Lạc Thanh Dao cũng thấy kinh ngạc: “Sao lại nhảy lầu?”
Hai ngày trước nhìn thấy bà ta ở bệnh viện, dù có chút điên điên khùng khùng, nhưng khí thế mắng người vẫn rất hăng, hoàn toàn không giống kẻ muốn tìm cái chết.
Thư ký Giang liếc nhìn Thịnh Tông, muốn biết nên nói sự thật hay nói theo cách nói giảm nói tránh.
Thịnh Tông chậm rãi lên tiếng: “Là Tư Lê làm.”
Đầu óc Đường Ninh trống rỗng, nhưng có vài thứ lại dần trở nên rõ ràng, “Bà ấy… muốn báo thù từng người một trong nhà họ Tư sao?”
Thịnh Tông ôm cô vào lòng an ủi: “Có lẽ vậy. Làm em sợ à?”
Đường Ninh lắc đầu: “Em chỉ thấy hơi bất an. Sao bà ấy bỗng nhiên trở nên cực đoan thế này…”
Lúc ông cụ Tư còn sống, Tư Lê cũng thích nói mấy lời lạnh lùng, nhưng vẫn là một người bình thường. Chỉ trong một đêm, bà như bị nỗi hận bủa vây, muốn nghiền nát từng người đã phụ lòng mình.
Tối đến, Đường Ninh lại nhận được tin, cô Tư của nhà họ Tư bị lập án điều tra vì tội biển thủ công quỹ.
Nhà chồng và các con của bà ta đang chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm chứng cứ. Nếu không có gì thay đổi, e là nửa đời sau phải ở trong tù.
Tắm rửa xong, Đường Ninh dựa vào lòng Thịnh Tông, đầu óc thậm chí không dám suy nghĩ vẩn vơ nữa.
Cô bị hai tin tức liên tiếp của nhà họ Tư làm cho chấn động.
Đường Ninh sợ sáng mai tỉnh dậy, nhà họ Tư chẳng còn mấy người yên ổn.
Cô quay sang hỏi Thịnh Tông: “Nếu Tư Lê báo thù từng người một trong nhà họ Tư, nhà họ Tư cuối cùng sẽ thế nào?
“Tan đàn xẻ nghé?”
Đường Ninh: “Em không hỏi cái đó, em hỏi về tập đoàn Tư thị mà Tư Lê đang nắm giữ.”
Tư Lê vốn dĩ chưa bao giờ coi bất kỳ ai trong nhà họ Tư là người thân, tan đàn xẻ nghé đối với bà mà nói vốn dĩ đã là mệnh đề giả.
Thịnh Tông: “Ảnh hưởng không lớn, nhưng truyền ra ngoài thì cổ phần các ngành nghề dưới quyền Tư thị sẽ sụt giảm nghiêm trọng.”
Anh an ủi Đường Ninh: “Với năng lực của mẹ vợ, cổ phần sụt giảm cũng chỉ là chuyện nhất thời thôi.”
Đường Ninh dựa vào ngực anh, lầm bầm: “Thật không?”
Thế nhưng Tư Lê vốn dĩ không quan tâm đến tập đoàn Tư thị.
Bà tranh quyền đoạt lợi chỉ là muốn dùng quyền lực để trả thù, xả nỗi oán hận và bất mãn của mình.
Không ai đoán được bước tiếp theo bà sẽ làm gì.
Lạc Thanh Dao sợ Đường Ninh ở trong phòng buồn bực nên dẫn cô đến nhà họ Đường dự tiệc sinh nhật của đứa trẻ.
Trong tiệc, Ôn Nhiễm bầu bạn cùng cô, “Chuyện của em ở Kinh thành, chị cũng có nghe qua.”
Ôn Nhiễm lo lắng nói: “Em không sao chứ?”
Đường Ninh lắc đầu: “Không sao. Chị nhìn xem, em chẳng phải vẫn ổn đây sao?”
