Chương 3 - Hạ Nguyệt - Tử Du

Hạ Nguyệt - Tử Du

Chương 7: Quen hay không quen, nói một lời thôi
"Vào đi."
"Sếp Phó, đây là tài liệu anh cần ạ."
Phó Chu dán mắt vào tập hồ sơ, đến một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho tôi, chỉ lạnh lùng phát ra một âm mũi: "Ừ."
Nghĩ đến bộ dạng hoạt bát nhắn tin trên WeChat lúc nãy của anh, tôi thầm bĩu môi. Trông thì bảnh bao đạo mạo thế kia mà sống hai mặt ra phết. Cái thái độ này thì có mà cưa được con kiến! Ế cả đời còn là nhẹ đấy.
Đợi vài giây không thấy tôi đi, Phó Chu bỗng ngẩng phắt đầu lên, chân mày nhíu chặt lại thành một cục: "Còn việc gì nữa à?"
Cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng m.á.u tò mò vẫn chiến thắng nỗi sợ hãi. Tôi trưng ra bộ mặt ngơ ngác pha chút ngây thơ: "Sếp Phó, nhìn anh em cứ thấy quen quen ấy ạ. Trước đây chúng ta từng gặp nhau ở đâu chưa anh?"
Đồng tử của Phó Chu khẽ co rụt lại, sau đó lạnh lùng nhả ra hai chữ: "Chưa từng."
Tôi ngơ ngác, buột miệng: "Ơ?" một tiếng rõ to.
Phó Chu khôi phục vẻ mặt lạnh tanh: "Còn chuyện gì nữa không?"
"Dạ không ạ, không còn gì nữa..."
Tôi mang một bộ mặt nghệt ra rời khỏi phòng làm việc của anh. Cái mạch não của gã này chắc chắn có độc. Trước đây từng gặp thì có gì mà không dám nhận chứ?
Chương 8: Cuộc giải cứu chú c.h.ó thất lạc và Bước ngoặt bất ngờ
Anh ta không thể là gã ăn xin mà ngày trước tôi từng cho tiền lẻ đấy chứ? Chắc sợ mang tiếng đường đường là tổng tài mà từng đi ăn xin nên giấu nhẹm đi chứ gì? Ha ha, làm sao có chuyện vô lý đùng đoài như thế được. Lúc tan làm về qua ngã tư, tôi vẫn tò mò liếc nhìn một cái. Gã ăn xin vẫn đang quỳ ở đó, thấy xung quanh không có ai liền lôi chiếc iPhone 13 Pro ra lướt TikTok ầm ầm. Tôi: "..."
Trong một khoảnh khắc, tôi cảm giác đầu óc mình chắc chắn đã bị lây nhiễm cái sự chập mạch của Phó Chu rồi. Thôi bỏ đi, quan tâm anh ta gặp tôi từ bao giờ làm gì. Dù sao ngoài đời thực Phó Chu đối xử với tôi cũng chẳng có gì đặc biệt, tan làm rồi đường ai nấy đi. Chỉ cần tôi giữ khoảng cách lạnh nhạt vài tháng, anh ta tự khắc sẽ dời mục tiêu sang người khác thôi. Đàn ông mà, lạ gì nữa!
Phó Chu có vẻ bị đả kích nặng nề nên mấy ngày liền không nhắn tin làm phiền tôi chuyện tư vấn nữa.
Nhưng cuộc đời đúng là ghét của nào trời trao của nấy. Vừa mới thở phào được vài hôm thì đùng một cái, sợi dây xích c.h.ó của tôi lại vắt vẻo trên người Phó Chu. Cái miệng ăn mắm ăn muối này của tôi linh nghiệm thật rồi!
Chuyện là nửa tiếng trước, tôi đang dắt c.h.ó đi dạo. Đột nhiên, con boss ngáo nhà tôi không biết lên cơn sảng gì, tuột xích lao thẳng về phía trước. Tôi đuổi theo mệt đứt hơi, liền vung sợi dây xích trong tay định quăng ra như cao bồi để tròng vào cổ nó. Kết quả là cổ c.h.ó không tròng trúng, lại tròng ngay lên đầu sếp tổng.
Phó Chu có vẻ đang đi chạy bộ đêm. Anh đã cởi bỏ bộ vest cứng nhắc, thay bằng bộ đồ thể thao năng động, làm lộ rõ bờ vai rộng, eo hẹp và đôi chân dài miên man.
Lúc này, con c.h.ó phản chủ của tôi cứ quấn quýt quanh chân anh vẫy đuôi rối rít, làm cho bầu không khí lạnh lùng, áp bức ngày thường của anh giảm đi đáng kể.
Nhưng tôi làm gì còn tâm trí đâu mà ngắm trai đẹp, chỉ biết nặn ra một nụ cười méo mó: "Sếp Phó, thật sự xin lỗi anh ạ, để em gỡ ra cho anh."
Phó Chu xoa xoa đầu con c.h.ó đang nhảy nhót bên cạnh: "Không sao." Sau đó anh nhìn tôi một cái, ánh mắt vô cùng chăm chú: "Đáng yêu lắm."
Ủa là đang khen c.h.ó hay khen người vậy ạ?
Tôi chỉ biết cười trừ cho qua chuyện. Ngay từ khoảnh khắc chạm mặt Phó Chu, tôi đã bắt đầu thấy đứng ngồi không yên. Xã giao vài câu, tôi lấy cớ phải về nhà để chuồn sớm. Cứ ngỡ Phó Chu sẽ giống như ban ngày, cùng lắm là gật đầu một cái cho có lệ.
