Chương 114 - Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Dì Dung: “Phu nhân, ngài đâu phải ngày đầu tiên biết cô ta là hạng người gì. Lúc đầu ngài cho cô ta ở lại Thịnh Viên tôi đã không tán thành… cô ta đầy bụng tâm tư, người lại xấu, còn không biết có thể làm ra chuyện gì.”

Lạc Thanh Dao thở dài thật sâu: “Nó xuất hiện ở cửa Thịnh Viên trong bộ dạng đầy thương tích, chân toàn máu, nhìn tôi đáng thương vô cùng… tôi làm sao nỡ đuổi đi? Dù sao, nó cũng là đứa trẻ do chính tay tôi nuôi lớn.”

Thịnh Quân giày vò hết lần này đến lần khác, người bị tổn thương nhiều nhất chính là Lạc Thanh Dao.

Đứa trẻ tự tay nuôi lớn trở nên biến dạng, đầy rẫy tính toán.

Nhìn rõ ra một chút, tim Lạc Thanh Dao lại đau thêm một phần.

“Nó thành ra thế này, tôi phải chịu trách nhiệm rất lớn.” Lạc Thanh Dao: “Không thể nói nó xấu, tính cách nó cực đoan, tôi liền vứt bỏ nó ở nước ngoài tự sinh tự diệt được.”

Lạc Thanh Dao cuối cùng vẫn muốn giáo dục Thịnh Quân cho tốt, để cô ta làm một người bình thường, có sự nghiệp riêng, rồi có một cuộc hôn nhân tốt đẹp.

Dì Dung hiểu rõ lòng Lạc Thanh Dao nhất, do dự nói: “Phu nhân nhìn thấu chiêu trò của cô ta, chứng tỏ cũng đã dần thoát ra được rồi. Điều này thực ra cũng khá tốt.”

Khóe miệng Lạc Thanh Dao lộ vẻ đắng chát: “Tôi không có bản lĩnh lớn đến thế, có thể nhìn thấu người khác trong lòng nghĩ gì, tính toán gì. Tôi biết nó hai đầu giấu giếm, là vì chuyện này vốn dĩ là mồi câu tôi cố tình thả ra. Tôi muốn biết nó rốt cuộc có phải vẫn chưa từ bỏ ý định với A Tông không, kết quả nó cắn câu nhanh quá…”

Lạc Thanh Dao thậm chí không có thời gian để tự lừa mình dối người.

Dì Dung ngạc nhiên: “Chuyện trang sức, ngài cố ý?!”

Đây là lần đầu tiên dì ấy thấy phu nhân nhà mình dùng mưu kế.

Lạc Thanh Dao mệt mỏi gật đầu, trước mặt dì Dung cũng không có gì phải giấu giếm.

“A Tông chưa bao giờ thích đi dạo phố cùng người khác, nếu không phải tôi đặc biệt gọi thằng bé đến, làm sao thằng bé có thể giúp tôi chọn trang sức? Hai bộ trang sức đó, tôi cũng cố tình đặt vào tay nó, tạo cho nó cơ hội, xem liệu nó có lén lút tráo đổi không.”

Lạc Thanh Dao biết mình làm như vậy cũng chẳng quang minh lỗi lạc gì.

Nhưng bà chỉ muốn xác nhận một chút, xem Thịnh Quân có thực sự từ bỏ ý định với Thịnh Tông hay không.

Không ngờ rằng… Thịnh Quân đã tráo đổi trang sức.

Cô ta thật sự làm bà quá thất vọng.

Dì Dung hỏi: “Vậy hai bộ trang sức này xử lý thế nào?”

Lạc Thanh Dao vẻ mặt ủ rũ: “Tôi thực ra còn chọn một bộ kim cương vàng… vốn định là nếu Thịnh Quân không có ý đồ xấu, bộ trang sức này chờ đến Tết sẽ tặng Ninh Ninh làm quà, phía Thịnh Quân tôi sẽ mua lại bộ khác. Bây giờ xem ra cũng không cần nữa. Bộ kim cương vàng kia cứ đưa cho Ninh Ninh, coi như là bù đắp đi.”

Lạc Thanh Dao: “Chuyện này Ninh Ninh chẳng biết gì cả, chị cũng đừng nhắc, đừng để con bé suy nghĩ nhiều.”

Dì Dung: “Tôi biết rồi, ngày mai tôi sẽ tìm thời gian lén đưa cho cô Đường Ninh.”

Lạc Thanh Dao: “Còn Thịnh Quân, bộ trang sức kia cứ cho nó đi… coi như là bù đắp cho nó vậy.”

Dì Dung không hiểu, Thịnh Quân đã làm ra chuyện này rồi, còn bù đắp cái gì?

Đối với cô ta mà nói, đây chẳng khác nào là phần thưởng. Sau này sợ là sẽ khiến mọi chuyện trầm trọng thêm, tìm mọi cách để lấy đồ từ cô Đường Ninh.

Dì Dung nói hết những điều trong lòng, Lạc Thanh Dao thở dài: “Không còn sau này nữa đâu.”

Mắt dì Dung sáng lên: “Phu nhân, ngài nói vậy là ý gì?”

“Tôi đều biết nó vẫn chưa từ bỏ ý định với A Tông, chắc chắn không thể tiếp tục giữ nó ở lại Thịnh Viên được.” Biểu cảm Lạc Thanh Dao bình thản, trút bỏ lớp dịu dàng kia, toàn thân cũng lộ thêm vài phần lạnh lùng kiên quyết, “Nhân lúc nó chưa phạm sai lầm đến trước mặt A Tông, để nó rời Thịnh Viên, dù sao cũng giữ lại chút tình cảm mẹ con cuối cùng, không đến mức trở thành kẻ thù sống chết.”

