Chương 26 - Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta

Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta

Chương 26: Đã tu

Những ảnh và video đồ ăn vừa đăng lên tinh võng không bao lâu, Diệp Trừng Tinh đã nhận được rất nhiều tin nhắn muốn đặt trước. Nếu không phải lần này nàng làm nhiều hơn lần trước rất nhiều, lại thêm danh ngạch đặt trước có hạn, lúc này sợ là còn chưa kịp mang ra tiệm bán đã bị đặt trước sạch sẽ.

Đặt trước xong một đợt, số đồ ăn còn lại cũng rất nhanh đã bán ra hết.

Chỉ là tuy tốc độ bán ra rất nhanh, nhưng xuất phát từ cẩn thận, trên đường trở về Diệp Trừng Tinh vẫn cố ý vòng vèo mất chút thời gian. Cẩn thận chạy được vạn năm thuyền, nhất là ở thế giới này, ngành mỹ thực quá mức cằn cỗi. Nàng bán đồ ăn, nói thật, đúng là phách lối đến mức có trăm triệu điểm điểm. Không thể dùng hai chữ "cao điệu" bình thường để hình dung được. Nếu phải nêu ví dụ thích hợp, thì mỹ thực nàng bán ra so với những người khác giống như người ta còn đang dùng thư tay liên lạc, nàng đã trực tiếp lấy ra smartphone vậy.

Vì thế, dù lượng tiêu thụ cực hot, tiền kiếm được như bay, Diệp Trừng Tinh lại càng thêm thận trọng. Có khi quá kiêu căng, quá khiến người chú mục cũng không phải chuyện tốt. Không chừng lúc này ở một nơi bí mật nào đó đã có kẻ đang ngó chừng. Thế nên qua lại như vậy, đến lúc Diệp Trừng Tinh về đến nhà thì cũng không tính là sớm.

Diệp Trừng Tinh nhìn đồng hồ. Theo giờ này, tiết dạy kèm tại nhà hẳn đã kết thúc. Xe còn chưa lái đến hẳn biệt thự, nhưng khoảng cách không xa. Ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy biệt thự hiện trong tầm mắt, song lại chẳng có chút ánh sáng nào. Từ xa nhìn sang chỉ một mảng tối đen, không có một ngọn đèn được bật.

Nhất là khi lại gần, cả căn biệt thự càng tối như mực, yên tĩnh đến lạ.

Diệp Trừng Tinh khẽ nhíu mày.

Có chút dị thường.

... Lẽ nào Lê Già ra ngoài?

Nhưng vừa nảy ra dự đoán ấy, nàng liền tự bác bỏ. Giờ này hẳn rất khó có khả năng.

Vậy là đi nghỉ rồi sao? Nhưng Lê Già dường như cũng không ngủ vào khoảng thời gian này... Tuy nhiên chuyện này cũng chẳng có gì chắc chắn.

Nghĩ vậy, động tác mở cửa của Diệp Trừng Tinh nhẹ đi rất nhiều. Ngay cả khi nói chuyện với Tiểu Bạch, nàng cũng cố ý hạ giọng, còn chỉnh âm lượng của Tiểu Bạch xuống thấp hơn. Lúc cởi áo khoác cũng tay chân thật nhẹ, gần như suốt quá trình không phát ra tiếng động nào.

Đại khái thu dọn xong, Diệp Trừng Tinh đang định lên lầu xem thử Lê Già có phải đã nghỉ rồi không, thì bỗng nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng Omega.

Thanh âm sâu kín, lại vang lên bất ngờ, khiến người không kịp trở tay.

Dù tâm lý Diệp Trừng Tinh rất vững, nàng vẫn bị giật mình trong chớp mắt. Nhưng rất nhanh nàng nhận ra người lên tiếng là Lê Già, liền không nhịn được bật cười: "Ta còn tưởng rằng ngươi ngủ rồi, đang định lên lầu xem thử đây. Hóa ra chưa ngủ. Nhưng sao không bật đèn? Tối quá."

