Căn bệnh của Trần Tiểu Ngư vốn dĩ đã khỏi từ sớm rồi.
Chỉ là tôi trì hoãn cho đến tận bây giờ mới làm thủ tục xuất viện cho thằng bé.
Cũng không thể cứ để thằng bé ở lại trong bệnh viện mãi được, trước tiên không nói đến chuyện lãng phí tài nguyên y tế, mà lỡ như lại bị lây nhiễm thêm mầm bệnh khác thì đúng là lợi bất cập hại.
Không thể ngờ tới việc Trần Tiểu Ngư vừa nhìn thấy Văn Dục Dần, lại nhiệt tình đòi hắn bế cho bằng được.
Mặc dù ngày thường thằng bé là đứa nhát gan sợ người lạ nhất.
Lục Trạch Xuyên đã ra sức lấy lòng thằng bé suốt bấy lâu nay, vậy mà cũng chẳng đổi lại được một khuôn mặt quen thuộc.
Một lớn một nhỏ, hoàn toàn không giống như là lần đầu tiên gặp mặt nhau vậy.
Đến lúc này tôi mới biết được, Văn Dục Dần vốn dĩ đã sớm biết đến sự tồn tại của Trần Tiểu Ngư từ lâu rồi.
Uổng cho tôi còn dây dưa do dự, đau đầu suy nghĩ xem làm cách nào để giấu Trần Tiểu Ngư đi cho kín kẽ.
Ngay từ ba năm trước, vào cái lúc Văn Dục Dần như phát điên lên đi tìm kiếm tôi, hắn đã xem được đoạn video giám sát của căn bệnh viện tư nhân kia rồi.
Bên trong chính là đoạn phân đoạn Hạ Minh ép buộc tôi phải đưa ra sự lựa chọn kia.
Tôi không tự chủ được mà nắm chặt bàn tay lại: "Anh là đang trách tôi đã không lựa chọn anh sao?"
Văn Dục Dần lắc lắc đầu, khẽ giọng nói: "Tôi chỉ tự trách bản thân đã không ở bên cạnh cậu vào cái lúc cậu cần tôi nhất mà thôi."
Hắn đau đớn nhắm hai mắt lại: "Lúc đó cậu chắc hẳn là đã vô vọng lắm đúng không."
Tôi nhón chân lên khẽ v**t v* khuôn mặt hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót nghẹn ngào, thế nhưng giọng điệu nói ra lại khá là nhẹ nhàng thoải mái: "Mọi chuyện đều đã qua rồi."
Khựng lại một chút, tôi nói với hắn: "Văn tiên sinh, hôm nay anh vẫn chưa tặng hoa cho tôi đâu nhé."
Văn Dục Dần im lặng một hồi lâu, sau cùng, đôi mắt hắn dần trở nên sáng rực lên: "Có chứ, chẳng qua là tôi chưa kịp đi lấy mà thôi."
Tôi gật gật đầu, bật cười: "Được thôi, nếu như tôi cảm thấy hài lòng, thì sẽ đồng ý lời theo đuổi của anh."
Hắn cũng khẽ cong bờ môi lên: "Vậy thì tôi có lẽ là cần phải đi tìm kiếm thêm một chút nữa rồi."
"Nhất định phải tìm được bông hoa xinh đẹp nhất trên thế giới này mới được."
Vào cái thời điểm đó, tôi đã có tầng tầng lớp lớp những mối bận tâm lo ngại, thế nhưng lại duy nhất chưa từng tính toán đến việc, chúng tôi là yêu nhau.
Mà đã yêu nhau, thì có thể vượt qua muôn vàn trắc trở gian nan.
END.