Đường Ninh nhấp một ngụm sâm panh, bỗng khựng lại: “Chị nghe ai nói vậy?”
Việc Tư Lê giam cầm Đường Ninh dù sao cũng chẳng phải chuyện hay ho gì. Dù lúc đó làm ầm ĩ rất lớn, nhưng sau đó cũng đã bị nhà họ Thịnh cùng nhà họ Thương bắt tay nhau áp chế xuống.
Tin tức như thế, lẽ ra không thể truyền đến Giang Nam nhanh như vậy.
Ôn Nhiễm: “Anh Đường của em nói.”
Đường Ninh mở đôi mắt đen trắng phân minh nhìn cô ta. Ôn Nhiễm bị cô nhìn đến không chịu nổi, bất đắc dĩ cười: “Sao em nhìn chị thế?”
Đường Ninh cười dịu dàng, khóe môi hồng hào cong lên: “Em không nhìn chịn, em là đang nhìn tin mừng đấy. Khi nào định sinh cho em một đứa cháu gái để chơi? Đến lúc đó em sẽ dắt con bé vào lớp của chị học ké.”
Ôn Nhiễm không ngờ có ngày mình lại bị cô nhóc Đường Ninh này trêu chọc.
Cô ta nhéo mũi Đường Ninh: “Em còn dám trêu chị, chuyện em kết hôn với anh Thịnh mà còn không chịu nói với chị?!”
Đường Ninh né tránh: “Em cũng đâu có giấu đâu!”
Ôn Nhiễm cười: “Chị thực sự khâm phục em, dám gả cho anh Thịnh thật đấy.”
Thật sự là dũng khí đáng khen.
“Nhưng hai người đăng ký kết hôn từ khi nào thế?”
Đường Ninh: “Chuyện này… nói ra thì dài dòng lắm.”
Ôn Nhiễm giả vờ như muốn cù lét Đường Ninh: “Vậy thì nói ngắn gọn, khai thật mau!”
Đường Ninh bất đắc dĩ, đành thành thật thú nhận, “Lúc đó em bị nhốt ở nhà họ Tư, anh ấy muốn đưa mình đi nên cần một danh phận hợp lý.”
Ôn Nhiễm tò mò hỏi về chuyện của Đường Ninh ở nhà họ Tư.
Hai người trò chuyện một lúc rồi lái sang chuyện Thịnh Tông đến tìm nhà họ Thương ở Kinh thành nhờ giúp đỡ.
Ôn Nhiễm: “Nhà họ Thương Kinh thành, là nhà của bác cả Thương Triết sao?”
Thương Triết rất thân với Đường Nhàn, nên Ôn Nhiễm cũng biết thêm chút ít về nhà họ Thương.
“Chắc là vậy.”
Trong mắt Ôn Nhiễm ẩn giấu sự tò mò: “Chị nghe nói gần đây Kinh thành xảy ra một chuyện lớn.”
Đường Ninh hỏi nhỏ: “Chuyện lớn gì thế?”
Chuyện lớn nhất kinh thành gần đây chẳng phải là Tư Lê điên cuồng đối phó với từng người một trong nhà họ Tư sao?
Ôn Nhiễm: “Nhà họ Nhan và nhà họ Văn ở kinh thành ngày xưa ôm nhầm con, bây giờ mới phát hiện ra, bảo là muốn đổi con lại, chuyện này cũng thôi đi, nhưng con cái hai bên đã đính hôn rồi.”
Đường Ninh khựng lại một chút: “Đổi con lại, chẳng lẽ đính hôn cũng phải đổi?”
Ôn Nhiễm gật đầu: “Nhà họ Nhan và nhà họ Thương là thế giao, hôn sự đã được định từ nhỏ, vốn dĩ là liên hôn hai nhà. Nếu không đổi người, chẳng phải thành ra nhà họ Thương và nhà họ Văn liên hôn sao? Nhưng nhà họ Thương và nhà họ Nhan còn cùng đầu tư không ít dự án.”