Nói xong, nàng cũng không đợi Lê Già trả lời, vừa nói vừa đưa tay định bật đèn: "Đúng rồi, ngươi có ăn cơm tối không?"

Nhưng tay vừa đưa tới, đèn lại không bật lên. Cổ tay nàng bị một bàn tay khác từ Omega trực tiếp chế trụ, ấn lên tường.

Trong bóng tối, Diệp Trừng Tinh cảm nhận được hơi thở ấm nóng dày đặc phả lên sau gáy, nóng đến gần như bỏng rát.

Thân thể nàng cũng bị ép sát vào tường, khiến nàng không hiểu sao sinh ra cảm giác bị chất cốc.

Nàng theo bản năng động nhẹ một cái, lại cảm thấy lực của Omega càng lớn hơn. Động tác ấy dường như khiến Lê Già hiểu lầm thành giãy dụa hay muốn trốn chạy, nàng liền siết chặt tay Diệp Trừng Tinh hơn.

"Ta thấy cửa hàng nghỉ, nhưng tỷ tỷ lại không phát tin tức, cũng chưa về nhà. Ta tưởng tỷ tỷ đêm nay không trở lại, nên ta không mở..." Rất lâu sau, tiếng Lê Già mới khẽ vang lên trong bóng tối.

Dù trong lòng cuộn trào rất nhiều ý nghĩ, nhưng giọng Omega lại nghe không ra cảm xúc gì.

Những lời chưa nói còn rất nhiều, chỉ là toàn bộ đều bị nàng nuốt xuống.

Thật ra Diệp Trừng Tinh có về hay không, đêm nay đi đâu, có ngủ ở nhà hay không, vốn chẳng phải chuyện nàng có thể quản. Nàng lấy lý do gì để quản đối phương?

Căn nhà này, đối với Diệp Trừng Tinh có lẽ chỉ là một nơi nghỉ chân.

Nhưng đối với nàng thì khác. Nếu không có Diệp Trừng Tinh ở đây, nơi này còn tính là nhà sao? Cơm tối cũng vậy, chỉ có một mình nàng ăn, một mình nàng ngồi trước bàn, nếu không có Diệp Trừng Tinh cùng ăn, vậy ăn hay không dường như cũng chẳng sao cả.

Không có nàng ở đây, bật đèn lên để căn phòng sáng trưng, có lẽ chỉ càng khiến nàng khó chịu hơn, càng trống vắng, càng bất an.

Ban đầu Diệp Trừng Tinh bị ép lên tường như vậy, vẫn cảm thấy vừa khó tin vừa cổ quái. Nhất là vừa về nhà đã bị Omega không nói một lời đè lên tường, rất giống nàng ra ngoài làm chuyện gì mờ ám. Nhưng nghe Lê Già nói vậy, hóa ra chỉ là lo cho nàng, Diệp Trừng Tinh liền thả lỏng chút. Dù sao bình thường nàng làm gì cũng sẽ nhắn cho đối phương một tiếng. Hôm nay thật sự bận đến rối, lúc về lại vừa phải tránh để lộ hành tung vừa vòng đường, nên không kịp gửi tin. Nghĩ đến Lê Già hẳn đã lo lắng rất nhiều.

Nghĩ mấy giây, Diệp Trừng Tinh không lên tiếng.

Trong bóng tối, giọng Lê Già lại vang lên: "Cho nên... tỷ tỷ rốt cuộc đi đâu vậy?"

Vừa nói, Omega không lộ thanh sắc khẽ ngửi ở giữa cổ nàng một cái.

Có lẽ thứ duy nhất có thể khiến nàng tạm an định lúc này, là trên người Diệp Trừng Tinh không hề vương mùi tin tức tố của kẻ khác.

Dù biết Alpha trước mắt không phải Diệp Trừng Tinh của kiếp trước, nhưng nàng vẫn rất khó khống chế những suy đoán và bất an trong lòng.

Diệp Trừng Tinh nghe vậy cuối cùng cũng hoàn hồn.

Hơi thở của Omega phả nóng rát sau tai.

