Chương 162 - Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Đường Ninh vừa bước ra đã thấy Thịnh Tông đang thay ga trải giường.

Anh mặc áo sơ mi đen, tay áo xắn đến cổ tay, để lộ cơ bắp săn chắc mạnh mẽ. Quần tây ôm lấy đôi chân dài, anh hơi cúi người, đang vô cùng nghiêm túc kéo tấm chăn để thay.

Đường Ninh không khỏi nghĩ đến một từ – khí chất người chồng đảm.

Gương mặt trắng nõn của cô thoáng chốc ửng đỏ.

Nhưng cô lại không thể ngăn Thịnh Tông thay ga. Chẳng lẽ lại gọi dì giúp việc lên thay sao?! Đến lúc đó thì cả Thịnh Viên đều biết mất.

Đường Ninh có đỏ mặt thì cũng vẫn rất thích nhìn thấy một Thịnh Tông như thế này.

Cô lén lút tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo anh từ phía sau, áp má lên phần thắt lưng săn chắc của anh, “Anh Thịnh, đây là lần đầu tiên em thấy anh làm việc nhà đấy.”

Thịnh Tông không thay đổi sắc mặt: “Anh tưởng anh đã hầu hạ cô Đường Ninh mấy lần rồi chứ?”

Đường Ninh cảm thấy chỉ sau một đêm, Thịnh Tông ngày càng trở nên không đứng đắn, chẳng còn chút nghiêm túc cỗ hủ nào nữa.

Cô buông Thịnh Tông ra: “Em đi phòng khách ăn cơm đây, anh nhanh lên.”

Thịnh Tông: “Ôm xong rồi thì không cần nữa?”

Đường Ninh không thèm để ý đến anh.

Thịnh Tông lại nói thêm: “Đi chậm thôi, đừng để lát nữa lại khó chịu.”

Đường Ninh: “…”

Ăn cơm xong ở phòng khách tầng hai, Đường Ninh chạy đến sofa trong thư phòng của Thịnh Tông nằm chơi game.

Thịnh Tông đẩy cửa bước vào: “Sao không về phòng nghỉ ngơi?”

Anh ngồi xuống sofa, theo thói quen bế Đường Ninh vào lòng. Đường Ninh muốn tránh cũng không kịp.

Đường Ninh: “… Em muốn ở trong thư phòng.”

“Trong thư phòng cũng không tệ.”

Một câu nói âm trầm nhàn nhạt khiến tai Đường Ninh đỏ bừng.

Thịnh Tông nhìn thấy, dùng ngón cái xoa xoa vành tai mềm mại của cô: “Lại đang suy nghĩ vớ vẩn gì thế?”

Đường Ninh lườm anh một cái, đôi mắt ánh lên nét quyến rũ: “Em mới không suy nghĩ lung tung.”

Để đánh trống lảng, cô hỏi về chuyện nhà họ Thương ở kinh thành.

“Đúng là có chuyện đó.” Thịnh Tông nói: “Lần trước có thể đưa em từ nhà họ Tư về, cũng nhờ có Thương Trầm. Đợi cậu ta kết hôn xong, chắc cũng sẽ về Giang Nam tổ chức thêm một đám cưới nữa.”

Thịnh Tông biết rõ Đường Ninh không thích Kinh Thành, sợ rằng cô không muốn đặt chân đến đó dù chỉ nửa bước. Nên anh không hề nhắc với Đường Ninh về việc đến Kinh Thành dự đám cưới.

Đường Ninh: “Được ạ!”

Buổi tối, lúc cả gia đình ba người ăn cơm, Lạc Thanh Dao thuận miệng hỏi một câu: “Ninh Ninh, bài tập của con làm xong chưa?”

Đường Ninh đang uống nước ngô, nghe thấy câu này suýt chút nữa thì sặc. Cô ấp úng nói: “Làm xong rồi ạ.”

“Vậy thì tối nay đừng thức đêm nữa.” Lạc Thanh Dao xót xa nói: “Nhìn quầng mắt con thâm hết cả rồi kìa.”

Đường Ninh: “…”

Lạc Thanh Dao: “Chẳng phải bảo đại học rất nhàn, không có nhiều bài tập sao?”

Đường Ninh khó khăn nói: “Chuyên ngành khác nhau, yêu cầu cũng khác nhau ạ.”

