Chương 110 - Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Ngày hôm sau, Lạc Thanh Dao phải đi tham gia một buổi hôn lễ của vãn bối, Đường Ninh phải đi học, Thịnh Tông đi đến công ty.

Toàn bộ Thịnh Viên, chỉ còn lại một mình Thịnh Quân.

Vết thương trên chân Thịnh Quân lại vẫn chưa có khỏi, chỉ có thể ở trong phòng của mình.

Sau chuyện tối ngày hôm qua, cô ta liền hoài nghi quan hệ của Đường Ninh và Thịnh Tông không đơn giản.

Tự mình nghĩ nửa ngày nghĩ không ra kết quả, liền bảo nữ hầu Bội Bội đến phòng mình.

Thấy cửa phòng được đóng lại, Thịnh Quân mới mở lời: “Tôi đi nước ngoài mấy năm, người ở Thịnh Viên đều không mấy nhận ra nữa. Bội Bội, cô đến Thịnh Viên bao lâu rồi?”

Bội Bội là người có cách ăn mặc bình thường nhất trong số các nữ hầu ở Thịnh Viên, luôn thu đầu lại, có chút nhu nhược, một khuôn mặt ưa nhìn cũng vì loại khí chất này mà trở nên bình thường

Bội Bội cúi đầu: “Thưa cô Thịnh Quân, tôi đến Thịnh Viên mới được một năm.”

“Mới được một năm sao?” Thịnh Quân cười nói: “Vậy cô đối với Thịnh Viên có quen thuộc không?”

Bội Bội bị hỏi cho có chút mờ mịt, vẫn thật thà trả lời: “Cũng tính là quen thuộc.”

“Thế nào gọi là cũng tính?” Ngữ khí Thịnh Quân bỗng nhiên trở nên có chút lạnh, lộ ra vài phần không vui.

Bội Bội bị dọa cho mặt cắt không còn giọt máu: “Cô Thịnh Quân, những gì dì Dung dạy tôi đều học được, nhưng những gì không nên hỏi không nên lo tới, tôi cũng không biết tới.”

Thịnh Quân bỗng nhiên cười nói: “Dọa cô đấy, cô đừng căng thẳng thế.”

Bội Bội thấy Thịnh Quân lật mặt nhanh như vậy, lúc thì lạnh mặt lúc thì treo nụ cười, sớm đã bị chấn trụ rồi, không dám hé răng.

Thịnh Quân: “Cô nói những gì nên học cô đều học được, vậy tôi khảo cô vài câu hỏi nhé?”

Bội Bội: “Cô Thịnh Quân cô hỏi đi.”

Thịnh Quân: “Em gái Đường Ninh là vào tháng mấy đến Thịnh Viên?”

“Mồng ba tháng tư.”

“Em gái Đường Ninh đến Thịnh Viên, có phải là rất ngoan không? Mẹ tôi nhất định là rất thích em ấy phải không?”

“Cô Đường Ninh luôn khoan dung lương thiện, phu nhân quả thực rất thích cô ấy.”

“Vậy anh cả của tôi thì sao?” Thịnh Quân từng bước hỏi ra điều mình muốn biết: “Anh cả của tôi có phải là cũng rất thích em ấy không?”

Bội Bội khựng lại, có chút mắc nghẹn: “Cái này… tôi cũng không biết.”

Thịnh Quân cười rất vô hại, giống như thuận miệng nhắc đến: “Thích chính là thích, không thích chính là không thích, cái này có gì mà không biết chứ?”

Bội Bội như thực nói: “Tiên sinh và cô Đường Ninh giao lưu không nhiều, hai người đều bận, không có nhiều thời gian gặp mặt. Tiên sinh có thích cô Đường Ninh hay không tôi nhìn không ra, nhưng chắc là không ghét, thi thoảng được phu nhân dặn dò, cũng sẽ chăm sóc cô Đường Ninh một chút.”

Thịnh Quân bắt lấy trọng điểm: “Chăm sóc thế nào?”

Bội Bội dừng lại, nửa ngày nói không ra một câu nào. “Tôi cũng không nói ra việc cụ thể được.”

Thịnh Quân từ dưới gầm bàn rút ra một chiếc thẻ đưa cho Bội Bội: “Chiếc thẻ này cô cứ cầm lấy.”

Sắc mặt Bội Bội thay đổi, bỗng nhiên có chút hoảng hốt, vội vàng đưa tay ra từ chối.

