Chỉ là Văn Dục Dần dường như chẳng hề thích tôi.
Sắc mặt hắn uể oải, giọng nói lại càng lạnh lùng vô tình.
"Trần Dạng, không được gọi tôi là ông xã."
"Rất buồn nôn."
Đến lúc này tôi mới biết hôn nhân bình thường và liên hôn là khác nhau.
Hôn nhân bình thường là hai người thật lòng yêu nhau cùng giúp đỡ lẫn nhau, vĩnh kết đồng tâm.
Còn liên hôn thì không cần nền tảng tình cảm, chỉ là quan hệ lợi ích, đôi bên cùng lấy thứ mình cần.
Tôi và Văn Dục Dần rõ ràng thuộc về vế sau.
Nhưng tôi lại càng vui hơn.
Tôi là Trần Dạng giả mạo.
Hắn không có tình cảm với Trần Dạng thật thì mới tốt.
Như vậy tôi mới có cơ hội khiến hắn ngày đêm chung sống rồi dần dần nảy sinh tình cảm với tôi.
Văn Dục Dần không phải bị mù bẩm sinh.
Hắn bị người ta tìm tới trả thù, dùng khí gas làm cho mù mắt.
Một mỹ nam hoàn mỹ không tì vết, đột nhiên biến thành một kẻ tàn phế lúc nào cũng cần người chăm sóc, đổi lại là ai cũng không thể chấp nhận được.
Tính khí hắn khó tránh khỏi có chút bạo bực.
Đám người hầu chăm sóc xung quanh đều sợ hãi đến mức xin nghỉ việc cả rồi.
Đây chính là thời cơ tốt để tôi ra sức lấy lòng.
Nhưng Văn Dục Dần lại khó chiều chuộng hơn tôi tưởng rất nhiều.
Còn khó hầu hạ hơn cả đứa con trai lười biếng của cậu mợ ở nông thôn.
Nước trà phải ấm, không được quá nóng cũng không được quá lạnh.
Hắn thích yên tĩnh, tôi làm bất cứ việc gì cũng không được phép gây ra tiếng động quá lớn.
Hắn cực kỳ kén ăn, rõ ràng là người bản địa nhưng lại cứ thích ăn đồ Tây.
Cơm canh đạm bạc bình thường thì tôi biết nấu, nhưng bít tết thì làm sao tôi biết áp chảo?
Chỉ có thể nhìn theo hướng dẫn trên mạng mà học, tay bị bỏng rộp mấy nốt mà vẫn không đạt đến độ chín vừa bảy phần theo yêu cầu của Văn Dục Dần.
Dù có chậm chạp đến mấy, tôi cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.
Tôi ôm lấy bàn tay bị thương, tủi thân nhìn Văn Dục Dần, cuối cùng không nhịn được mà nói: "Văn tiên sinh, có phải anh đang cố tình làm khó dễ em không?"
Văn Dục Dần chống cằm, giọng điệu hờ hững có chút giễu cợt.
"Giờ mới nhận ra sao?"
"Trần Dạng, từ bao giờ mà cậu trở nên ngốc nghếch như vậy rồi?"
Tôi có chút không hiểu được, lại còn thấy hơi buồn lòng.
"Tại sao chứ? Anh ghét em lắm à?"
Nhìn từ thần sắc của Văn Dục Dần, dường như tôi vừa hỏi một câu hỏi rất ngớ ngẩn.
Im lặng hồi lâu, hắn cười lạnh một tiếng: "Cậu đúng là chẳng có chút tự ý thức nào cả."
Tôi lén lút ra ngoài nghe ngóng tin tức về Trần Dạng.
Kết quả khiến mắt tôi tối sầm lại.
Tên này chính là một gã khốn khét tiếng.
Hằng ngày ngoài ăn chơi đùa đòi, trêu hoa ghẹo nguyệt ra thì chẳng được tích sự gì, chỉ giỏi phá gia chi tử.
Đừng nói là Văn Dục Dần ghét anh ta, ngay cả trong cái vòng tròn quý tộc này cũng chẳng mấy ai coi trọng anh ta.
Cuộc liên hôn này cũng không phải do Văn Dục Dần tự nguyện.
Là vì hắn bị mù cần có người chăm sóc, người nhà họ Văn lại không ai muốn tiếp quản củ khoai lang bỏng tay này, nên mới muốn nhanh chóng cưới một người vợ về chăm sóc hắn.
Thế là họ chọn đại một kẻ tồi tệ như vậy mà chẳng thèm để tâm, đến đám cưới cũng không tổ chức, chỉ qua loa lĩnh cái giấy chứng nhận là xong.
Tôi càng thêm đau lòng cho Văn Dục Dần, lại càng có cảm giác đồng bệnh tương lân.
Hắn cũng giống như tôi, đều là những kẻ bị người thân bỏ rơi.
Nhưng hiện tại, trước mặt tôi lại bày ra một nan đề lớn hơn.
Tôi đang mang danh phận của Trần Dạng, e rằng cả đời này Văn Dục Dần cũng không thể nảy sinh tình cảm với tôi mất.
Nhưng tôi lại không thể giải thích.
Đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ mà không nói nên lời.
Tôi không cam lòng, muốn giãy giụa thêm một chút.
"Em biết Trần... em trước đây rất tồi tệ, nhưng em đang sửa đổi rồi mà."
"Văn tiên sinh, tục ngữ có câu, lấy gà theo gà lấy chó theo chó, anh cứ thử chấp nhận em xem, biết đâu dần dần anh sẽ phát hiện ra điểm sáng trên người em, rồi từ ghét lại thành yêu thì sao."
Văn Dục Dần cười lạnh một tiếng, ánh mắt trống rỗng vẫn có thể nhìn ra sự khinh miệt.
Giọng nói kia giống như vừa nghe thấy một câu chuyện cười hài hước nhất trần đời.
"Không thể nào thích cậu được đâu."
"Hãy từ bỏ ý định đó sớm đi."
Được rồi.
Mầm mống tình yêu đầu đời của tôi vừa mới bắt đầu đã bị b*p ch*t ngay từ trong trứng nước.