Chương 61 - Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta

Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta

Chương 61: Canh hai

Nghe lời Văn Thanh Hề, Diệp Trừng Tinh sững sờ một giây.

Văn Thanh Hề...
Đây chẳng phải là tên nữ chủ trong nguyên thư sao?
Nữ chủ lúc này sao lại xuất hiện ở đây?

Nàng đối diện ánh mắt của Văn Thanh Hề, trong lòng thầm nghĩ, tình cảnh này quả thực rất lúng túng.
Trước đó trong cú điện thoại từ Diệp gia, nàng còn tưởng rằng chuyện thông gia chỉ là một ý nghĩ chưa thành hành động, không ngờ lại thật sự có chuyện như vậy, càng không ngờ đối tượng thông gia này lại chính là nữ chủ nguyên thư.

"Bất quá chuyện thông gia chỉ là một ngoài ý muốn, Diệp tiểu thư không cần để trong lòng."
Văn Thanh Hề bất động thanh sắc thu hết phản ứng của nàng vào đáy mắt, tiếp tục ôn hòa giải thích.

"Ta minh bạch."
Diệp Trừng Tinh gật đầu đáp một tiếng, cũng khách khí cười cười,
"Dù sao thì hôm nay cũng cám ơn ngươi."

Văn Thanh Hề không nói gì, ánh mắt nàng rơi lên sợi dây chuyền trên cổ Diệp Trừng Tinh, khẽ rũ mắt:
"... Đứa bé kia thật sự là rất để ý ngươi."

Diệp Trừng Tinh chỉ thấy môi nàng khẽ động, lại không nghe rõ nàng nói gì:
"Thật xin lỗi, ngươi vừa nói gì vậy? Ta hình như không nghe rõ."

Văn Thanh Hề thu lại tầm mắt, một lần nữa ngẩng đầu mỉm cười với nàng:
"Không có gì, ta chỉ cảm thấy sợi dây chuyền ngài đeo rất xinh đẹp."

Nghe được lời khen, Diệp Trừng Tinh cong nhẹ khóe môi:
"Cám ơn, ta cũng cảm thấy sợi dây chuyền này rất xinh đẹp..."

Lời còn chưa dứt, đã thấy Văn Thanh Hề đột nhiên tiến lại gần hơn, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Nàng vươn đầu ngón tay, khẽ ôm lấy sợi dây chuyền, rồi lại thả nó trở vào trong áo của Diệp Trừng Tinh:
"Bất quá ta nghĩ lại rồi, bảo bối trân quý như vậy, quả thực nên luôn để người khác nhìn thấy mới đúng."

Nghe như đang nói về sợi dây chuyền, nhưng ánh mắt của Văn Thanh Hề từ đầu đến cuối lại vẫn dừng trên gương mặt Diệp Trừng Tinh.

Diệp Trừng Tinh khẽ nhíu mày, hiếm hoi không đáp lại.

Nàng không nói gì, Văn Thanh Hề cũng không để tâm.

"Đã mua xong thuốc ức chế rồi, vậy ta đi trước."
Nàng thu tay về, mỉm cười nói,
"Tạm biệt, Diệp tiểu thư."

Thủ trượng gõ xuống mặt đất, theo bóng lưng nàng rời đi phát ra tiếng vang khe khẽ.

Văn Thanh Hề xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón cái, đóng thiết bị gây nhiễu tín hiệu được đặc chế gắn bên trên.

Sợi dây chuyền vừa đặt sát lại da thịt, mang theo một chút lạnh lẽo.
Diệp Trừng Tinh lại đưa dây chuyền ra ngoài, rồi lấy thuốc ức chế đã rơi xuống ở vị trí chờ lấy ra.

Nàng cầm chắc thuốc ức chế trong tay, đưa mắt nhìn theo bóng lưng Văn Thanh Hề đã đi xa.

Nguyên thư nữ chủ này... sao cứ có chút nói không nên lời kỳ quái?

Diệp Trừng Tinh bước ra ngoài, trong đầu chợt nhớ tới một chuyện.

Nàng nhìn quanh bốn phía.

Khu này đều là những máy bán tự động chuyên bán thuốc ức chế dành cho Alpha cùng Omega.

Nhưng nàng nhớ không lầm, trong nguyên cốt truyện, nữ chủ Văn Thanh Hề rõ ràng là Beta. Beta không có tin tức tố, cũng không có dịch cảm kỳ hay phát nhiệt kỳ, càng không cần dùng tới thuốc ức chế.

... Vậy nên Văn Thanh Hề đến đây làm gì?

Diệp Trừng Tinh nghĩ một lát, cảm thấy hẳn là mình nghĩ nhiều. Dù sao nhìn biểu hiện của Văn Thanh Hề, đối phương hiển nhiên cũng thấy cuộc "thông gia" này là một chuyện ngoài ý muốn vốn không nên xuất hiện.

Huống chi trong nguyên cốt truyện vốn không tồn tại tuyến tình cảm.

Nàng lắc đầu, đem thuốc ức chế nhét vào túi.

Trì hoãn cũng đã một lúc, Lê Già còn đang ở trong xe chờ nàng, phải mau chóng quay về.

Diệp Trừng Tinh rời bệnh viện, hướng vị trí đậu xe đi tới. Còn chưa đến nơi, nàng đã thấy Lê Già đi từ phía đối diện lại.

"Tiểu Lê? Không phải nói chờ trong xe đợi ta sao, sao lại ra ngoài?" Diệp Trừng Tinh vô thức hỏi.

Lê Già liếc Diệp Trừng Tinh một cái, lại nhìn thoáng qua phía sau nàng, rồi thu hồi ánh mắt, như không có việc gì cười nói: "Không sao, ngồi trong xe đợi cảm giác thời gian hơi lâu, nên ra đây nhìn một chút."