Thịnh Quân: “Đây là tôi cho cô, cô cứ cầm lấy là được!” Cô ta lộ ra một mặt mạnh mẽ trong xương tủy, nửa điểm không có ý định thương lượng với Bội Bội. “Đừng nói lời vô ích nữa, cầm lấy thẻ rồi rời đi đi. Chuyện ngày hôm nay, không được phép nói cho ai biết!”

Dưới thái độ mạnh mẽ của Thịnh Quân, Bội Bội chỉ có thể hồ đồ nhận lấy chiếc thẻ.

Thịnh Quân cho Bội Bội tiền không phải là cô ta có tốt đẹp gì, đơn thuần là Bội Bội nhận phần tiền này rồi thì xem như là cùng một giuộc với cô ta, sau này tuyệt đối không dám đem chuyện ngày hôm nay nói ra ngoài.

Sự thật bị bại lộ, Bội Bội cầm những đồng tiền này cũng không sạch sẽ. Dùng tiền mua chuộc người, bài này Thịnh Quân trước kia làm rất thuần thục, thời gian cách biệt nhiều năm vẫn như cũ.

Thịnh Quân tưởng Bội Bội là một tính khí dễ nhào nặn, không ngờ Bội Bội quay đầu liền đem chiếc thẻ nộp lên trên bàn làm việc của Thịnh Tông. Cô ta còn đem những lời Thịnh Quân hỏi mình thuật lại một lượt.

Bội Bội cúi đầu, vẫn là cái bộ dạng thật thà nhu nhược kia, “Cô Thịnh Quân dường như rất hiếu kỳ với mối quan hệ của tiên sinh và cô Đường Ninh. Cô ấy hết lần này đến lần khác truy hỏi phương thức chung sống của tiên sinh và cô Đường Ninh, tôi không biết, không dám nói bậy.”

Thịnh Tông nghe xong lời của Bội Bội, biểu cảm trên mặt không có gì thay đổi, “Cô đem chiếc thẻ đi đi, đem lời nói lại một lần nữa nói với mẹ tôi.”

Bội Bội cũng không hỏi nhiều, cầm lấy chiếc thẻ liền lặng lẽ rời đi.

Ở bên kia Lạc Thanh Dao mới tham gia xong hôn lễ trở về, tâm trạng không tệ, đang chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.

Bội Bội gõ cửa đi vào, mang lời nói với Thịnh Tông lại lặp lại một lần nữa. Đương nhiên, cô ta không nhắc tới việc Thịnh Tông bảo mình đến.

Lạc Thanh Dao chỉ tưởng Bội Bội sau khi nhận thẻ, người đầu tiên đến tìm chính là bà. Nụ cười trên mặt bà dần nhạt đi, nhưng khí chất trên người vẫn là ôn hòa: “Thẻ thì cô cứ cầm lấy, chuyện ngày hôm nay cứ coi như chưa từng xảy ra.”

Bội Bội do dự một chút: “Vậy nếu như cô Thịnh Quân lại hỏi tôi chuyện của cô Đường Ninh và tiên sinh thì sao ạ?”

“Cứ nói là cô cái gì cũng không biết.”

“Vâng.”

Đợi Bội Bội rời đi, trên khuôn mặt bảo dưỡng thỏa đáng của Lạc Thanh Dao nổi lên một tầng mệt mỏi.

Bà là thực sự tin tưởng Thịnh Quân đã thay đổi, không còn cố chấp đối với Thịnh Tông nữa. Nhưng mới trở về được vài ngày, Thịnh Quân liền vội vã không nhịn nổi…

Lạc Thanh Dao không thể không nghĩ nhiều thêm một chút.

Nếu như Thịnh Quân biết Thịnh Tông thích Đường Ninh, còn muốn theo đuổi Đường Ninh, cô ta có phải hay không sẽ do yêu sinh hận, ghi hận lên người Thịnh Tông và Đường Ninh?

Thậm chí là người mẹ nuôi ngăn cản cô ta như bà đây?!

Lạc Thanh Dao mềm lòng, nhưng không hồ đồ.

Những lời nói với Thịnh Tông lúc trước vẫn còn văng vẳng bên tai. Thịnh Tông chỉ chuẩn bị cho Thịnh Quân một cơ hội, nếu như bản thân cô ta không trân trọng, ai cũng cứu không nổi cô ta.

Nếu như Thịnh Quân phạm sai lầm, bà liền coi như không có đứa con gái này nữa.

Nhiệt độ ở Giang Nam dần hạ xuống, Đường Ninh cuối cùng cũng nhận được món quà sinh nhật đặt làm riêng cho Thịnh Tông.

Một cây bút máy của thương hiệu nước Pháp.

Đường Ninh cầm cây bút máy ở trên tay tỉ mỉ đánh giá.