“Cũng đúng.” Lạc Thanh Dao: “Có lẽ các con bây giờ khác với thời của mẹ ngày trước.”

Đường Ninh cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn Lạc Thanh Dao lấy một cái.

Thịnh Tông thong thả nói: “Con sẽ giúp mẹ giám sát cô ấy.”

Đường Ninh cúi mắt liếc nhìn chân Thịnh Tông, di chuyển tới rồi giẫm mạnh lên!

Lần này cô nhắm rất chuẩn, chắc chắn không giẫm nhầm.

Thịnh Tông quay đầu nhìn cô: “Ăn no rồi?”

Đường Ninh: “…”

Lạc Thanh Dao: “Ninh Ninh sao dạo này ăn ít thế? Chẳng thấy ăn được gì mấy?”

Ngừng một chút, bà phản ứng lại: “Hai đứa đang nói ám hiệu gì đó với mẹ đúng không!”

Đường Ninh ngoan ngoãn thu chân về: “Con muốn ăn tôm.”

Thịnh Tông gắp một con tôm bóc vỏ cho Đường Ninh, Đường Ninh lúc này mới thấy xuôi cơn giận.

Ăn tối xong, Đường Ninh lấy cớ đi thu dọn đồ đạc rồi lên lầu trước.

Lạc Thanh Dao gọi Thịnh Tông lại: “Bài tập ở trường của Ninh Ninh có phải hơi nhiều không? Ninh Ninh còn nhỏ, thỉnh thoảng thức đêm cũng không sao, nhưng làm sao chịu nổi nếu ngày nào cũng thức? Nếu thực sự không được, con đến gặp giáo viên của con bé nói xem sao? Dù gì cũng phải quan tâm đến sức khỏe của đứa trẻ chứ.”

Thịnh Tông im lặng một lát rồi mới nói: “Sẽ không thức đêm mỗi ngày đâu ạ. Bài tập của cô ấy cũng không nhiều đến thế, con sẽ quản lý cô ấy.”

“Vậy thì tốt.” Lạc Thanh Dao giơ tay xoa huyệt thái dương, bỗng nhiên hỏi một câu: “Có phải con đã đắc tội với Ninh Ninh rồi không?”

Thịnh Tông: “?”

Lạc Thanh Dao: “Mẹ thấy hôm nay ăn cơm, Ninh Ninh chẳng buồn nhìn con lấy một cái.”

Thịnh Tông không đổi sắc mặt: “Tối qua con làm chậm trễ thời gian làm bài tập của cô ấy, nên cô ấy hơi giận.”

Lạc Thanh Dao cũng bất mãn nói: “Ninh Ninh vốn dĩ đã học hành bận rộn, con còn làm lỡ việc học của con bé, lại còn bắt con bé thức đêm…”

“Sau này sẽ không thế nữa.”

Thấy thái độ nhận lỗi của Thịnh Tông rất tốt, Lạc Thanh Dao miễn cưỡng tha cho anh.

Sau khi Thịnh Tông lên lầu, anh đi thẳng vào thư phòng, Đường Ninh quả nhiên đang nằm cuộn tròn trên sofa, tay ôm một cái gối củ cải, trên đầu gối đặt máy tính bảng.

Thịnh Tông ngồi xuống phía sau Đường Ninh, bế cô vào lòng.

Thấy anh mãi không lên tiếng, cô tò mò hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?”

Thịnh Tông suy nghĩ kỹ lưỡng rồi lên tiếng: “Đang nghĩ xem có nên điều chỉnh lại thời gian và tần suất cùng em làm bài tập không.”

Đường Ninh giật mình, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Thịnh Tông một hồi lâu rồi mới nói: “Em cũng thấy nên điều chỉnh lại!”

Thịnh Tông hôn nhẹ lên vành tai cô: “Không thể ảnh hưởng đến việc học của em được.”

Tim Đường Ninh đập loạn nhịp.

Thịnh Tông đã quyết định: “Vậy chỉ cuối tuần thôi.”

Đường Ninh nheo đôi mắt long lanh nhìn anh: “Không phải anh làm việc rất bận sao?”

Thịnh Tông: “Chúng ta đã kết hôn rồi, anh sẽ cố gắng dành nhiều thời gian hơn để ở bên em.”

