Chương 99 - Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Giang Phong hiếm khi có cơ hội trút bầu tâm sự.

“Chỉ cần cô ta muốn gặp tiên sinh, muốn tìm tiên sinh, bất kể lúc nào ở đâu thì nhất định phải gặp cho bằng được. Lúc tiên sinh đang họp ở công ty cô ta nói xông vào là xông vào; lúc tiên sinh tham gia tiệc rượu cô ta nói quậy là quậy… quậy xong xuôi cuối cùng vẫn là chúng tôi dọn dẹp đống hỗn độn. Ở Thịnh Viên cô ta còn ngang ngược hơn nữa.” Giang Phong lúc này thậm chí còn có vài phần thương cảm cho Thịnh Tông: “Theo dõi, rình mò, thậm chí còn định bỏ thuốc tiên sinh, rồi còn đổi trắng thay đen vu khống nhân viên Thịnh Viên.”

Thấy Đường Ninh đầy mặt kinh ngạc, Giang Phong thở dài: “Cô ta vừa đi, cả Thịnh Viên ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.”

Đường Ninh nghĩ Thịnh Quân tính tình xấu, nhưng không ngờ lại xấu đến mức này.

Đường Ninh khựng lại: “Cô ta lớn lên cùng anh Thịnh, có thể ngang ngược như vậy cũng là do anh Thịnh dung túng một phần chứ?”

Hỏi ra câu này, Đường Ninh cũng chợt nghĩ đến một chuyện.

Thịnh Tông có lẽ thực sự chỉ đơn thuần coi cô là em gái để chăm sóc, đối xử tốt với cô, chống lưng cho cô, dung túng cô làm càn.

Sự dung túng và chăm sóc tương tự anh cũng từng dành cho Thịnh Quân.

Thịnh Quân vì thế mà điên cuồng chìm đắm, nếu cô không kiềm chế, e là cũng sẽ dẫm vào vết xe đổ, trở thành một Thịnh Quân thứ hai.

Ngay cả Đường Ninh cũng không nhận ra trong lời nói của mình thoáng hiện một tia chua xót vô hình.

Cô sắp không thuyết phục nổi bản thân nữa rồi.

Giang Phong giật mình, vội vàng giải thích: “Tình nghĩa gì chứ?! Cô Đường Ninh, mấy lời này cô đừng để tiên sinh nghe thấy nhé. Anh ấy ghét nhất là nghe người ta nói anh ấy có quan hệ với Thịnh Quân đấy! Hồi đó tiên sinh đã định tống cô ta vào tù rồi, chỉ là phu nhân không nỡ nên mới không làm vậy thôi.”

Trong mắt Thịnh Tông, hành vi của Thịnh Quân đã cấu thành tội quấy rối t*nh d*c nghiêm trọng. Anh là một người đàn ông lý trí, sao có thể thích một người phụ nữ quấy rối t*nh d*c mình và lại còn điên khùng như vậy?

Đường Ninh: “…”

Giang Phong: “Cô Đường Ninh, cô tuyệt đối đừng nghĩ nhiều! Tiên sinh với cô ta căn bản chẳng có mấy tình nghĩa anh em đâu! Tiên sinh bài vở nặng nề, từ sớm đã luôn đi du học ở nước ngoài, một năm cũng chỉ về nhà vài ngày, mười mấy năm trời thời gian chung đụng với Thịnh Quân cộng lại chắc chưa tới một tháng. Sau này ông Thịnh mất, tiên sinh vội vàng về nước tiếp quản sản nghiệp gia đình, càng bận rộn đến mức không thể rời chân, hơn nửa năm cũng không về nhà lấy một lần, lấy đâu ra thời gian mà bồi dưỡng ‘tình anh em’ với Thịnh Quân?”

Giang Phong hận không thể lắc vai Đường Ninh mà nói cho cô biết, ‘Thịnh Tông trong sạch lắm, chẳng có quan hệ gì với Thịnh Quân hết!’, ‘Tiên sinh chỉ có tình anh em với mỗi mình cô thôi, cũng chỉ đặc biệt với mỗi mình cô thôi, chưa bao giờ để ai vào mắt đâu!’

Tiếc là anh ta không dám.

Đường Ninh bật cười: “Thư ký Giang, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, anh không cần phải kích động như vậy.”

Thư ký Giang khôi phục lại vẻ điềm tĩnh: “Tôi là sợ thanh danh của tiên sinh bị bôi nhọ. Tiên sinh sống ngay thẳng, làm việc chính trực, chỉ tiếc bị Thịnh Quân làm liên lụy, bây giờ trong giới Giang Nam vẫn còn không ít giai thoại phong lưu lưu truyền… nói như thật, cứ như thể tiên sinh và Thịnh Quân thực sự không trong sạch vậy. Tôi luôn đi theo bên cạnh tiên sinh, thấy oan ức thay cho anh ấy nhất.”

Đường Ninh gật đầu theo, cũng cảm thấy Thịnh Tông đúng là tai bay vạ gió, vô cớ bị liên lụy.

“Tôi tin anh Thịnh.” Cô lại hỏi: “Thư ký Giang, anh nói xem Thịnh Quân liệu có về nước nữa không?”

Thư ký Giang liếc nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói với Đường Ninh, “Thực ra Thịnh Quân đã sớm học xong đại học, là tiên sinh không cho về, lại ép cô ta ở lại nước ngoài học thạc sĩ tiếp. Cô ta luôn tìm mọi cách muốn về, tiên sinh đã sắp xếp người ở bên ngoài chặn cô ta mấy lần rồi.”

Chỉ vài câu đơn giản, Đường Ninh đã thấy được sự mạnh mẽ và thái độ của Thịnh Tông.