Vừa nói xong, Omega đã đi đến bên cạnh nàng, đột nhiên ôm nàng một cái: "Dù sao tỷ tỷ hôm nay lại tới trước dịch cảm kỳ, vừa mới tiêm thuốc ức chế không bao lâu, ta có chút lo sẽ có tình huống gì..."

Theo cái ôm ấy, hơi thở ấm áp cũng phả lên bên gáy. Trong lời nói của thiếu nữ tràn đầy lo lắng và bất an, khiến lòng Diệp Trừng Tinh cũng ấm lên: "Ta không sao, chỉ là lúc mua thuốc ức chế bị trì hoãn chút thời gian thôi."

"Trì hoãn chút thời gian?" Lê Già vẫn chưa buông ra, cứ thế ôm nàng, giọng nói nhẹ nhàng hỏi, "Tỷ tỷ gặp phải người quen sao?"

Nghe Lê Già hỏi vậy, Diệp Trừng Tinh khựng lại một chút: "Không có gặp người quen gì."

Nàng nghĩ tới Văn Thanh Hề, trong lòng vẫn có chút xấu hổ. Nếu không phải hôm nay đụng phải, nàng cũng không biết hoá ra chuyện đó là thật.

Nhưng cũng may quan hệ thông gia ngoài ý muốn còn chưa phát sinh đã được giải quyết, nếu không nghĩ thôi cũng đủ đau đầu.

... Đã giải quyết rồi thì chôn luôn đi.

Nhắc lại một lần là lại có cảm giác ký ức lúng túng nhảy ra công kích nàng. jpg

Thế là Diệp Trừng Tinh nghĩ vậy, liền nói tiếp: "Máy bán thuốc ức chế tự động ta dùng không quen lắm, nên bị trì hoãn một chút."

Lê Già nghe xong không lên tiếng, tựa như đang suy nghĩ điều gì.

Diệp Trừng Tinh tưởng nàng vẫn còn lo, không khỏi khẽ cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Lê Già: "Được rồi, ta thật sự không sao."

Tiếng nói vừa dứt, lại qua một hồi, Lê Già mới buông nàng ra.

Omega cong cong đuôi mắt, dùng tay không bị thương nắm lấy tay Diệp Trừng Tinh: "Tỷ tỷ không sao là tốt rồi."

Diệp Trừng Tinh cảm nhận được động tác ấy, dừng một giây, rồi cũng nắm lại tay nàng.

Mấy ngày nay, trước thì bị tư sinh theo đuôi, sau lại là Lâm Hiên bọn họ trong trường phách lối vây chặn...

Tuy Lê Già nhìn như không có việc gì, nhưng nàng vẫn cảm nhận được đối phương càng lúc càng bám sát lấy mình.

Trong lòng Lê Già hẳn kém xa vẻ bình tĩnh ngoài mặt. Hơn phân nửa là không muốn khiến nàng lo lắng nên mới cố tỏ ra như vậy.

Chính vì thế, mới càng khiến người ta đau lòng.

Diệp Trừng Tinh nghĩ tới đây khẽ thở dài, phản diện vận mệnh quả thật nhiều thăng trầm.

Nàng cũng phải cẩn thận hơn trong sinh hoạt, phải lo cho Lê Già nhiều hơn, chuyện kiểu Lâm Hiên tuyệt đối không thể phát sinh thêm lần nữa.

Bất quá nghĩ đến nguyên cốt truyện, hiện tại cốt truyện tựa như vừa giống lại vừa không giống.

Nàng nhớ trong nguyên văn, Lê Già hẳn không lợi hại như vậy. Khi ấy thần sắc lạnh lẽo của Omega giờ nghĩ lại vẫn rõ ràng. Nàng thậm chí có một loại ảo giác rằng nếu không phải tình huống không cho phép, Lê Già đại khái thật sự sẽ tại chỗ giết Lâm Hiên.

Hơn nữa dù vẫn có tình huống nguy hiểm phát sinh giống nguyên cốt truyện, nhưng kết quả lại đều hữu kinh vô hiểm, không xảy ra đại sự...

Diệp Trừng Tinh nghĩ tới đây, đột nhiên bị chính suy nghĩ của mình làm cho câm bặt.

Chẳng lẽ nàng còn mong Lê Già xảy ra đại sự sao? Đương nhiên là nên như vậy, không xảy ra chuyện gì mới đúng, tốt nhất là một chút chuyện cũng đừng xảy ra.

Huống chi cốt truyện biến động phần lớn cũng có quan hệ rất lớn với nàng.

Diệp Trừng Tinh ép những suy nghĩ rối rắm ấy xuống. Thấy đã đến chỗ đậu xe, nàng liền buông tay Lê Già, mở cửa ghế lái.

Nàng quay đầu nhìn về phía Lê Già, ngữ khí mang theo ý cười: "Lên xe đi, chúng ta về nhà."

Lê Già nhìn bàn tay vừa bị buông ra, rất chậm, rất nhẹ chớp mắt, rồi ngồi lên ghế phụ, cũng lộ ra một nụ cười ngọt lịm: "Ân, hồi chúng ta gia."

Cửa xe tự động đóng lại. Diệp Trừng Tinh xoay người định vòng sang chỗ lái.

Lê Già xuyên qua cửa sổ xe nhìn bóng dáng Diệp Trừng Tinh, ánh mắt hơi tối đi.

Dây chuyền tín hiệu từng bị che đậy qua — chuyện này chỉ có đặc chế che đậy khí mới làm được.

Vậy nên lúc Diệp Trừng Tinh đi mua thuốc ức chế, tuyệt đối đã gặp ai đó, nhưng lại nói với nàng là không có.

... Diệp Trừng Tinh đang gạt nàng.