Chương 36 - Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta

Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta

Chương 36: Đã tu

Phía trên có mùi tin tức tố của nàng... sẽ càng an tâm sao?

Nghe Lê Già nói như vậy, Diệp Trừng Tinh ngẩn người trong khoảnh khắc, rồi mới kịp phản ứng, bình thường mà gật đầu loạn xạ.

"Thế... thế này à..."

Cũng không biết Lê Già có cảm nhận được sự mất tự nhiên trong cảm xúc của nàng lúc này hay không. Omega chỉ như vậy tiến lên đón ánh mắt nàng. Đôi đồng tử hổ phách nhạt ướt át đến mức như thấm nước, lấp lánh phản chiếu bóng dáng của nàng ngay lúc này.

... Chuyên chú đến mức quá đáng.

Tâm tình lập tức trở nên kỳ quái khó tả, trên mặt cũng không hiểu sao lại nóng bừng.

Diệp Trừng Tinh ho khan một tiếng, sợ Lê Già lại nói thêm lời gì, vội vàng không nói không rằng kéo Lê Già xuống lầu, chuẩn bị bắt đầu dùng điểm tâm.

Nhưng mà khi đi xuống lầu, nhìn Lê Già lấy bữa sáng từ trí năng phòng tồn trữ ra, Diệp Trừng Tinh nhịn không được âm thầm che mặt trong lòng.

... Trời ạ, vừa nãy nàng sao lại quên mất thế giới này có trí năng phòng tồn trữ chứ?

Bây giờ nghĩ lại, cái cớ nàng nói trước đó kiểu như "chưa ăn điểm tâm thì sẽ nguội" thật sự quá vụng về, vụng về đến mức nghe một cái là lộ tẩy.

Còn may... Lê Già hẳn là không nhận ra. Nếu không thì hiện tại nàng chỉ muốn tìm một cái khe mà chui vào cho rồi.

Lê Già đem bữa sáng từng món một lấy ra từ trí năng phòng tồn trữ. Diệp Trừng Tinh đảo mắt nhìn quanh, phát hiện không thấy bóng dáng Tiểu Bạch, liền thuận miệng hỏi một câu: "Tiểu Bạch sao không ở đây?"

Câu hỏi vừa dứt, không khí tựa hồ yên lặng một hai giây. Thần sắc Lê Già nhìn như không có gì thay đổi, khóe môi vẫn mang theo đường cong vui vẻ, giọng nói cũng nhẹ nhàng: "Khoảng thời gian này tỷ tỷ đều không mấy khi ở cùng ta, càng đừng nói đến chuyện ăn điểm tâm. Bây giờ ta không quá hy vọng có người khác tới quấy rầy chúng ta."

Diệp Trừng Tinh chớp mắt, "ừ" một tiếng.

Thật ra nàng rất muốn nói một câu rằng Tiểu Bạch hẳn là không tính là người khác, hoặc nói cách khác, Tiểu Bạch khả năng rất lớn cũng không thể gọi là người.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, nàng lại không hiểu sao cảm thấy cũng không cần nói ra loại lời thừa đó thì hơn.

Thế nên cuối cùng nàng chỉ đáp: "Hảo, vậy chỉ có hai người chúng ta."

Nghe vậy, độ cong nơi khóe môi Lê Già rõ ràng hơn một chút.

Omega tung tăng ngồi xuống đối diện nàng: "Tỷ tỷ nếm thử đi. Đây đều là ta mới thử làm, ta ăn thấy mùi vị cũng được."

Diệp Trừng Tinh phát hiện so với lần trước, trù nghệ của Lê Già quả thật tiến bộ như bay.

Nàng vốn còn muốn bình tĩnh khen một câu, nhưng vừa nếm một miếng lại không nhịn được nếm thêm miếng nữa, cảm khái: "Ngon thật đó. Tiểu Lê nhà chúng ta quả nhiên lợi hại."

Da Lê Già vốn trắng, giờ gò má chỉ hơi ửng hồng như bánh đào cũng đã cực kỳ rõ rệt, dáng vẻ thiếu nữ ngượng ngùng không giấu được: "Tỷ tỷ thích là được."

Diệp Trừng Tinh cảm thấy đáy lòng như bị hơ nóng một chút. Nàng "vèo" một cái thu hồi ánh mắt, chỉ cảm thấy toàn thân đều không được tự nhiên.

Nhưng mà tình huống hiện tại dù sao cũng tốt hơn rất nhiều so với nàng dự đoán. Dù sao trong dự đoán của nàng, Lê Già rất có thể vì mấy ngày nay nàng lạnh nhạt xa cách mà sinh ra ngăn cách cùng khe hở.

