Chương 54 - Hai chàng hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc ngổ ngáo
- Oải Hương ! Cảm ơn cậu! nếu không nhờ nhát dao đỡ cho cậu thì có khi cả đời này tớ sẽ không thể nhớ và trở về bên anh ấy-- Đến lúc này mắt tôi trơn tròn --- Sao ? cậu tìm thấy rồi ư ? Chúc mừng cậu nha . hehehe.........- Cậu tin không ? Anh ấy chính là anh Thái Minh- Cái....... cái gì ? Thái............. Thái.........Thái .......... ( tôi quá bất ngờ nên không nói được câu gì , mắt cứ trợn tròn, mồm cứ há hốc,... cộng thêm đôi mắt rưng rưng)- Là Thái MInh! hihihi!Thái MInh c*̉a bây giờ chính là Kelvin ngày trước c*̉a tớ đấy (Lyn cười 1 nụ cười chứa chan bao hạnh phúc )Đến nước này , tôi không thể nói thêm được 1 câu gì...... tôi phải kiềm chế.......... kiềm chế....... Tôi cứ ngồi im như 1 pho tượng, bỏ ngoài tai tất cả. tai tôi bây giờ ù ù ...... mặc cho Lyn đang hạnh phúc kể chuyện cho tôi nghe nhưng tôi không để ý gì nữa và c*̃ng không nghe thấy gì - hương !- .........- Hương!Đến lúc Lyn đập mạnh vào vai tôi thì tôi mới giật tình thoát khỏi đống u muộn- Ơ....... ơ...... cái gì ?- Từ nãy tới giờ sao hồn cậu không nhập vào xác bay đi đâu thế ? ( Lyn nheo mày )- Hồn tớ đang ngao du thiên hạ - thật ak - Chả nhẽ là không . Tớ mừng cho cậu quá không nói nên lời- keke..... thăn kêu vê nơ mêu..... haha- hahahaha.......- A! Kelvin ! ( Bỗng ánh mắt lyn mừng rỡ )- ( Tôi qya đầu lại Thái Minh đang tiến vào )Lyn nhảy từ giường xuống nhảy phóc ra ôm chặt Thái Minh . Tôi không phản ừng gì vì tôi đang kiềm chế bằng tất cả những gì có thể kiềm chế đượcBên trong tôi đang run . Nỗi sợ đang ám ảnh tôi . Sợ . Sợ ư ?tại sao tôi lại sợ nhỉ ?Có lẽ , sẽ có lúc nào đấy , tôi phải nói tất cả những gì cần phải nóiTôi Nhìn Lyn và Thái MInh âu yếm mà chỉ biết đứng dấy mỉm cười nhẹ- Kelvin ! Đây là người bạn tốt và thân nhất c*̉a em. hihi...... Hương ! Đây c*̃ng là người tớ yêu nhất và mãi mãi cả cuộc đời chỉ yêu anh ấy.Tôi không nói gì mà lại mỉm cười nhẹ với đôi mắt đượm chút buồn- thôi ! 2 người ở lại nhé 1 tớ phải về rồi......... Mai tớ lại vào thăm cậu. Nhé! ( Tôi lại chỉ mỉm cười nhẹ )- Ờ....... hihi- ByeThế rồi tôi chạy vụt ra khỏi cửa để lại trong phòng chỉ còn mình Lyn và Thái Minh........ Tôi không muốn nghĩ thêm gì nữa.