Đường Ninh: “Dì Dung, đến lúc đó tặng cho mỗi người trong đội ngũ tạo hình một cái bao lì xì, dù sao cũng là sinh nhật anh Thịnh, đừng để người ta chịu uất ức không công.”
Dì Dung cười nói: “Vẫn là cô Đường Ninh suy nghĩ chu đáo, tôi cũng đang chuẩn bị sắp xếp như vậy đấy.”
Đường Ninh thuận miệng nói: “Dì Lạc, con lên xem chị Thịnh Quân sao mãi chưa xuống nhé?”
Lạc Thanh Dao không muốn Đường Ninh ở chung với Thịnh Quân. Cũng không biết có phải bị dì Dung ảnh hưởng không, bà cũng luôn cảm thấy Đường Ninh ở cùng Thịnh Quân sẽ chịu thiệt, sẽ là đối tượng bị bắt nạt.
Lạc Thanh Dao: “Ninh Ninh, con không cần phải lên đâu. Lát nữa dì sai người lên hỏi là được.”
Đường Ninh mỉm cười: “Không sao đâu, con đi tiện hơn, người giúp việc hỏi cũng không dám thúc giục.”
Thấy Đường Ninh khăng khăng đòi đi, Lạc Thanh Dao dù trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng vẫn đồng ý, “Con đi sớm về sớm nhé, bên này còn vài chú bác muốn giới thiệu cho con quen đấy.”
“Vâng.”
Lạc Thanh Dao nhìn Trọng Dao sau lưng Đường Ninh, đoán ra được điều gì đó, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Đường Ninh đến phòng Thịnh Quân, trong phòng không có người.
Cô gõ cửa toilet, “Chị Thịnh Quân, chị ở trong đó hả?”
Cách cánh cửa, Thịnh Quân đáp: “Đợi chút, chị ra ngay.”
Đường Ninh: “Vâng.”
Lúc này, Trọng Dao đi đến: “Trong phòng không có người.”
Đường Ninh nghe xong, mỉm cười, “Trùng hợp thật đấy.” Lại tiết kiệm cho cô cái cớ để sai người đi.
Trọng Dao lại nói thêm một câu: “Cửa lớn đã khóa trái rồi.”
Nghe cô ta nói xong, Đường Ninh không nói hai lời liền bắt đầu gõ cửa toilet.
Giây tiếp theo, cửa lớn bị mở ra.
Trên mặt Thịnh Quân tràn đầy thiếu kiên nhẫn, “Gõ cái gì mà gõ?! Chị đã bảo ra ngay rồi, tai điếc à?”
Lời của cô ta vừa dứt, Trọng Dao bước tới một bước, tay bóp cổ Thịnh Quân, dẫn Thịnh Quân đi về phía toilet.
“Hai người muốn làm gì?!”
Đường Ninh đi theo vào, liền nghe thấy câu hỏi mười phần trung khí của Thịnh Quân.
Đường Ninh lặng lẽ nhìn cô ta, chợt nở nụ cười, “Làm chuyện xấu ấy mà.”
Thịnh Quân: “Đường Ninh, đây là Thịnh Viên, mày dám làm gì tao, mẹ và anh cả nhất định sẽ không tha cho mày!”
Đường Ninh lấy cây bút máy ra: “Nhận ra cây bút này không?”
Thịnh Quân không đổi sắc đáp: “Không nhận ra.”
Đường Ninh mỉm cười, “Hèn chi dì Dung nói chị là hạng người đạo đức điểm dừng thấp, dù là phạm sai lầm hay phạm tội, chưa bao giờ cảm thấy mình có vấn đề.”
Mấy người nhà họ Tư đó, mỗi lần nói dối hại người, còn có chút chột dạ. Nhưng Thịnh Quân không có, chẳng những không chột dạ và sợ hãi, mà còn vô cùng lý lẽ.
Quả nhiên, liền nghe thấy Thịnh Quân cười lạnh: “Tao sớm biết dì Dung không ưa tao, mày chắc cũng ghen tị với tao lâu rồi, nên mới hợp tác cùng nhau gài bẫy tao. Hôm nay là tiệc sinh nhật anh cả, mày làm ầm ĩ thế này, có phải hơi có chút lòng dạ lang sói hay không?”
Đường Ninh mỉm cười: “Tôi đã dám tìm đến cửa, tất nhiên là vì có chứng cứ. Chị chối bay chối biến hay đổ ngược lại cũng vậy, đợi tôi dạy dỗ chị xong, lấy chứng cứ ra, dì Lạc và anh Thịnh cũng sẽ không trách tôi đâu. Dù sao dì Lạc và anh Thịnh đều là người biết lý lẽ.”
Thịnh Quân: “Mày dám!”
“Chị thử xem tôi có dám không?”
Đường Ninh vừa dứt lời, Trọng Dao không biết lấy ra từ đâu một sợi dây, trói Thịnh Quân lại.
Thịnh Quân cũng đầy vẻ kinh ngạc, không ngờ Đường Ninh dám làm thế.
Cô ta rống lên mắng chửi, “Tao biết ngay mày không phải thứ tốt gì! Ở nhà họ Tư chiếm tổ chim khách chưa đủ, còn chạy đến nhà họ Thịnh, mẹ ruột cũng không nhận, cứ dựa vào việc làm con nuôi nhà người ta mà sống. Nói cái gì mà người nhà họ Tư hại mày, chỉ sợ là mày tham lam không đáy, muốn chiếm đồ của nhà họ Tư, quyến rũ đàn ông nhà họ Tư, mới bị đuổi ra.”
