Chương 1201 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Trong buổi chầu triều hôm sau, đúng vậy, chầu triều, tối qua bỗng nhiên thông báo sáng nay chầu triều. Lúc Chu Thư Nhân nhận tin, cảm thấy cứ như sét đánh ngang tai. Không hoảng sao được, bởi lần này chắc sẽ quê độ lắm!

Chu Thư Nhân âm thầm “hỏi thăm mẹ” của Hoàng thượng (chửi bậy), anh vẫn một mực cúi đầu, hôm nay anh không hóng hớt, tập trung ngắm nhìn gạch lát dưới sàn.

Các vị đại thần có mặt trong buổi chầu triều cực kỳ vui vẻ, họ có thể không vui à, hãy nhìn quốc thư mà quốc vương các nước trình lên lần trước mà xem, trông luộm thuộm làm sao. Lần này sứ đoàn có một vị vương tử nước ngoài, cũng như một số hoàng tử và công tước khác. Cường quốc nào cũng mong một ngày nào đó được vạn nước triều cống*, đó là vinh quang. Hiển nhiên Hoàng thượng rất vui, lần này có hơn chục nước đi sứ sang đây, được một lần như vậy trước khi thoái vị, ngài cảm thấy càng viên mãn hơn.

(*Triều cống: vua hoặc chư hầu của nước nhỏ đích thân đem lễ vật tiến cống cho vua của nước lớn.)

Hôm nay là sân nhà của Lễ Bộ, Lễ Bộ thượng thư xoa tay hầm hè thề muốn làm cho nước nhà mở mày mở mặt. Chu Thư Nhân chỉ nghe chứ không ý kiến, thầm nghĩ: âu cũng là nhờ sức mạnh quân sự và sự giàu có của nước mình thu hút nước khác, vì vậy những người đi sứ trước đó trở về báo tin mới khiến những người đang cầm quyền muốn đích thân đến xem.

Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng, hôm nay không cần diễn kịch nên ngài và Chu Thư Nhân nói chuyện rất nhiều. Trong lúc nói chuyện, Chu Thư Nhân tỏ ra rất cảnh giác người nước ngoài khiến ngài cũng không có ấn tượng quá tốt với những nước lân bang. Ngài luôn khắc ghi, cho nên ngài mới không dám xem thường các nước nhỏ cho dù nước mình có là nước “thiên triều đại quốc”*.

(*Thiên triều đại quốc: cách những nước triều cống gọi Trung Quốc để thể hiện sự tôn trọng và phục tùng)

Ngài nhớ rõ mồn một, Chu Thư Nhân từng nói thuốc nổ là một trong bốn phát minh vĩ đại của Hoa Hạ (Trung Quốc) nhưng người nước ngoài ứng dụng nó rất thành thục. Ngài có phái mật thảm lẫn vào thương đội, mấy năm trở lại đây gửi về khá nhiều tin tức khiến ngài càng thêm cảnh giác. Pha lê là điển hình nhất, đủ thấy kỹ thuật của người nước ngoài không kém cạnh gì. Chẳng qua… Hoàng thượng nhìn chằm chằm Chu Thư Nhân vẫn luôn cúi đầu, ngài cau mày hỏi:

- Chu ái khanh, sao khanh cứ cúi đầu mãi thế?

Ngài thật sự không biết Chu gia xảy ra chuyện gì, ngài chẳng nhận được tin tức gì cả.

Chu Thư Nhân chửi thầm trong bụng, thấy ai cũng đang dòm mình, anh giật quai hàm, chậm rãi ngẩng đầu lên thưa:

- Dạ bẩm Hoàng thượng, thần ngủ không đúng tư thế nên bị sái cổ ạ.

Ánh mắt Hoàng thượng đậu lại trên mặt Chu Thư Nhân, có tuổi rồi ánh mắt không còn nhìn rõ nữa, thế nhưng ngài thấy hai bên gò má Chu Thư Nhân hơi đỏ lên, bèn hỏi:

- Trẫm thấy khanh đâu chỉ bị sái cổ đâu, sao trên mặt lại có hai vết sưng thế kia? Thời nay muỗi độc dữ vậy sao?

Chu Thư Nhân: “...”

