Chương 63 - Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta

Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta

Chương 63:

Cảm giác say rượu quả thật không dễ chịu.

Khi tỉnh lại, Diệp Trừng Tinh chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, hoàn toàn là tác dụng phụ do cồn mang lại. Lúc uống thì không cảm giác gì, bây giờ nghĩ lại mới thấy tác dụng chậm lớn đến thế nào.

Ký ức dường như vẫn dừng lại ở đêm qua. Đầu ngón tay nàng chạm vào giường, xúc cảm mềm mại thoải mái truyền đến khiến nàng hơi khựng lại.

Diệp Trừng Tinh đỡ đầu, bắt đầu lục lọi trong ký ức hỗn loạn.

Là Lê Già đưa nàng về sao?

Đúng rồi, đêm qua nàng đã thấy...

Vừa nghĩ, nàng vừa cố gắng chống người ngồi dậy. Phòng ngủ kéo rèm dày kín, không có một tia sáng lọt vào. Dù bên ngoài đã là ban ngày, trong phòng vẫn tối mịt.

Ngồi dậy xong, không chỉ đầu đau, trước mắt choáng váng, mà cổ họng cũng không mấy dễ chịu.

Diệp Trừng Tinh khẽ cau mày, vừa định xuống giường thì nghe bên cạnh vang lên tiếng rót nước.

Trong phòng quá tối, nàng phải phản ứng hai giây theo âm thanh mới nhận ra là Lê Già đang ở trong phòng.

"Tỷ tỷ uống nước đi." Omega đưa ly nước đã rót sẵn tới, giọng nói thấp khẽ khó phân biệt.

Diệp Trừng Tinh nhận lấy ly nước, không tự giác cong mắt cười: "Có Tiểu Lê ở thật tốt." Sau cơn say mà có người đưa nước, đúng là chuyện rất ấm lòng.

Uống chút nước ấm, lại rửa mặt chỉnh trang sơ qua, nàng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều so với lúc vừa tỉnh.

Rèm cửa vẫn chưa kéo, Diệp Trừng Tinh miễn cưỡng xác định phương hướng của Lê Già, nói: "Tối quá, ta đi kéo rèm nhé."

Lê Già nghe vậy vẫn không lên tiếng. Ngoài tiếng rót nước lúc nãy và một câu nói, từ đầu đến cuối nàng đều im lặng, đến mức Diệp Trừng Tinh suýt nữa quên mất nàng cũng đang ở đây.

Không đợi được đáp lại, Diệp Trừng Tinh do dự hai giây rồi vẫn quyết định đi kéo rèm. Nếu không, nàng thật sự nhìn gì cũng mơ hồ. Vừa đi, nàng vừa dặn: "Ta kéo rèm đây, Tiểu Lê nhớ che mắt lại nhé."

Rèm vừa kéo ra, ánh nắng sáng rực lập tức tràn vào phòng.

Từ lúc tỉnh lại đã ở trong bóng tối, giờ đột nhiên sáng lên, Diệp Trừng Tinh không quen, khẽ nheo mắt.

Nàng xoay người, vừa định mở miệng thì khi nhìn rõ sắc mặt của Lê Già, lập tức khựng lại, rồi nhanh chóng quay về bên cạnh đối phương.

"Tiểu Lê, ngươi có chỗ nào không khỏe không?"

Đối diện ánh mắt lo lắng của nàng, Lê Già sững sờ hai giây rồi lắc đầu: "Ta không sao."

Nhưng Diệp Trừng Tinh nghe vậy lại càng lo hơn.

Omega ngoài miệng nói không sao, nhưng dáng vẻ này rõ ràng không giống không có chuyện gì.

Lúc đứng xa, sắc mặt đã rất tái. Đến khi đứng gần, nàng mới phát hiện không chỉ mặt mũi tái nhợt, mà ánh mắt cũng không có thần, trầm u ám một mảnh.