Ôn Nhiễm nói tiếp: “Người đính hôn với nhà họ Nhan chính là người thừa kế hiện tại của nhà họ Thương, Thương Trầm.”
Đường Ninh khó giấu được vẻ tò mò: “Nhưng em nghe nói anh ấy là người thừa kế của nhà họ Thương Kinh thành, hôn sự là chuyện trọng đại, không thể nói đổi là đổi được chứ?”
“Người ta cũng nói vậy.” Ôn Nhiễm: “Bây giờ phải xem mấy nhà thương lượng ra sao thôi.”
Đường Ninh cũng thấy kỳ lạ: “Ôm nhầm con, đổi lại không có vấn đề gì. Nhưng ở đây có tận hai cuộc hôn sự, liên quan đến bốn nhà. Ngoài nhà họ Thương, nhà kia chắc cũng không phải tầm thường, lại dễ dàng đồng ý đổi như vậy sao?”
“Thế nên mới nói là vẫn đang thương lượng.” Ôn Nhiễm: “Chị cũng là nghe em nhắc đến nhà họ Thương Kinh thành mới nhớ ra chuyện này.”
Trong giới danh gia vọng tộc, chuyện nhà ai bỗng dưng có thêm người phụ nữ hay con cái thì không hiếm, nhưng ôm nhầm con thì đúng là hiếm có.
Ôm nhầm thì thôi đi, hôn sự định sẵn cũng phải đổi người, chuyện này quả thật càng hiếm thấy hơn. Tin tức này đã sắp xếp vị trí thứ nhất cùng với tin cô Ba của nhà họ Tư nhảy lầu rồi.
Hai người trò chuyện một lúc, Thịnh Tông liền tìm đến: “Đi chào hỏi chút thôi.”
Đường Ninh chào tạm biệt Ôn Nhiễm.
Trên đường về, Đường Ninh tò mò hỏi Thịnh Tông: “Chuyện đổi hôn sự là thật sao?”
Thịnh Tông nắm tay cô, ôm người vào lòng: “Thật.”
“Vậy…”
“Sao em cứ quan tâm đến người khác thế?”
“Vậy em nên quan tâm đến ai đây.”
Thịnh Tông không nói gì, lặng lẽ nhìn Đường Ninh.
Đường Ninh bỗng cười, quàng cổ anh hôn lên, “Anh cẩn thận chút, đừng để son môi của em bị trôi hết. Lát nữa dì Lạc nhìn thấy lại suy nghĩ nhiều.”
Thịnh Tông trầm giọng: “Vẫn gọi dì Lạc sao? Nên đổi cách gọi rồi.”
Đường Ninh trốn trong lòng anh cười.
Thịnh Tông hôm nay đến tiệc muộn nửa tiếng, Đường Ninh biết anh là đi xử lý chuyện bắt cóc của Tư Mi. Tư Mi cuối cùng không qua khỏi, thi thể đã được đưa về kinh thành.
Phía ba của cô ta không cử ai đến, Tư Lê nhà họ Tư làm chủ, cũng không thể sắp xếp người lo hậu sự cho Tư Mi.
Thi thể đưa về Kinh thành, vẫn chưa biết sẽ xử lý thế nào.
Thịnh Quân được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần, cộng thêm đôi chân tàn tật, e là nửa đời sau phải sống trong bệnh viện tâm thần.
Nhìn vào công lao Tư Sùng đã cứu Đường Ninh, Thịnh Tông cuối cùng đã buông tay, đồng ý chuyển học bạ của anh ta về lại Kinh thành.
Tư Sùng vốn không muốn đi, nhưng vì lo cho Tư Lê nên vẫn quay về Kinh thành.
Mâu thuẫn với nhà họ Tư, tại Giang Nam xem như đã khép lại.