Anh dám khẳng định Hoàng thượng có cố ý gài anh, bởi vì có tuổi nên ánh mắt không tốt thôi. Hoàng thượng có cặp mắt kính do người nước ngoài biếu tặng, chẳng qua ngài không quen đeo và cũng rất ít khi đeo nó!

   

“Phụt", nối tiếp sau đó là những tiếng cười khe khẽ không dứt!

Tiêu Thanh cạn lời ngước nhìn trời cao, lão đứng gần Chu Thư Nhân nhất, lúc Chu Thư Nhân cúi đầu lão thấy rõ ràng, trên đường vào cung lão còn lén nhìn suốt cả đoạn đường nữa. Thật sự là hết nói nổi, một bó tuổi rồi mà còn…

Tiêu Thanh hoàn toàn không nghi ngờ Chu Thư Nhân nuôi thiếp thất bên ngoài, trong mắt lão thì Chu Thư Nhân là người sợ thê tử hàng thật giá thật. Cho nên chỉ có thể là “dấu ấn" của thê tử Chu Thư Nhân để lại mà thôi, chẹp chẹp!

Chu Thư Nhân nghe được tiếng cười biết ai cũng thấy cả rồi, anh ngẩng đầu lên với vẻ mặt không cảm xúc. Sau đó anh mỉm cười nhìn người nào người nấy đều đang cười run cả bả vai. Lúc ánh mắt của họ chạm phải tầm mắt của Chu Thư Nhân, bả vai lại không run lên nữa mà nhìn thẳng về phía trước không dám để lộ cảm xúc.

Hoàng thượng lấy cặp mắt kính Liễu công công đưa rồi đeo vào, ngài nhìn mặt Chu Thư Nhân cũng hết biết nói gì. Sau đó trong lòng lại rất hâm mộ, đừng nói là hôn ngài, đến cả tay còn chẳng cho ngài đụng vào, ngài bèn ném cho Chu Thư Nhân ánh mắt hình viên đạn. Chu Thư Nhân vờ như không thấy, mãi cho đến lúc họp triều xong mà Hoàng thượng cũng không liếc nhìn Chu Thư Nhân thêm một cái nào.

Kết thúc buổi chầu, mọi người đồng loạt rời đi. Về phần mặt Chu Thư Nhân: ai cổ hủ thì bảo “chẳng ra thể thống cống rãnh gì", những người còn lại bật cười khanh khách xong cũng đi rồi. Lý Chiêu là tuýp người miệng hỗn, nói:

- Mau lại đây cho bản quan xem cái, hai bên đều lắm đó nha!

Chu Thư Nhân sờ mặt, vơ anh thật sự cắn cho anh hai phát đối xứng. Anh hỏi:

- Hâm mộ lắm hả? Ngài hâm mộ cũng không có được đâu. đây là chứng cứ cho thấy vợ ta yêu ta!

Lý Chiêu thấy hơi ớn ớn, thật sự không ngờ Chu Thư Nhân có thể nói ra mấy lời không biết xấu hổ như vậy. Ông ta chẹp chẹp hai tiếng, nói:

- Để ta tự tay kiểm tra xem da mặt ngươi dày cỡ nào… Ờ, dày thật! Da này muỗi chích cũng không đổ máu được!

Chu Thư Nhân: “...” - đây là lý do vì sao anh không ưa Lý Chiêu!

*

Dung Xuyên trên biển đã về đến đội thuyền chiến. Sáng sớm vừa mới ngủ dậy là bày bàn ra, trên bàn trải rất nhiều giấy. Dương Văn mon men lại gần, hỏi:

- Dượng, dượng tính vẽ cái gì vậy? Để con mài mực cho dương nha!

Dung Xuyên: - Ta viết thư cho biểu cô của con.

Dương Văn mới thò tay ra vội rụt tay lại, thư này tương đối riêng tư nên hắn không hỗ trợ nữa. Hắn đi canh canh gác, lúc hết ca gác quay lại thấy biểu dượng vẫn còn đang viết. Đã viết được một chồng thư thật dày rồi, Dương Văn bèn hỏi:

- Tất cả chỗ nào là thư cho biểu cô ạ?

Dung Xuyên nhìn mớ thư nhà mình ra sức viết nãy giờ, hắn vuốt chồng thư, nở một nụ cười, đáp:

- Ừ. Chắc chắn biểu cô của con đã phát hiện ra mấy lá thư dạo gần đây không phải ta viết, có khi đang lo lắng cho ta lắm.