Thế mà bây giờ nhìn lại, không những không có ngăn cách, mà còn thân mật tự nhiên hơn trước. Diệp Trừng Tinh cảm thấy như vậy là rất tốt.

Chỉ là đôi khi đối diện ánh mắt của Lê Già, nàng lại không hiểu sao có chút thẹn. Cũng không phải nàng ngại đối mặt với Lê Già, chỉ là ánh mắt đối phương nhìn nàng khiến nàng thấy mặt nóng.

Chẳng lẽ đây chính là mị lực của người có đôi mắt đẹp sao?

Chỉ cần nhìn thôi cũng có thể khiến người ta ngượng.

Nhưng nghĩ như vậy lại rất kỳ quái. Trước đó nàng đối với Lê Già hình như chưa từng sinh ra phản ứng cảm xúc kỳ kỳ quái quái như thế. Có lẽ vẫn là vì bây giờ thật sự thân mật hơn chăng. Dù sao đặt ở lúc ban đầu, Lê Già cũng sẽ không dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng.

Diệp Trừng Tinh vừa ăn điểm tâm, vừa nghe Lê Già thỉnh thoảng kể vài chuyện nhỏ trong sinh hoạt.

Đều là chuyện vụn vặt, nhưng lại không khiến người ta thấy chán hay quá lặt vặt. Thậm chí ngay cả ngữ điệu và tốc độ nói cũng vừa vặn ở mức khiến người nghe thoải mái.

Điều này khiến nàng có một khoảnh khắc cảm thấy bản thân và Lê Già thật sự rất hợp.

Bởi vì nhịp điệu như vậy hoàn toàn chính là thứ nàng yêu thích.

Một bữa điểm tâm vui vẻ kết thúc. Lê Già vẫn không gọi Tiểu Bạch tới thu dọn, mà chuẩn bị tự mình rửa chén đũa. Diệp Trừng Tinh thấy vậy cũng không hỏi vì sao không gọi Tiểu Bạch, chỉ rất phối hợp đứng dậy, cùng Lê Già thu xếp.

Chỉ là dọn dẹp được một lúc, Lê Già đưa tay ngăn lại động tác của Diệp Trừng Tinh, cười trong trẻo nhưng lại vô cùng nghiêm túc: "Đã thu dọn không sai biệt lắm rồi, phần còn lại để ta làm. Tỷ tỷ ngồi xuống trước đi, ta lát nữa còn có lễ vật muốn đưa tỷ tỷ, tỷ tỷ không thể theo tới nha."

Diệp Trừng Tinh chỉ phát ra một tiếng "ừ" nhàn nhạt, còn chưa kịp hỏi gì đã bị ấn ngồi xuống lại. Nàng nghĩ tới câu "không thể theo tới" kia, bất đắc dĩ gật đầu: "Nhưng vì sao phải đưa ta lễ vật?"

Lê Già đang đi về phía cửa, nghe Diệp Trừng Tinh hỏi vậy liền nghiêng đầu lại. Trong đáy mắt nàng có một tia u ám khó đoán, nhưng khóe môi cong lên lại khiến phần không rõ ấy biến thành vẻ thần bí lanh lợi: "Trước kia thật ra ta đã muốn đưa tỷ tỷ rồi, nhưng vẫn cảm thấy không quá phù hợp. Nhưng bây giờ ta phát hiện... có lễ vật thì vẫn nên nhanh chóng đưa mới được."

Lê Già nửa đùa nửa thật nói xong câu đó liền đi ra ngoài. Diệp Trừng Tinh ngồi trên ghế, nhìn theo hướng Lê Già rời đi, phản ứng hai giây.

Việc Lê Già muốn tặng nàng lễ vật, lúc đầu nàng có chút ngoài ý muốn. Nhưng nghĩ kỹ, hơn phân nửa là vì nàng giúp đỡ quá nhiều, trong lòng băn khoăn, nên muốn hồi lại chút gì đó?

Nghĩ vậy xong, Diệp Trừng Tinh lại không nhịn được thở dài.

Rõ ràng trong cốt truyện, Lê Già là đại phản diện lớn nhất toàn truyện. Thế nhưng tiếp xúc đến bây giờ, nàng chỉ cảm thấy đối phương tâm địa lương thiện, tính tình mềm mại, đối với sinh hoạt cũng tràn đầy nhiệt ái. Thật sự nhìn thế nào cũng không thấy bóng dáng phản diện ở đâu.

Diệp Trừng Tinh đang âm thầm cảm khái, liền cảm thấy điện thoại rung lên một cái. Trợ lý đã gửi tới tin tức đã chỉnh lý.