Anh thực sự rất không thích Thịnh Quân.

Thư ký Giang lại thầm bảo: “Không thể để cô ta về nước được!”

Đường Ninh ngẩng đầu nhìn anh ta.

Giang Phong: “Cô ta ngang ngược như vậy, nếu về Thịnh Viên nhất định sẽ ghen tị với cô Đường Ninh, còn nhân cơ hội bắt nạt cô nữa.”

Đường Ninh gật đầu, lại bảo: “Thực ra tôi cũng không dễ bắt nạt như vậy đâu?”

“Nhưng tiên sinh sẽ không cho phép.” Giang Phong vốn định nói là tiên sinh không nỡ, nhưng lời đến môi lại đổi thành như vậy.

Sau khi hỏi xong, tảng đá trong lòng Đường Ninh như được trút bỏ.

Cô biết mình không nên nghĩ đến chuyện của Thịnh Quân, lại càng không nên nảy sinh tâm lý so sánh vi diệu, nhưng cảm xúc con người… đôi khi thực sự rất khó kiềm chế.

Đặc biệt là khi Thịnh Quân là một ví dụ sống động bày ra trước mặt cô.

Giang Phong vừa nói chuyện thầm thì với Đường Ninh xong, ngay sau đó đã gõ cửa phòng Thịnh Tông. Kể lại toàn bộ cuộc đối thoại của mình với Đường Ninh cho Thịnh Tông nghe.

Ánh mắt đen thâm trầm của Thịnh Tông lặng lẽ nhìn chằm chằm vào anh ta.

Giang Phong đành liều mạng nói: “Tiên sinh, tôi thấy cô Đường Ninh có lẽ là ghen rồi đấy.”

“Ghen?” Thịnh Tông khẽ nhướn mày, trong mắt hiện lên một tia khó hiểu.

Ý của Giang Phong là, Đường Ninh đã thích anh rồi sao?

Thịnh Tông trước nay luôn cảm thấy Giang Phong có chút không đáng tin, phần lớn lời anh ta nói đều có sự dè dặt.

Giang Phong: “Tôi thấy cô Đường Ninh chắc hẳn là có cảm tình với anh rồi, kiểu phụ nữ với đàn ông ấy. Chỉ khi thích một người mới vô thức nảy sinh tâm lý so sánh, thậm chí có thể nói là ngưỡng mộ và ghen tị. Cũng chỉ khi thích một người mới quan tâm xem có phải anh cũng từng đối xử tốt với người khác như vậy không…”

Thấy biểu cảm của Thịnh Tông không rõ ràng, Giang Phong lại nói kỹ thêm một câu: “Cô Đường Ninh sợ sự đối xử tốt của anh dành cho cô ấy cũng giống hệt như đối với Thịnh Quân lúc trước. Cô gái nào cũng muốn tình yêu mình nhận được là độc nhất vô nhị. Trong mắt cô ấy, nếu anh từng đối xử với Thịnh Quân như vậy, bây giờ lại đối xử với cô ấy như thế, thì chắc chắn là anh đã coi cô ấy là em gái.”

Hầu kết Thịnh Tông chuyển động, giọng nói có chút trầm xuống: “… Sao cô ấy lại nghĩ như vậy?”

“Vì anh ít nói quá.” Giang Phong hiếm khi tìm được cơ hội để phàn nàn về Thịnh Tông: “Anh làm quá nhiều nhưng nói quá ít. Thân phận của cô Đường Ninh giống Thịnh Quân, làm việc tất nhiên có sự cố kỵ, cũng rất khó để không nghĩ nhiều…”

Chỉ cần không có sự tồn tại của Thịnh Quân, thì chỉ dựa vào từng bước thể hiện lòng tốt của tiên sinh, cô Đường Ninh e là đã sớm phát hiện ra tình cảm của anh dành cho cô rồi.

Nhưng chính vì có sự tồn tại của Thịnh Quân, cô Đường Ninh lúc này chắc vẫn đang dao động, liên tục rơi vào sự tự hoài nghi và tự phủ định bản thân.

Giang Phong bỗng thấy thương thay cho tiên sinh và cô Đường Ninh. Sao mà xui xẻo thế, lại gặp đúng cái tai họa Thịnh Quân này.

Giang Phong bỗng nhiên to gan nói: “Hay là tiên sinh trực tiếp đi tỏ tình với cô Đường Ninh đi?!”

Câu nói này giống như sét đánh ngang tai.

Ánh mắt Thịnh Tông trầm lạnh: “Đây là diệu kế mà cậu nghĩ ra đấy à?”

Giang Phong cười gượng, lá gan lập tức nhỏ lại ngay, “Tôi cũng thấy đây là một ý tưởng tồi nha. Cô Đường Ninh đang dao động, tiên sinh mà trực tiếp tỏ tình với cô ấy… e là sẽ làm người ta sợ hãi, chui tọt vào cái vỏ rùa ngay.”

Giang Phong lén lút bảo: “Vậy tiên sinh cũng có thể nói vài lời ngọt ngào một cách thích hợp…”

Chạm phải gương mặt nghiêm túc đoan chính của Thịnh Tông, Giang Phong đổi lời: “Bày tỏ tâm ý một chút, để cô Đường Ninh biết rằng sự chăm sóc và quan tâm cô ấy nhận được từ anh là độc nhất vô nhị. Để cô Đường Ninh biết rằng trong lòng của anh thì cô ấy là người đặc biệt…”

Ánh mắt Thịnh Tông trầm tĩnh: “Tôi tự biết phải làm thế nào.”

Những lời định nói tiếp của Giang Phong đột ngột dừng lại.