Dương Văn cảm thấy no tới căng bụng, rõ ràng còn chưa ăn cơm mà!  

Buổi chiều Chu Thư Nhân lại vào cung, lần này tiến cung cùng anh còn có Lễ Bộ thượng thư - vào cung để nhận tiền tổ chức. Lễ Bộ Thượng Thư đúng là sốt sắn, tấu chương xin tiền tổ chức đã viết xong hết cả rồi. Hoàng thượng xem sơ, cuối cùng dừng lại ở chỗ tổng số, ngài trề môi nói:

- 300.000 lượng thì nhiều quá.

Nụ cười của Lễ Bộ Thượng Thư cứng đờ. Sai rồi, lời này Hoàng thượng phải nói cho Chu Thư Nhân nghe mới phải. Lễ Bộ Thượng Thư đã suy nghĩ xong nên phản bác như thế nào, lúc này tất cả bị nghẹn lại ở cổ họng.

Chu Thư Nhân hít hà một hơi, 300.000 lượng đủ khiến anh bực mình:

- Đại nhân đúng là không đi chợ thì không biết giá cả đắt đỏ thế nào, Hộ Bộ thật sự không có nhiều bạc lắm đâu. Nếu đại nhân cảm thấy hạ quan ní điêu, thì để hạ quan tính lại sổ sách cho đại nhân ha?

Lễ Bộ Thượng Thư: - Bổn quan cũng vì triều đình, vì bộ mặt của đất nước mà thôi! Tránh cho tổ chức không chu đáo lại mất mặt ra cả nước ngoài…

Chu Thư Nhân mất trí mới có thể chi bạc đấy!

Mặc kệ Lễ Bộ Thượng Thư tiếp tục bô lô ba la, Chu Thư Nhân kiên quyết: - Hết bạc!

Lẽ ra hôm nay là Tiêu đại nhân đến, thế nhưng vừa chầu triều xong Tiêu đại nhân đã xin nghỉ rồi. Đúng là lanh lợi!

Lễ Bộ Thượng Thư từng thấy khả năng của Chu Thư Nhân, nói một hồi không thay đổi được gì cũng không ba hoa nữa. Mà hỏi:

- Thế ngài có thể chi được bao nhiêu?

Hoàng thượng vẫn không hé răng, ngài chỉ nhìn Chu Thư Nhân.

Chu Thư Nhân: - Một văn tiền cũng không có.

Lễ Bộ Thượng Thư tức giận:

- Hoàng thượng, thần đã nói rất hoà nhã rồi mà Chu Thư Nhân cứ cố tình làm khó!

Hoàng thượng ra hiệu cho Lễ Bộ Thượng Thư im miệng trước, hỏi:

- Thư Nhân có cách nào để không phải móc bạc ra không?

Chu Thư Nhân thật sự không muốn dùng bạc trong quốc khố, nhất là khi anh biết rõ tương lai sẽ loạn và chỗ nào cũng cần đến bạc. Anh nói:

- Thần nghĩ có thể chiêu thương thử xem?

Hoàng thượng nghiền ngẫm hai từ “chiêu thương", ngài hơi hiểu được “chiêu thương" có nghĩa là gì:

- Ý của khanh là tất cả các phần từ ăn uống, ngủ nghỉ, giải trí,... đều giao cho thương nhân làm à?

Chu Thư Nhân trầm mặc, bây giờ anh không cần giải thích nữa, anh thật sự đã ảnh hưởng rất nhiều đến Hoàng thượng, anh đáp:

- Đúng vậy, đây là một cách tuyên truyền, kêu gọi thương nhân đầu tư, có thể khắc huy hiệu của họ lên quần áo hoặc đồ dùng. Được tiếp đón vương tử nước khác, là sự công nhận của tầng lớp cao và có quyền lực ở nước khác. Sau này khi các đoàn sứ thần về nước, có thể mang theo vài món lưu niệm. Bọn họ trở về nước mình quảng bá, thương đội tới những nước đó sẽ càng thu được nhiều nguồn lợi hơn.

Thật sự mang lại rất nhiều lợi ích, có các vương tử quảng cáo cho sản phẩm, chỉ cần là người thông minh, chắc chắn sẽ kiếm được lợi ích mức tối đa.