Nàng mở màn hình nhìn, quả nhiên không ngoài dự liệu, bên Lâm Khuyết đã có hành động —

Từ sáng hôm nay 7:52 bắt đầu, trước tiên là có đại V bóc phốt trong giới giải trí có một "nữ minh tinh trẻ họ L, hai chữ", đời sống cá nhân hỗn loạn. Bài viết còn cố tình che che giấu giấu, nhưng càng che giấu lại càng khiến người ta chú ý.

Tin bóc phốt vừa ra, lập tức leo lên vị trí nhiệt độ hàng đầu trên tinh võng, lượt xem tăng vọt.

【 Hảo vi diệu, gần đây trong vòng nổi nhất họ L hai chữ chỉ có một muội muội thôi nhỉ... 】
【 Nếu nhớ không lầm, cô em gái kia hình như vẫn còn đang đi học? 】
【 ? Không lẽ thật là như ta nghĩ? 】
【 Đánh mã gì thi đấu khắc! Đăng ra đi, mọi người cùng xem! 】

Khu bình luận trong nháy mắt chướng khí mù mịt. Không ít người từng theo dõi tinh võng của Lê Già sốt ruột đến mức không chịu nổi.

【 Các ngươi đoán cũng quá quá đáng rồi đó? Dùng tay @ Tinh Thiểm công ty giải trí, cái này là tin đồn rồi, mau ra bác bỏ đi! 】
【 Tinh Thiểm công ty giải trí còn làm ăn được không vậy, tin đồn đã leo lên đầu rồi kìa. 】

Sau nửa giờ, Tinh Thiểm công ty giải trí đăng một bài tinh võng làm rõ. Chỉ là giữa câu chữ, ý tứ vẫn vi diệu đến khó chịu.

【 Vì vấn đề cá nhân của Lê Già tiểu thư, ta tư đã sớm cùng đối phương tiến vào quy trình giải ước. 】

Vấn đề cá nhân?

Nghe tới bốn chữ ấy, mọi người càng suy đoán bốc lên như nấm, chỉ thiếu mỗi việc lập tức đóng đinh "thực nện" mà thôi.

Diệp Trừng Tinh lướt nhìn chưa được bao lâu, lại nhận được một tin khác, là thông báo từ phía chính phủ: "Ngài XXX81 tạp đã bị cấm tiêu phí".

Cùng lúc đó, còn có một tin nhắn giọng nói từ số lạ.

Nàng nhấn mở nghe. Đó là một giọng đã qua xử lý, nghe không ra âm sắc ban đầu. Thế nhưng ngữ khí cùng cách xưng hô lại khiến người ta cảm thấy quen thuộc đến cực điểm.

【 Diệp đại tiểu thư, ta hiểu ngài muốn cứu người trong thủy hỏa tâm tư. Vừa rồi có phải ngài cảm thấy bản thân rất vĩ đại? Nhưng ngài vẫn còn quá nhỏ. Bây giờ hối hận, vẫn còn kịp. 】

Diệp Trừng Tinh đối với chuyện tấm thẻ bị dừng cũng không xa lạ. Bởi vì tấm thẻ đó vốn là Diệp gia đưa cho nguyên thân, định kỳ chuyển tiền vào.

Bề ngoài là cho nguyên thân, nhưng thực tế quyền kiểm soát vẫn nằm trong tay Diệp gia.

Đối với tất cả những điều này, Diệp Trừng Tinh cũng không ngoài ý muốn, thậm chí còn có cảm giác "rốt cuộc cũng tới".

Lâm Khuyết có thể khí định thần nhàn như vậy không phải không có đạo lý. Dù sao từ góc nhìn của đối phương, "Diệp Trừng Tinh" chỉ là một đại tiểu thư nhị thế tổ sống xa xỉ mục nát, ngồi ăn chờ chết. Không có tiền thì còn là gì nữa? Chỉ cần ngừng thẻ, nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

Đến lúc đó muốn làm gì, muốn ép gì, chẳng phải đều tùy bọn họ nắm trong tay sao?

Đáng tiếc bọn họ nghĩ rất hay, nhưng tấm thẻ đó Diệp Trừng Tinh gần như chưa từng dùng. Nếu có dùng cũng chỉ là để đề phòng Diệp gia sinh nghi, định kỳ mua vài món xa xỉ phẩm giá cao một cách "hợp lý".

Không biết đám người tự cho là mười phần chắc chín kia, đến khi phát hiện lật xe không phải nàng mà là chính bọn họ, sẽ mang vẻ mặt như thế nào.

Diệp Trừng Tinh nghĩ tới cảnh tượng ấy, khẽ lắc đầu.

Một đám người điều tra kia, quả thật xấu xí đến cực điểm.

