thổ ngữ cho nên chuyện này mãi mãi không thể xong được!

Hoàng thượng cười nói:

- Trẫm cảm thấy ý tưởng này rất hay, quan thông dịch được tính là quan viên Lễ Bộ chuyên phụ trách phiên dịch sách và tài liệu của các quốc gia khác. Ừm… chủ sự cho bậc Chính lục phẩm đi, còn những vị khác thì Chính thất phẩm.

Không cùng một giống nòi ắt có lòng riêng. Hoàng thượng không muốn ngăn cản không cho người nước ngoài nhập cư, ngài muốn làm sao có thể lợi dụng và kiểm soát gắt gao nhất có thể.

Chu Thư Nhân cũng khá hài lòng, thế thì vợ anh đỡ học tiếng các nước, vợ anh nóng trong người, anh sống không thoải mái gì cho cam. Chu Thư Nhân nghĩ ngợi, cuối cùng cần phải đi đường chính thôi thôi:

- Hoàng thượng, thần có một chuyện muốn nhờ.

Hoàng thượng cười hiền từ, nói:

- Khanh cứ nói đi, chỉ cần trẫm có thể làm được thì trẫm chắc chắn sẽ giúp khanh.

Chu Thư Nhân cười khẩy trong lòng, có mệnh đề trước nữa kìa. Anh thưa:

- Đứa con thứ hai của thần rất thích sách toán nước ngoài, thằng bé có chút năng khiếu. Hôm qua nương tử của thần cũng cảm thấy thú vị, thần muốn xin Hoàng thượng cho thần ít sách của người nước ngoài ạ.

Hoàng thượng chỉ thẳng vào mặt Chu Thư Nhân, nói:

- Đó là nguyên nhân khiến mặt của khanh ra nông nỗi này ư? Trẫm cũng không biết nên nói gì hơn, nếu khanh đã yêu thương thê tử đến nhường này thì trẫm sẽ cho khanh một mớ sách của người nước ngoài vậy.

Chu Thư Nhân: “???” - Anh cảm thấy Hoàng thượng suy diễn hơi xa rồi!

Đúng là Hoàng thượng suy diễn linh tinh thật, ngài cho rằng Dương thị muốn học, mà Chu Thư Nhân không cho, nên mới bị cắn!

   

Cuối cùng Trúc Lan cũng nhận được sách, thể loại cực kỳ đa dạng. Cô tìm thấy nhiều sách tiếng Anh… Ờm, sách tiếng Anh chiếm đa số. Về phàn những ngôn ngữ khác, xin lỗi, cô thật sự không biết chúng, mà chúng cũng chẳng biết cô.

Tuyết Hàm lật một quyển ra xem, nói:

- Mẹ ơi, đây là chỗ sách cha tìm về cho Nhị ca sao?

Hôm nay nghe Nhị tẩu nói hôm qua Nhị ca rinh về rất nhiều sách tiếng nước ngoài. Còn cưng như bảo bối vậy!

Trúc Lan không cảm xúc đáp: - Không, chỗ này là cha con tìm về cho mẹ.

Cô không thể nói rằng mình hiểu mà không có lý do thuyết phục được, cho nên đành phải đổ hết lên đầu Chu Thư Nhân. Cô bảo là Chu Thư Nhân dạy mình, sau đó cô cũng có chút năng khiếu tự học thành tài, Chu Thư Nhân bận mà, lẽ nào Xương Nghĩa lại tới hỏi bài cô!

Trúc Lan hết cách, ai bảo cô không thể tùy tiện thể hiện cơ chứ. Nhờ sự không thể tuỳ tiện này mà hình tượng người cha đa-zi-năng của Chu Thư Nhân càng ngày càng hoàn hảo!

Tuyết Hàm thảng thốt: - Mẹ, cha tìm cho mẹ hả?

Trúc Lan mỉm cười lấp l**m:

- Ừ, mẹ cảm thấy khá thú vị, nên nhờ cha còn kiếm về cho mẹ ít cuốn, để mẹ đọc thêm thử xem. Chẳng phải người ta hay nói học - học nữa - học mãi hay sao, mẹ cũng muốn học nhiều một chút.

Tuyết Hàm: “...”

Tình huống lúc này nằm ngoài khả năng nhận thức của nàng, mẹ cảm thấy hứng thú với những thứ ký hiệu trong đây ư?

Lý thị rơi cả khăn tay, hồi nãy lật xem mấy chữ tiếng nước ngoài khiến thị cảm thấy hơi mệt trong người, nhưng mẹ chồng lại muốn học, thị nói:

- Mẹ, mẹ giỏi quá à!