Diệp Trừng Tinh lặng lẽ quan sát Lê Già, rồi lo lắng nói: "Tiểu Lê, có phải ngươi cả đêm không ngủ không?"

Nghe qua giống như câu hỏi, nhưng giọng nói đã gần như khẳng định.

Trong lòng Diệp Trừng Tinh vừa tự trách vừa xót xa. Nhìn tình trạng này, Lê Già hơn phân nửa là cả đêm không chợp mắt. Nếu sớm biết như vậy, nàng đã không tùy hứng uống rượu, lại còn tự chuốc say, thật sự là làm Lê Già thêm phiền phức.

Nghĩ tới đây, nàng mấp máy môi, trong giọng nói nhuốm thêm vài phần áy náy: "Thật ra ta không thường uống rượu, đêm qua chỉ là ngoài ý muốn thôi. Nhưng nói ra thì... ta đêm qua... Có phải là đã rất giày vò ngươi không?" Cho nên mới khiến Lê Già cả đêm cũng chẳng được nghỉ ngơi.

Diệp Trừng Tinh cũng không biết bản thân sau khi say rượu rốt cuộc là bộ dáng gì, nhưng càng nghĩ càng thấy hơn phân nửa chính là như vậy, sắc mặt nàng bất giác đỏ hồng: "Về sau ta sẽ không tùy tiện uống rượu nữa."

Lê Già nghe nàng nói vậy, mở miệng đáp lời, nhưng ngữ khí lại có chút nói không nên lời cổ quái: "Không có, đêm qua không có gì phát sinh..."

Lời còn chưa dứt, nàng lại xiên xẻo cười một tiếng: "Nhưng tối hôm qua xác thực là không nghỉ ngơi tốt."

"Tỷ tỷ, ta thật là khó chịu a, khó chịu không chịu nổi." Vừa nói, nàng vừa tới gần Diệp Trừng Tinh, thanh âm rất nhẹ, động tác lại không hề báo trước mà đưa tay vòng lấy eo Diệp Trừng Tinh, "Đau lòng tâm yêu ta đi."

Lần này quả thật khiến người ta không kịp đề phòng.

Nàng ôm quá chặt, tư thái lại thân mật vô gian, Diệp Trừng Tinh chỉ cảm thấy nhịp tim lập tức tăng nhanh, hai tay cũng có chút không biết đặt ở đâu. Nàng nhớ lại hình ảnh tối hôm qua mình trông thấy, do dự hai giây, muốn đẩy ra một chút, nhưng chỉ vừa động nhẹ thôi liền bị ôm càng chặt hơn.

"Để ta ôm ngủ một giấc liền hảo."

Lê Già vùi đầu nơi cần cổ nàng, nghe như trạng thái thật sự không được tốt lắm. Diệp Trừng Tinh liền không nghĩ đẩy ra nữa, nàng đưa tay vuốt tóc Lê Già, dịu giọng đồng ý: "Vậy trước tiên về giường bù một giấc đi, ta bồi tiếp ngươi."

Nghe tới trong lời nàng ôn nhu có chữ nào đó, Omega đầu ngón tay không tự chủ siết chặt.

Nàng ôm Diệp Trừng Tinh trở lại trên giường. Đôi mắt đuôi dài ngấn lệ bị ý giận nhuộm đến nồng diễm cực điểm, gần như sắp rơi lệ.

Lừa đảo.

Nàng chính là một kẻ từ đầu tới đuôi lừa đảo.

Nói cái gì bồi tiếp nàng, cũng chỉ là lời dối trá hư vô.

Nàng có thể lợi dụng nàng, có thể không yêu nàng. Nàng quả thật ghét nhất lời nói dối, vậy mà lại cũng không phải không thể dung túng sự lừa gạt của nàng. Nhưng điều kiện tiên quyết chỉ có một: chỉ cần nàng không rời khỏi nàng.