Một cây bút máy nhỏ bé như vậy, gần như đã tiêu tốn hết toàn bộ số tiền tích góp suốt hai mươi năm qua của cô.

Đối với Thịnh Tông mà nói có lẽ không tính là quý trọng, nhưng đối với Đường Ninh mà nói đã là dốc hết tất cả rồi.

Cô không có tiền để mua cây thứ hai nữa.

Đường Ninh sợ làm hỏng, đặc biệt tết cho cây bút máy một cái vỏ bảo vệ SpongeBob.

Vỏ bảo vệ vừa đeo vào, thân giá của cây bút máy này lập tức rớt giá thê thảm, cảm giác cao cấp hoàn toàn bay biến.

Đường Ninh nhìn mà nhịn không được muốn cười.

Cây bút máy này còn tặng kèm không ít quà tặng, trong đó có một cây bút máy tinh xảo nhỏ nhắn, trông rất có tính kỷ niệm, nhưng rõ ràng không so được sự quý trọng của chính phẩm.

Đường Ninh chuẩn bị giữ lại tự mình dùng, liền tùy tay bỏ vào trong ngăn kéo.

Thịnh Quân mới đầu về Thịnh Viên, không dám gây chuyện, vẫn là yên lặng một khoảng thời gian.

Cô ta vừa yên lặng, những ngày tháng của toàn bộ Thịnh Viên cũng rất bình ổn.

Đường Ninh vẫn như cũ đi học lại về nhà, lúc rảnh rỗi thì ở bên cạnh Lạc Thanh Dao đi dạo chút, thi thoảng chạy đến thư phòng của Thịnh Tông cùng anh lén lút gặp mặt.

Đường Ninh cảm thấy thực ra dùng từ vụng trộm thì chính xác hơn.

Cô và Thịnh Tông rõ ràng đều là người trưởng thành, yêu đương quang minh chính đại, kết quả lại tạo ra một loại cảm giác yêu đương lén lút sau lưng phụ huynh ở cái tuổi dậy thì vậy.

Trong lúc vô tri vô giác, trong Thịnh Viên xuất hiện thêm vài lời đồn đại nhảm nhí.

Một buổi sáng nọ, Đường Ninh không có tiết học, ở Thịnh Viên ôn tập.

Lạc Thanh Dao gọi Đường Ninh qua đó, lén lút hỏi: “Ninh Ninh, anh Thịnh của con dạo này có phải là tính khí không được tốt lắm không?”

Đường Ninh vẻ mặt mờ mịt: “Không, không có đâu ạ?”

Thịnh Tông dạo này tâm trạng hình như rất tốt, còn rất thích trêu cô nữa.

Lạc Thanh Dao: “Dì nghe người hầu trong nhà nói, nó dạo này cách dăm ba bữa lại gọi con vào thư phòng, mỗi lần con ra ngoài đều cúi đầu, giống như là đang lau nước mắt. Con thành thật nói với dì Lạc đi, Thịnh Tông có phải là lén lút dạy dỗ con rồi không?!”

Gò má trắng sứ non nớt của Đường Ninh gợn lên chút ý hồng: “Dì Lạc, không có ạ!”

Sự hiểu lầm này lớn quá rồi. Cô từ thư phòng của Thịnh Tông cúi đầu đi ra, xác suất lớn là vì thẹn thùng, sợ bị người ta nhìn thấy mặt mình quá đỏ mà phát hiện ra manh mối thôi.

Đường Ninh vội vàng hỏi: “Đây là ai đang nói bậy thế?”

“Thực sự không có?!” Lạc Thanh Dao nửa tin nửa ngờ: “Nếu như Thịnh Tông bắt nạt con, con không được phép giấu dì đâu đấy. Dì là sợ nó không thích Thịnh Quân, tâm trạng không tốt, liên lụy đến việc con phải chịu sắc mặt lạnh lùng của nó.”

Dạo này Thịnh Tông hướng tới thường xuyên ở lại Thịnh Viên, chỉ là gần như chưa từng ăn ba bữa cơm ở Thịnh Viên.

Anh từ chối nói là bận, nhưng Lạc Thanh Dao biết anh là không muốn nhìn thấy Thịnh Quân, liền không thích ở lại Thịnh Viên theo.

Đường Ninh: “Dì Lạc, là dạo này con cùng anh Thịnh ra ngoài mở mang kiến thức, gặp phải rất nhiều điều không hiểu, mới chủ động đến thư phòng hỏi Thịnh… anh Thịnh ạ.”

Gọi Thịnh Tông quen rồi, Đường Ninh vừa rồi suýt chút nữa liền không kịp sửa miệng.