Thế nhưng, anh bỗng ngước mắt lên, thản nhiên nói: "Tôi tiễn em." Tôi: "????"
Chương 9: Chiêu thức "Thoát xác" của Sếp tổng
Cái gã này sao không đi theo kịch bản bình thường thế nhỉ? Tôi vội vàng từ chối: "Dạ thôi không cần đâu ạ, thế thì phiền anh quá."
Phó Chu mặt không cảm xúc: "Em ở khu nào?" Tôi: "... Chung cư Tân Cảnh ạ." "Không phiền, thuận đường."
Thuận đường cái con khỉ, bộ tôi không biết đây là bài văn mẫu của các anh chắc!
Anh còn tự tay tròng lại dây xích vào cổ con c.h.ó, động tác nhanh nhẹn một cách khó tin: "Để tôi dắt cho, đỡ cho nó lại chạy mất."
Cuối cùng, dưới sự phản bội trắng trợn của con c.h.ó nhà mình, tôi và Phó Chu đành phải đi song song với nhau trên đường về. Lúc này tôi mới giật mình nhận ra anh cao hơn tôi hẳn một cái đầu.
Phó Chu một tay dắt c.h.ó, một tay cầm điện thoại gõ chữ cành cạch. Không biết nhìn thấy cái gì mà khóe miệng anh cứ giật giật, chắc là đang xử lý công việc gấp của công ty.
Đang mải suy nghĩ thì Phó Chu bất thình lình quay sang, tôi vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác. Giọng nói trầm thấp của anh vang lên: "C.h.ó nhà em tên gì?"
Tôi bỗng thấy nghẹn họng, ngập ngừng một hồi mới lý nhí đáp: "Tên... tên là Hạ Đại Tráng..."
Con Hạ Đại Tráng nghe thấy thế còn sủa lên một tiếng đầy phấn khích như để hưởng ứng. Tôi bắt đầu hối hận tại sao ngày trước lại đặt cái tên cục súc này, mất mặt quá đi mất. "À... các cụ bảo đặt tên xấu cho dễ nuôi ấy mà anh..."
"Ha..." Yên lặng một lát, Phó Chu bỗng bật cười: "Tên hay mà, nghe rất khỏe mạnh."
Trong khoảnh khắc đó, nụ cười của anh giống như băng tuyết tan chảy, vạn vật hồi sinh. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh cười một cách đúng nghĩa. Và cũng là lần đầu tiên tôi biết rằng, hóa ra nụ cười của một người đàn ông lại có thể làm người ta kinh diễm đến vậy.
Mẹ ơi, tim tôi vừa mới lỡ một nhịp...
Thấy tôi ngơ ngác nhìn mình, Phó Chu lập tức thu lại nụ cười, biến về bộ mặt liệt: "Sao thế?"
Tôi còn chưa biết phải trả lời ra sao thì trên đầu bỗng thấy mát mát. Ngay sau đó, một cơn mưa như trút nước đổ xuống. Tôi và Phó Chu phải dắt díu nhau chạy thục mạng về đến sảnh chung cư. Anh trao lại dây xích cho tôi.
Tôi: "Sếp về sớm đi ạ, hôm nay vất vả cho anh quá." Phó Chu cúi người v**t v* cái đầu ướt sũng của con Đại Tráng, ánh mắt dịu dàng. Xem ra so với người, anh thích c.h.ó hơn thì có. "Bên ngoài mưa to quá, tôi vào nhà em trú mưa một lát nhé."
Tôi há hốc mồm, nhìn màn mưa dày đặc trắng xóa ngoài trời, tình cảnh này đúng là không thể nhẫn tâm đuổi người ta đi được...
Nhưng vừa mở cửa bước vào nhà, tôi chính thức hóa đá. Khắp nơi bừa bộn như một bãi chiến trường, bát mì ăn dở từ tối qua vẫn còn chễm chệ trên bàn phòng khách. Thấy ánh mắt Phó Chu dừng lại ở bát mì, tôi cười trừ: "Ha ha... ngại quá, nhà cửa hơi bừa bộn, để em đi lấy khăn lau cho anh."
Tôi vội chạy vào phòng ngủ, chợt thấy chiếc điện thoại phụ đang nhấp nháy liên tục. Cầm lên xem, tôi đứng hình toàn tập. Toàn bộ là tin nhắn của Phó Chu gửi đến.
[Hừ, chẳng phải bạn bảo tôi với cô ấy không có duyên sao?] [Thế sao chúng tôi đi dạo thôi cũng va phải nhau thế này?] [Chúng tôi còn đang cùng nhau dắt c.h.ó về nhà đây này.] [Ngoài đời cô ấy đáng yêu xỉu, con c.h.ó cũng đáng yêu nữa.] ... Ở giữa là một tràng dài những lời khen có cánh dành cho tôi. Và tin nhắn cuối cùng vừa mới gửi cách đây một phút: [Á! Bây giờ tôi đang ở trong nhà cô ấy rồi!! Tôi phải làm sao tiếp theo đây?!!]
Vãi... vãi chưởng... Bình thường trong tình huống này, khi khách hàng đã ép sát đến tận nhà người ta như vậy, tôi sẽ khuyên họ phải biết nắm bắt thời cơ, thừa thắng xông lên, trực tiếp chốt hạ... Nhưng khốn nỗi, đây là nhà TÔI cơ mà...