Diệp Trừng Tinh cảm thấy có chút khó thở, người phía sau ôm quá chặt, khiến nàng có ảo giác như thể một giây sau nàng sẽ biến mất khỏi thế gian này, cho nên đối phương mới cố chấp ôm chặt như vậy.

Nàng đành thả mềm giọng, bất đắc dĩ nhắc nhở: "Tiểu Lê, ngươi ôm chặt quá, buông ra một chút được không? Ta cũng sẽ không chạy."

Tiếng nói vừa rơi xuống, Lê Già đúng như lời nàng mà nới lỏng thêm chút lực.

Ở góc độ Diệp Trừng Tinh không nhìn thấy, khóe môi Omega lại khẽ nhếch lên một nụ cười buồn bã.

Sẽ không chạy...

Thật sự sẽ không chạy sao?

Nhưng vô luận Diệp Trừng Tinh nghĩ thế nào cũng không sao cả, nàng sẽ không để nàng đi.

Dù là nhiệm vụ thành công hoàn thành, dù là tới lúc đó nàng muốn về nhà.

... Không thích hợp.

Ánh mắt Diệp Trừng Tinh dừng trên người Lê Già, nàng lại lần nữa khẳng định ý nghĩ trong lòng mình——

Thật sự có chỗ nào đó không ổn.

Từ buổi sáng hôm ấy nàng phát hiện Lê Già cả đêm không ngủ, rồi sau khi Lê Già nói muốn ôm nàng bù một giấc, tình huống liền càng lúc càng trở nên không bình thường.

Trước mặt là hình chiếu đang phát điện ảnh, nhưng tâm tư Diệp Trừng Tinh lại thủy chung trôi nổi, khó mà đặt lên bộ phim.

Nàng mấp máy môi, rũ mắt xuống.

Nàng và Lê Già đã liên tục mấy ngày không ra ngoài, mấy ngày này phạm vi hoạt động hoàn toàn chỉ ở trong biệt thự.

Mỗi lần nàng muốn đi ra, kiểu gì cũng sẽ bị Lê Già dùng đủ thứ lý do kéo lại, hoặc thẳng thắn nói một câu rất trực tiếp: "Đoàn phim sớm đóng máy, ta khó khăn lắm mới có mấy ngày nghỉ, tỷ tỷ bồi ta ở mấy ngày đi."

Thoạt nhìn như vậy dường như cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng nàng vẫn không hiểu vì sao trong lòng lại cứ cảm thấy kỳ quái.

Tựa như có điều gì đang biến hóa khiến người ta bất an, nhưng nàng lại chẳng thể phát hiện rốt cuộc là chỗ nào đang thay đổi.

Xem thêm một hồi điện ảnh, Diệp Trừng Tinh chợt nhớ tới hai tấm vé đi phố thức ăn ngon mà nàng từng để dành.

Nàng thì không sao, chủ yếu là muốn để Lê Già ra ngoài một chút.

Có lẽ là ảo giác của nàng, nhưng nàng luôn cảm giác trạng thái của Lê Già không đúng lắm.

... Cùng đối tượng mập mờ ra ngoài một chuyến, tâm tình sẽ khá hơn chăng?

Diệp Trừng Tinh âm thầm sắp xếp lời nói một chút, rồi đề nghị: "Thật ra ta giữ lại hai tấm vé đi phố thức ăn ngon, vốn định đi cùng ngươi. Giờ nếu không ta đưa một tấm cho Văn Thanh Hề, ngươi thấy có được không?"

Nàng nghĩ nhắc tới Văn Thanh Hề, Lê Già hẳn sẽ có chút phản ứng.

Quả nhiên Lê Già có phản ứng, chỉ là phản ứng lại hoàn toàn trái ngược với dự đoán của Diệp Trừng Tinh.

Omega nhíu mày: "Cho nàng làm cái gì? Tỷ tỷ muốn đi thì ta cùng ngươi đi."