Thị chưa từng thấy lão phu nhân nhà ai nỗ lực như vậy!

Trúc Lan mỉm cười:

- Ừ, mẹ cũng cảm thấy mẹ giỏi.

Có bao nhiêu người không muốn nhớ lại những ngày cấp ba, cô cũng vậy thôi.

Trên đường đến nha môn ở châu thành, Tề Vương hay tin Dung Xuyên không những bình an mà còn tìm ra cả hòn đảo nương náu của dòng họ Trương thị nữa. Trong lòng Tề Vương cực kỳ phức tạp, số Dung Xuyên may mắn thật đấy. Tuy vậy… Tề vương siết chặt cây quạt, mấy ngày vừa qua nơm nớp lo sợ, cuối cùng cũng phải trở về. Chỉ cần không ảnh hưởng đến toàn cục, phụ hoàng và Thái tử sẽ không so đo.

Thị về cưỡi ngựa đến bên cạnh xe ngựa, nói:

- Điện hạ, người ở bên trong xe ngựa phía sau sắp không cầm cự nổi nữa.

Tề vương: - Hắn có chịu khai gì chưa?

- Vẫn chưa, còn ngậm chặt miệng không nói lời nào.

Tề vương cười nhạo, nói:

- Bổn vương chống mắt lên coi hắn ta cứng đầu cỡ nào. Nếu hôm nay còn không chịu nói thì cho hắn ta dùng thứ cao chết người kia đi. Bản thân bọn chúng biết thứ này nguy hiểm mà, đi thôi!

Loại cao đó có thể khiến con người ta trở thành người không ra người - quỷ không ra quỷ. Tề vương siết chặt nắm tay, chờ sau khi thanh trừng xong phải thẳng tay tuyên truyền tác hại mới được.  

Buổi tối sau khi Chu gia cơm nước xong xuôi, Trúc Lan đi đọc sách. Cô cầm bút lên tính, còn phải dựa trên trí nhớ còn sót lại để sắp xếp ra những thông tin hữu ích. Một sinh viên khối Khoa học tự nhiên như cô thật sự không biết định luật nào xuất hiện vào khoảng thời gian nào, cô chỉ cảm thấy có công thức rất tiện mà thôi. Còn Chu Thư Nhân thì đúng là học lịch sử thật, nhưng anh cũng không biết rõ ràng lắm.

Điều này dẫn đến… Trúc Lan háo hức nhìn anh:

- Công thức này thời này đã có rồi à?

Chu Thư Nhân: - … À, phải hỏi sứ thần mới biết.

Trúc Lan: - … Chứ cũng chẳng còn cách nào khác.

Sau khi ăn xong Dụ Đãng đi dạo một vòng, vừa vào liền thấy hai vợ chồng cháu mình chăm chú xem sách mà còn cau mày. Cứ như đang suy nghĩ cái gì nhưng nghĩ chưa ra vậy, lão bèn hỏi:

- Sao vậy?

Chu Thư Nhân và Trúc Lan cùng ngẩng đầu, Trúc Lan sắp lại sách vở và giấy nháp dùng để tính toán, cô bình tĩnh giấu đi mọi thứ, bởi trên đó có quá nhiều điều không được để cho người khác nhìn thấy.

Chu Thư Nhân hỏi: - Sao Tứ cữu lại đến đây?

Dụ Đãng cụp mí mắt, đôi phu thê này cứ tỏ ra bí ẩn, không muốn nói, thì lão không hỏi nữa. Đáp:

- Ta tới hỏi xem tấu chương ngươi xin sắc phong cho Xương Lễ trình lên lâu lắm rồi mà vẫn chưa có hồi âm gì à?

Bởi vì Minh Đằng, Dụ Đãng cực kỳ để ý Đại phòng. Mấy ngày vừa qua lão không được vào cung, nên hơi sốt ruột.

Chu Thư Nhân đáp:

- Tấu chương của phủ Ninh Quốc Công và mấy hầu phủ khác cũng chưa được phê duyệt mà.

Ngoài trừ Minh Đằng là trường hợp đặc biệt, có tấu sớ được trình lên nửa năm rồi mà vẫn còn nằm đó. Hoàng thượng đang định chừng nào kết thúc sẽ phê duyệt một lần luôn.

Dụ Đãng thấy thê tử của cháu mình ôm sách rời đi, khẽ nói:

- Hoàng thượng còn đang giam lỏng Diêu Văn Kỳ trong Hầu phủ, định kéo tới chừng nào vậy?