Xung quanh quá tối, nàng có chút không quen, nhưng vẫn chớp mắt, mơ hồ mà cố gắng nhìn về phía Lê Già. Trước tiên nàng nghiêm túc nói xin lỗi. Nói xong, khi mở miệng lần nữa, giọng nàng vẫn mang áy náy: "Ta không sao, cũng không đi đâu cả. Chỉ là trên đường về lo bị người phát hiện hành tung nên vòng một chút đường. Sau này ta làm chuyện gì cũng sẽ nói với ngươi... Nhưng chuyện ăn cơm tối thì thật sự không cần chờ ta. Thân thể quan trọng nhất, phải đúng giờ ăn cơm."

Lời vừa dứt, Lê Già lại không đáp, chỉ hỏi tiếp: "Đúng giờ ăn cơm? Vậy tỷ tỷ sẽ đúng giờ trở về sao?"

Diệp Trừng Tinh hơi sững lại, rồi lập tức liên tưởng đến chuyện nguyên thân trước kia hay đêm không về, liền hiểu ra điều gì, vội gật đầu: "Không có ngoài ý muốn gì, ta đương nhiên sẽ đúng giờ về nhà."

Diệp Trừng Tinh nói xong, lại cảm thấy lời cam đoan như vậy nghe có chút kỳ quái. Nhưng thấy Lê Già sau đó đã bật đèn, nàng đối diện đôi mắt cong cong của Omega, liền cảm thấy kỳ quái hay không cũng chẳng sao, chỉ cần giải thích rõ ràng là được.

Vừa rồi trong bóng tối, cảm giác ấy thực sự kỳ lạ đến mức khó nói, thậm chí khiến nàng thoáng cảm thấy nguy hiểm và tính công kích.

Nhưng lúc này đèn bật lên, căn phòng trở nên sáng rõ, cảm giác nguy hiểm trên người Omega lại biến mất không còn thấy đâu.

Lê Già nghe mùi thơm mềm mại trên người Diệp Trừng Tinh, ngẩng mắt nhìn nàng, cứ thế đối diện vài giây. Omega bỗng hạ thấp giọng, trong lời còn mang theo một chút xin lỗi. Nàng vẫn chưa buông Diệp Trừng Tinh ra, chỉ là động tác không còn rõ rệt như lúc trong bóng tối, mà biến thành một loại dựa sát vô hại hơn: "Thật xin lỗi tỷ tỷ. Ta không có ý muốn can thiệp sinh hoạt cá nhân của ngươi, chỉ là liên tưởng đến một vài chuyện trước kia, nên không khống chế được..."

Diệp Trừng Tinh vừa rồi cũng đã nghĩ đến điều đó, liền vội lắc đầu: "Là ta quên nói với ngươi. Hơn nữa ngươi cũng là lo cho ta, có gì đâu."

Cảm giác kỳ lạ trong bóng tối đã hoàn toàn tiêu tán. Diệp Trừng Tinh nghĩ mình hẳn là cảm giác sai.

Bây giờ nhìn Lê Già vẫn là bộ dáng ngoan ngoãn khéo khéo, mềm mềm yếu yếu như thường.

Hơn phân nửa là do trước đó tắt đèn, nàng mới cảm thấy có sai sót thôi.

Diệp Trừng Tinh không đem chuyện nhỏ phát sinh trong bóng tối khi nãy để trong lòng. Dẫu cho từng cử động của Lê Già đều khiến nàng dấy lên một cảm giác vi diệu khó nói, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, chắc cũng chỉ vì nàng lo lắng quá mà thôi.

Nàng bảo Tiểu Bạch bưng thức ăn ra, rồi kéo Lê Già ngồi xuống bên bàn ăn, mỉm cười mở miệng: "Được rồi, chúng ta ăn cơm chiều trước đã."

Bữa tối là đồ trước đó cất trong phòng tồn trữ trí năng, giờ lấy ra vẫn nóng hôi hổi.