Sau khi bảo trợ lý phát xong tin tức, nàng liền tắt màn hình quang não, hơi nghiêng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong lòng không khỏi nghĩ thầm vì sao Lê Già vẫn chưa trở về. Rõ ràng đối phương cùng lắm cũng chỉ đi thêm vài phút, vậy mà nàng lại cảm thấy Lê Già đã rời đi rất lâu rồi.

Lê Già cầm sợi dây chuyền trong tay, lúc trở về liền nhìn thấy chính là khung cảnh như vậy.

Alpha ngồi rất ngay ngắn, không thể nói là tùy tiện được. Nàng dường như đã quen với dáng vẻ đoan chính ấy, cho dù chỉ có một mình cũng vẫn giữ lưng thẳng. Mái tóc xoăn dài buông lơi rủ xuống, giống như dưới nét bút của họa sĩ, trong làn gió xuân se lạnh, một gốc Ngọc Lan thanh nhã đứng yên, còn chưa kịp đến gần đã có thể cảm nhận được mùi hương u nhã nhàn nhạt.

Ban đầu nàng đang nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết là do mặt kính quá sáng phản chiếu bóng người vừa tới, hay là bởi nàng vẫn luôn để tâm đến Lê Già.

Lê Già còn chưa kịp lên tiếng, Diệp Trừng Tinh đã lập tức quay đầu lại, nheo mắt cười nói:
"Ta vừa mới nghĩ không biết ngươi khi nào mới trở về, không ngờ chỉ chớp mắt một cái đã thấy ngươi rồi, thật là kỳ diệu."

Bức tranh tĩnh lặng kia, vì động tác và thanh âm của nàng mà lập tức trở nên sống động.

Lê Già thoáng thất thần, sợi dây chuyền hình hồ điệp trong tay rơi xuống đất, tựa như trái tim đang không yên trong lồng ngực nàng.

"Ân? Đây là lễ vật ngươi tặng ta sao?"

Diệp Trừng Tinh thấy Lê Già ngẩn người, cho rằng nàng ngượng ngùng nên khẽ bật cười, bước đến bên cạnh đối phương, cúi xuống nhặt sợi dây chuyền bạc trắng kia lên.

Con hồ điệp trông vô cùng sinh động, tinh xảo đến mức có phần quá đáng, mỹ lệ khiến người ta không nỡ rời mắt. Chỉ tiếc rằng, con bướm ấy lại chỉ có một nửa.

Diệp Trừng Tinh suy nghĩ một lát, rồi hỏi:
"Thứ này là dựa theo điển cố nào sao?"

Lê Già lắc đầu:
"Không có. Một nửa còn lại ở chỗ ta, là ta tự tay làm."

Vừa nói, nàng vừa khẽ vén một lọn tóc dài của Diệp Trừng Tinh sang bên, giúp nàng đeo sợi dây chuyền lên cổ.

Sau khi đeo xong, Lê Già kéo Diệp Trừng Tinh đến trước gương.

"Chỉ khi tỷ tỷ và ta cùng đeo, hồ điệp mới có thể trở nên hoàn chỉnh và xinh đẹp."

Diệp Trừng Tinh nhìn vào gương, chỉ thấy con hồ điệp vốn không trọn vẹn kia, vậy mà thật sự biến thành một con bướm hoàn chỉnh.

Hiện tượng thần kỳ ấy khiến nàng càng thêm tò mò, đưa tay chạm nhẹ vào, phát hiện xúc cảm vô cùng chân thực:
"Thật kỳ diệu, làm sao ngươi làm được vậy?"

Lê Già nhìn động tác của Diệp Trừng Tinh, nhưng lại không trả lời câu hỏi.

Nàng chỉ mỉm cười, nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương.

Diệp Trừng Tinh cụp mắt, tò mò nghịch sợi dây chuyền:
"Tiểu Lê, ngươi thật sự rất lợi hại."

Lê Già chớp chớp mắt, vẻ mặt ngượng ngùng đến cực điểm:
"Ta còn tưởng tỷ tỷ sẽ chê, không muốn đeo. Không phải vậy là tốt rồi."

Nghe nàng nói vậy, Diệp Trừng Tinh vội vàng lắc đầu phủ nhận:
"Sao có thể chứ, ta thích còn không kịp. Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không tùy tiện tháo sợi dây chuyền này xuống, tuyệt đối sẽ dùng thái độ trân trọng bảo vật mà đối đãi với nó."

"Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi." Lê Già cong cong đôi mắt.

Như vậy, về sau dù tỷ tỷ có đi đến bất cứ góc nào trên thế giới này, con hồ điệp cũng sẽ không để chúng ta mất đi liên lạc.