Chương 74 - Hai chàng hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc ngổ ngáo
Ộc ! Ộc ! Ộc ! Cái gì thế này ??!!Thái Minh từ trong nhà tắm bước ra với bộ ngực trần quyến rũ @@..... chỉ có 1 cái khăn tắm dài quấn nửa người phía dưới..... Cơ thể săn chắc và chuẩn...... có thể khẳng định rằng : bo – đỳ chuẩn hết mức khiến tôi ộc máu mũiVới thân hình sẹc xy hiện tại ...... Mặt tôi đỏ bừng..-AAAAAAAAAAAAAAAA ! ( Tôi bịt mắt và hét toàng lên )Thái Minh nhìntooi bằng ánh mắt thản nhiên như không có gì- Anh.......anh???!!! ( Tôi 1 tay bịt mắt , 1 tay chỉ vào người Thái Minh )- ..... ( Thái Minh không nói gì )- Sao....anh lại ở đây ? - Câm !- Cái gì ? Câm sao ? Anh nói đi..... anh là gì c*̉a....ủa.....a...Chơa nói hết câu , Thái Minh đã đi nhanh đến chỗ tôi , giữ lấy đầu tôi và đặt lên môi tôi 1 nụ hôn ....... người tôi cứng đơ , mắt trợn tròn không chớp . người tôi chạm vào bộ ngực trần săn chắc c*̉a Thái Minh..... Thần kinh tôi như bị tê liệt hoàn toàn . Đến khi tôi cảm thấy thiếu không khí trầm trọng rồi thì tôi mới sực tỉnh , đẩy người Thái Minh ra và thở gấp.....---3 phút cho nụ hôn này ---- :))- Anh...... Tại sao anh lại....??!! ( Tôi chỉ tay vào Thái Minh , vừa nói vừa thở hổn hển , mặt lại còn đỏ ửng lên)Thái Minh lại từ từ tiến đến chỗ tôi , mặt sát vào mặt tôi khiến tôi rùng mình. Sau đó lại đổi hướng ghé vào tai tôi :- “Tắm đi rồi ăn thỏa thích !” ( Thái Minh nói thật nhẹ nhàng làm tôi rợn cả da gà ) @@- Hả ? tắm ! ( Tôi há hốc mồm )- .... ( Thái Minh hất đầu về phía giường , . Đúng thật ! Có 1 bộ váy ren tuyệt đẹp đang ngự tại đó.... Tôi biết là Thái minh đã chuẩn bị nó cho tôi )- Cái này ấy hả ?- Ừ Nói xong tôi cầm bộ váy phi như bay vào phòng tắm20 phút sau tôi bước ra.......- ...... ( Thái Minh nhìn tôi với anh mắt không thể bình thường hơn )Trông tôi lúc này phải nói là cực kì , cực kì yêu kiều.....Bộ váy ren trắng bó sát vào người làm tôn lên đường cong rạng ngời c*̉a tôi....- Này ! Nhìn gì ? ( Tôi đỏ mặt )Không nói gì , bỗng Thái Minh bước đến chỗ tôi vòng tay qua người và bế tôi lên ......:))...Bế tôi ra chỗ bàn ăn thịnh soạn và đặt tôi xuống nhẹ nhàng- ....... ( tôi im lặng )- .....(Thái Minh c*̃ng thế )- Tại sao.....anh....... - Ăn đi ! ( Thái Minh ngắt lời tôi )- Ăn xong anh có thể trả lời tôi tất cả mọi chuyện được không ( Tôi buồn )- ...... ( Thái Minh không nói gì )lần này tôi không nhí nhảnh nữa mà tôi ăn chậm rãi , nhẹ nhàng như 1 tiểu thư đài các mới lớn . Thực ra tôi ăn gọi là cho no chứ chẳng có vị gì.... Tôi không cảm nhận được vị ngon c*̉a “sơn hào hải vị” này mà ngược lại ,t ôi cảm thấy đắng..... Thái Minh không ăn , anh chỉ ngồi đó và nhìn tôi .Ăn được khoảng 10 phút thì bỗng nước mắt tôi phản chủ tự dưng nhẹ nhàng tuôn rơi .....Khi thấy tôi khóc , mặt Thái Minh đột ngột biến sắc- ĂN ĐI ! ( Thái Minh quát lớn )- Không...... Tôi không ăn nữa ( Tôi lắc đầu quầy quậy )- ĂN!!! ( Thái Minh thét )RẦM!!!!!Cả bàn ăn lớn bị Thái Minh hất đổ ngay trước mặt tôi........