Diệp Trừng Tinh gắp cho Lê Già một cái sữa hoàng bao: "Đúng rồi, ngươi thấy ta làm đồ ăn thế nào? Có chỗ nào không hợp khẩu vị không? Nếu có thì nói ta biết, ta sửa lại."

Nghe Diệp Trừng Tinh hỏi vậy, đũa của Lê Già hơi khựng lại. Nàng ngẩng mắt, đối diện ánh nhìn của nàng: "Tỷ tỷ làm đồ ăn đương nhiên là vô cùng mỹ vị."

Biết Lê Già hơn phân nửa sẽ đáp theo hướng ấy, nhưng bị nàng nghiêm túc khẳng định như vậy, Diệp Trừng Tinh vẫn có chút ngượng ngùng.

Nàng hơi không được tự nhiên ho khan một tiếng: "Cũng không có tốt đến vậy... Nhưng Tiểu Lê muốn tỷ tỷ làm món gì thì cứ nói ra." Theo trình độ mỹ thực của thế giới này, chỉ cần Lê Già nói, nàng hẳn đều có thể làm được. Nghĩ vậy, giọng điệu của Diệp Trừng Tinh càng thêm chắc chắn.

Lê Già nghe nàng nói như vậy, ánh mắt chợt ngưng lại.

... Muốn nàng làm cái gì cũng có thể nói ra?

Vì câu nói của Diệp Trừng Tinh, nàng khựng lại trong chốc lát, rồi rất nhanh hiểu ra, cái mà Diệp Trừng Tinh nói hẳn chỉ là chuyện nấu ăn — ý là nàng muốn ăn gì thì Diệp Trừng Tinh đều có thể làm, chứ không phải cái ý nghĩa chỉ tồn tại trong tưởng tượng của nàng.

Nhận ra điểm này, Lê Già rũ mắt xuống, giấu hết từng tia từng sợi ý vị nơi đáy mắt, mỉm cười đáp: "Hảo, nếu có ý tưởng ta sẽ nói."

Nàng dừng lại không lâu, nối mạch lại càng tự nhiên đến mức hoàn hảo. Dù ai nhìn cũng sẽ không thấy có gì khác lạ, sẽ không ai nhận ra tâm tư suýt nữa vượt quá giới hạn, không thể nói thành lời kia.

Diệp Trừng Tinh cười một tiếng, lại nghĩ tới doanh thu hôm nay của cửa hàng mỹ thực, liền cao hứng chia sẻ với Lê Già.

Đối với Lê Già, nàng không có gì cần giấu.

Hơn nữa nếu thật nói ra, nàng đối với thế giới này vì hoàn toàn xa lạ nên cũng chẳng có bao nhiêu cảm giác thân thuộc. Nhiều đêm khuya nàng cũng trằn trọc không ngủ. Lê Già là người thân mật duy nhất trong thế giới này của nàng, là người duy nhất... nàng có thể tin, và cũng nguyện ý tin.

Những tâm sự không biết nói cùng ai, nói với người nào, dường như cũng có thể mở lời với Lê Già.

Lê Già nghe nàng kể rất nghiêm túc: "Không hổ là tỷ tỷ, thật là lợi hại."

Diệp Trừng Tinh đã dần quen với cảm giác mỗi lần mình nói một chuyện, Lê Già đều sẽ đáp lại bằng phản hồi rất tích cực. Nhưng bị lắng nghe nghiêm túc và được khẳng định như vậy, trong lòng nàng ngoài vui vẻ ra còn thật sự ấm áp.

Nàng cong cong khóe môi.

Nhưng nói những lời này không chỉ để chia sẻ niềm vui, điều quan trọng nhất thật ra là vì một điểm khác.

Nàng muốn chứng minh với Lê Già rằng nàng là người có thể dựa vào, có thể tin cậy. Nàng sẽ cố gắng để cuộc sống của các nàng trở nên càng ngày càng tốt đẹp.

"Cho nên, Tiểu Lê, từ nay về sau, ngươi không cần sợ nữa. Bất kể xảy ra chuyện gì, đều là chúng ta cùng nhau đối mặt, chứ không còn là một mình ngươi."