Dì Dung lập tức hiểu ra, phu nhân hôm nay câu cá chấp pháp, cũng là để phòng ngừa chuyện lớn về sau.

Dì Dung: “Ngài định khi nào để Thịnh Quân rời khỏi Thịnh Viên?”

“Đợi tiệc sinh nhật A Tông qua đi, tôi sẽ sắp xếp cho nó chuyển ra ngoài.” Lạc Thanh Dao: “Tôi đã cho người đi xem nhà rồi.”

Dì Dung nhìn thấy quyết tâm của Lạc Thanh Dao, liền không hỏi thêm nữa.

Cách sinh nhật tiên sinh còn hai ngày, sau hai ngày, Thịnh Quân sẽ phải rời khỏi Thịnh Viên.

Tâm trạng dì Dung bỗng chốc rất tốt, nhìn thấy Thịnh Quân đều có thể cười lên được, làm Thịnh Quân cảm thấy da đầu tê dại.

Thịnh Quân cũng biết dì Dung vốn dĩ không ưa cô ta, thường xuyên nói xấu cô ta với người hầu. Nếu không phải vì nể mặt là người già ở Thịnh Viên, Thịnh Quân sớm đã xúi giục Lạc Thanh Dao đuổi dì ấy đi mất.

Thấy dì Dung đầy mặt tươi cười, Thịnh Quân tò mò hỏi: “Dì Dung, dì đi đâu mà sớm thế?”

“Không sớm đâu, nên gọi cô Đường Ninh xuống lầu ăn sáng thôi.”

Ánh mắt Thịnh Quân rơi trên tay dì ấy: “Dì gọi em Đường Ninh ăn sáng, trong tay cầm cái gì thế?”

“Ồ, không biết nữa.” Dì Dung: “Phu nhân sai tôi mang đồ tới.”

Tối qua Lạc Thanh Dao chỉ dặn không được để cô Đường Ninh biết chuyện tráo đổi trang sức, chứ không nói chuyện tặng trang sức phải giấu Thịnh Quân. Cho nên dì Dung mới cố ý cầm hộp quà lượn qua lượn lại trước mặt Thịnh Quân.

Người ta vẫn nói làm trộm mới dễ chột dạ.

Thịnh Quân lén tráo đổi trang sức của mình và cô Đường Ninh, nhìn thấy phu nhân lại tặng cô Đường Ninh một bộ trang sức nữa, chắc chắn sẽ hoảng hốt lắm nhỉ?!

Dì Dung không ưa cô ta làm chuyện xấu còn ra vẻ thản nhiên.

Thịnh Quân tự nhiên nhìn ra hộp trang sức trên tay dì Dung y hệt cái cô ta nhận được hôm qua. Cô ta nghi hoặc trong lòng, lại thấp thoáng chút bất an, không quá dám hỏi thêm.

Đợi dì Dung lên lầu, cảm giác bất an này càng lúc càng nồng đậm.

Cửa bị gõ vang, Đường Ninh vừa rửa mặt xong đi ra, đôi má trắng nõn như trứng gà mới bóc vỏ, “Dì Dung, dì đến đây làm gì ạ?”

Dì Dung đối mặt với Đường Ninh, nụ cười hiền hậu hơn nhiều: “Cô Đường Ninh, cô mới dậy sao?”

“Vâng, sắp thi cuối kỳ rồi, tối qua cháu ôn bài muộn chút.”

“Cô Đường Ninh thành tích tốt thế này, không cần quá lo lắng đâạ.” Dì Dung: “Mặc dù thành tích quan trọng, nhưng sức khỏe quan trọng hơn.”

“Cháu biết rồi.” Đường Ninh cười híp mắt, đôi mắt sáng lấp lánh, cả người như quả vải mới bóc vỏ.

Dì Dung đặt hộp trang sức lên bàn.

Đường Ninh tò mò: “Cái hộp này hơi quen quen?”

Dì Dung: “Phu nhân hôm qua thực ra đã mua hai bộ cho cô, nhưng cô Thịnh Quân ở đó, không tiện lấy ra. Bộ kim cương đỏ kia hợp để đeo trong những dịp lớn, bộ này hợp để đeo trong tiệc sinh nhật tiên sinh.”

Đường Ninh: “Chuyện này… cháu có hai bộ, chị Thịnh Quân chỉ có một bộ, liệu có không thích hợp không nhỉ?”

“Chẳng có gì không thích hợp cả.” Dì Dung nhắc đến Thịnh Quân liền hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế giọng điệu: “Phần của cô ta phu nhân đã có sắp xếp khác, dù sao cũng không để cô ta chịu thiệt đâu.”

Đường Ninh cau mày: “Chỉ sợ chị Thịnh Quân biết rồi suy nghĩ lung tung.”

“Sẽ không đâu.” Dì Dung khẳng định: “Phu nhân đã nói với cô ta rồi. Cô ta cũng không phải người hẹp hòi đâu.”

Trời biết đây là lần đầu tiên dì Dung khen Thịnh Quân sau bao nhiêu năm.

“Trong lòng phu nhân có tính toán, bà ấy đều sắp xếp xong xuôi cả rồi, cô Đường Ninh đừng lo lắng quá.” Dì Dung bĩu môi: “Cô cứ sợ Thịnh Quân chịu thiệt thòi, tôi còn sợ cô chịu thiệt thòi đây này!”