Nói xong, Lê Già lại khựng một chút, đột nhiên không chớp mắt nhìn về phía Diệp Trừng Tinh, như thẳng thừng chờ đáp án của nàng: "Chẳng lẽ tỷ tỷ càng muốn cùng nàng đi sao?"

Nghe câu trả lời và lời hỏi ngược ấy, Diệp Trừng Tinh vội lắc đầu: "Ta cùng nàng đi làm gì." Đây là ngươi mập mờ đối tượng, lại không phải ta mập mờ đối tượng.

Nhưng chú ý tới vẻ mệt mỏi giữa lông mày Lê Già, Diệp Trừng Tinh khựng lại.

Chẳng lẽ giữa hai người có mâu thuẫn gì? Cãi nhau?

Từ từ...

Nghĩ đến đây, lại liên hệ mấy ngày nay phản ứng rõ ràng không ổn của Lê Già, Diệp Trừng Tinh cảm thấy mình hiểu ra rồi.

Quả nhiên là cãi nhau.

Cho nên trong lòng mới có chút không vui.

Diệp Trừng Tinh suy nghĩ một hồi, thật sự đoán không ra tâm tư Lê Già, liền cẩn thận nói: "Vậy nếu không ta thêm một chỗ, đem Văn Thanh Hề cũng mang theo?"

Lời vừa dứt, sắc mặt Lê Già rõ ràng càng khó coi hơn.

Diệp Trừng Tinh thấy vậy vội vàng cứu vãn: "Không mang nàng, không mang nàng, chỉ hai chúng ta đi thôi."

Nói ra lời này xong, Lê Già mới khẽ "ừ" một tiếng.

Nàng vuốt vuốt đầu ngón tay Diệp Trừng Tinh, thần sắc không nhìn ra gợn sóng: "Tỷ tỷ là muốn ra ngoài một chút sao?"

Nghe Lê Già hỏi vậy, Diệp Trừng Tinh do dự một chút. Nàng đang nghĩ nên gật đầu hay lắc đầu thì đã nghe Lê Già nói tiếp: "Vừa hay hôm nay cũng sắp làm xong, tỷ tỷ cùng ta đi xem một chút đi."

Diệp Trừng Tinh nghe không hiểu, theo bản năng phát ra một tiếng hỏi thăm.

Lê Già đối diện ánh mắt nàng, cười một tiếng mang ý vị khó nói: "Ta có một bộ bất động sản mua từ rất lâu, hôm nay cuối cùng cũng trang xong rồi. Nhưng nghĩ lại, chuyện trang trí này không thể để ta tự quyết hết, vẫn phải hỏi ý tỷ tỷ mới được."

Diệp Trừng Tinh tự thấy mình đối với trang trí thật ra chẳng có thẩm mỹ gì đặc biệt, nhưng Lê Già đã mời, nàng vẫn gật đầu đồng ý.

Nhưng đến khi thật sự nhìn thấy bộ "bất động sản mua đã lâu" mà Lê Già nhắc tới, Diệp Trừng Tinh vẫn không khỏi bị chấn kinh.

Nơi như vậy... Dùng hai chữ "bất động sản" để hình dung cũng không thật thích hợp.

Lê Già dẫn Diệp Trừng Tinh tham quan từng chỗ một, giới thiệu với nàng từ cây cỏ đến bày trí. Diệp Trừng Tinh nhịn không được cảm khái: "Đẹp như tác phẩm nghệ thuật vậy. Đây là nơi tương lai dự định cùng người yêu ở chung sao?" Quả thật tùy tiện một góc cũng cảm nhận được dụng tâm.

"Đúng vậy a." Lê Già nhìn Diệp Trừng Tinh, khóe môi ý cười như chỉ là thuận miệng hỏi, "Vậy tỷ tỷ thấy nơi này có chỗ nào nhìn không vừa mắt không?"

Nàng tiến gần Diệp Trừng Tinh, giọng nói lưu luyến.

"Nếu có, chúng ta có thể nói thẳng ra để sửa."

Sửa đến khi ngươi hài lòng mới thôi.