Đường Ninh: “…”

Thịnh Tông: “Cảm thấy ít quá à?”

“Vui, mà cũng không vui lắm.” Đường Ninh ngả người ra sau, toàn thân cuộn trong lòng Thịnh Tông.

Thịnh Tông lướt mắt nhìn qua màn hình laptop của cô.

Anh cứ tưởng Đường Ninh đang học tập.

Ai ngờ, trong thanh tìm kiếm hiện rõ một dòng chữ – Nguyên nhân lần đầu tiên không đau.

Thịnh Tông: “…”

Đường Ninh ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, cô nhìn theo tầm mắt của anh rồi lập tức rơi vào trầm mặc.

Qua một lúc lâu, Thịnh Tông mới hỏi: “Tìm ra nguyên nhân chưa?”

Đường Ninh nghiêm túc gật đầu: “Kỹ thuật tốt, kiên nhẫn đủ, màn dạo đầu dài…”

Vừa nói, cô vừa ngửa đầu hôn lên cánh môi mỏng của Thịnh Tông.

Thịnh Tông bế Đường Ninh, làm sâu thêm nụ hôn này.

Đường Ninh lén lút xóa lịch sử tìm kiếm, tiện tay tắt máy tính luôn.

Đêm đó, Thịnh Tông trực tiếp dạy cho Đường Ninh một tiết học sinh lý.

Thực tiễn mang lại kiến thức, giáo viên tự mình ra trận, cầm tay chỉ dạy, giảng giải từ nông đến sâu.

Đường Ninh… được lợi không ít.

Thoắt cái, nửa tháng đã trôi qua.

Ngoài việc đi học, Đường Ninh còn tranh thủ thời gian quan tâm đến chuyện nhà họ Tư ở Kinh Thành.

Tư Lê đúng là không tha cho một ai, nhắm vào những người trong nhà họ Tư mà trả thù một cách bình đẳng.

Trong vòng nửa tháng, sự trả thù của Tư Lê gần như đã hạ màn.

Đường Ninh cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, “Bà ấy trút được nỗi lòng rồi, có lẽ có thể sống bình thường, không còn chấp niệm với quá khứ nữa.”

Đi trên đường, Đường Ninh trò chuyện cùng Trọng Dao. Xung quanh cô không có bạn bè gì mấy, người có thể tâm sự vài câu cũng chỉ có mỗi Trọng Dao.

Trọng Dao cầm ly trà sữa uống hai ngụm: “Tôi lại hy vọng bà ta bận rộn. Bà ta dồn hết tâm trí để đối phó với người nhà họ Tư thì sẽ không có thời gian để ý đến chuyện của cô nữa.”

Việc Đường Ninh bị giam cầm, Trọng Dao vẫn còn canh cánh trong lòng.

Lúc đó Đường Ninh cùng Lạc Thanh Dao lên lầu gặp người, lại còn là mẹ ruột của Đường Ninh, nên Trọng Dao không túc trực bên cạnh như mọi khi.

Chỉ đúng lần đó mà Đường Ninh đã xảy ra chuyện.

Cô ta thực sự sợ Tư Lê rảnh rỗi không có việc gì làm, lại giở trò mới.

Trọng Dao: “Tôi cảm thấy người nhà họ Tư chẳng ai bình thường cả, cô tốt nhất nên bớt qua lại với họ đi.”

Đường Ninh: “Từ lâu đã không còn qua lại rồi.”

Thực ra cô khá đồng tình với lời của Trọng Dao.

Ông cụ Tư nắm giữ nhà họ Tư mấy chục năm, dùng lợi ích để dẫn dụ các nhánh đấu đá lẫn nhau, sớm đã biến mọi người thành những kẻ không ra hình người.

Ngay cả khi Tư Lê không nhắm vào các nhánh nhà họ Tư, thì chính họ cũng tự đấu đá lẫn nhau, cuộc sống cũng chẳng có ngày lành.

Đang trò chuyện về nhà họ Tư, Trọng Dao bỗng nhiên nói: “Anh Thịnh gần đây cai thuốc lá rồi.”

Đường Ninh nghi hoặc nhìn cô ta.

Trọng Dao không giấu nổi sự tò mò: “Hai người định có con hả?”