Đường Ninh bị mắng mà không biểu cảm gì, Trọng Dao lại không chịu nổi. Cô ta thuận tay lấy chiếc lược tròn trên bàn trang điểm nhét vào miệng Thịnh Quân.
Thịnh Quân giận dữ trừng mắt nhìn Trọng Dao.
Trọng Dao lạnh nhạt nói: “Cô đang nói chính mình đấy à? Cha mẹ ruột không nhận, đổi tên thay họ cũng muốn leo cành cao, chiếm đồ của nhà họ Thịnh, còn muốn quyến rũ đàn ông nhà họ Thịnh. Cô cũng thật không biết xấu hổ.”
Đường Ninh gương mặt luôn giữ nụ cười nhẹ, cảm xúc lên xuống không lớn lắm.
Những lời mắng chửi của Thịnh Quân không thể gây ra chút gợn sóng nào trong lòng cô, “Dì Lạc và Thịnh Tông đang đợi chúng ta, chúng ta xuống lầu trước đi.”
Thịnh Quân vốn không biểu cảm, nhưng dừng lại một lát, nghĩ đến việc Đường Ninh gọi Thịnh Tông không phải là gọi anh Thịnh, mà là gọi trực tiếp tên.
Trong đáy mắt cô ta có vài phần chấn động, lại có vài phần tức giận quả nhiên là thế.
Cô ta biết ngay Đường Ninh cái thứ tiện nhân này thích anh cả mà!
Trọng Dao hỏi: “Như thế đã đi? Không nhân cơ hội đánh cô ta một trận?”
“Không cần.” Đường Ninh: “Chị ta mà bị đánh, chắc chắn sẽ tìm dì Lạc chịu ấm ức, đến lúc đó lại thành tôi không chiếm lý. Cứ thế này đi, chỉ cần chiij ta không dự được tiệc sinh nhật là được.”
Thịnh Quân cố sức muốn thoát khỏi sợi dây, nhưng Trọng Dao trói cô ta chặt cứng, cô ta căn bản không vùng vẫy được.
“Thế thì hời cho cô ta quá.”
Trọng Dao nhìn chằm chằm Thịnh Quân hai cái, tiến tới tháo phăng đồ trang trí trên đầu, vòng cổ, khuyên tai của cô ta.
Tạo hình Thịnh Quân dày công trang điểm hơn ba tiếng trong chớp mắt bị giật loạn tơi bời.
Làm xong tất cả, Trọng Dao mới hài lòng gật đầu: “Thế này dù cô ta có may mắn được tìm thấy, nhất thời cũng không còn mặt mũi nào gặp người.”
Đường Ninh bật cười: “Không muốn cho chị ta ta gặp người, chỉ làm rối tóc thôi là chưa đủ đâu.”
Trọng Dao gật đầu: “Cô nói đúng!”
Cô ta quay người tìm trong tủ trang điểm thấy một chai nước tẩy trang, đổ sạch ra một tờ giấy trắng, thuận tay quệt lên mặt Thịnh Quân.
Trong chớp mắt, khuôn mặt Thịnh Quân trở nên ngũ sắc rực rỡ. Cô ta trông dáng vẻ như sắp tức đến ngất đi, căm hận nhìn chằm chằm Đường Ninh.
Nếu có thể há miệng, cô ta chắc chắn đã mắng Đường Ninh máu chó đầy đầu.
Đường Ninh chợt mỉm cười.
Trọng Dao: “Cô cười cái gì?”
“Chỉ thấy lời cô nói vừa nãy, chẳng giống người tốt tí nào.”
Trọng Dao cười lại: “Chuyện cô làm, giống người tốt sao?”
“Tôi là báo thù.”
“Tôi là giúp cô báo thù.”
Hai người tùy ý cãi vã vài câu, rời khỏi phòng Thịnh Quân.
Trước khi đi, Đường Ninh còn đặc biệt ngắt cầu dao điện phòng Thịnh Quân.
Cửa toilet là cửa thông minh, chỉ khóa trái không ăn thua, rất dễ mở. Chỉ có ngắt điện mới tuyệt đối không mở được.
Làm xong chuyện xấu, cả hai thản nhiên xuống lầu.
Đường Ninh vừa hay thấy Thịnh Tông mặc vest đi giày da, trên tay cầm ly rượu sâm panh, đang trò chuyện với một cụ già năm sáu mươi tuổi.
Người đàn ông cử chỉ hành động đều là nho nhã trầm ổn, dáng vẻ ba mươi, nho nhã bốn mươi, trầm ổn năm mươi… nói đại khái chính là Thịnh Tông như vậy.
Đường Ninh đang suy nghĩ làm sao nói với Thịnh Tông, cô đã chuẩn bị cho anh món quà bất ngờ.
Vừa ngoảnh đầu, liền chạm phải Lạc Thanh Dao đang tìm cô.
“Ninh Ninh, con đi đâu thế?” Lạc Thanh Dao tràn đầy nụ cười nói: “Ôn Nhiễm và Diệu Âm đều đến rồi, đều đang đòi gặp con đấy.”
Đường Ninh: “Chị Thịnh Quân nói trang điểm hỏng rồi, còn cần chút thời gian ạ.”
“Đừng quản con bé.” Lạc Thanh Dao kéo Đường Ninh nói: “Con theo dì đi gặp khách trước đã.”
“Vâng.”
Gặp vài lượt khách xong, Đường Ninh nói muốn đi vệ sinh, tìm cớ gọi dì Dung đi cùng.