Chung sống lâu ngày.
Văn Dục Dần cảm thấy cái sinh vật nhỏ bé giả mạo Trần Dạng này càng lúc càng thêm thú vị.
Nói về diễn xuất thì rõ ràng là vụng về vô cùng, vậy mà vẫn ngốc nghếch cho rằng bản thân làm việc kín kẽ không một kẽ hở.
Xem ra cũng có thể giúp cho cuộc sống nghỉ dưỡng tẻ nhạt của hắn thêm vài phần giải khuây.
Cho nên, hắn đã không vạch trần cậu.
Bởi vì cái sinh vật nhỏ bé này trông có vẻ hoàn toàn không có tính sát thương, hắn cũng chẳng buồn tốn công tốn sức đi điều tra về cậu làm gì.
Còn về lý do tại sao cậu lại giả dạng Trần Dạng để đến bên cạnh hắn, thật ra nhìn vào những biểu hiện hằng ngày của cậu, không khó để đoán ra được.
Cậu thích hắn.
Nếu không thì sao lại dốc hết sức lực ra để lấy lòng hắn như vậy chứ.
Để được ngủ chung một giường với hắn, cậu bịa ra lời nói dối bị mất ngủ.
Rúc vào lòng hắn làm nũng, chỉ để đổi lấy một cái hôn chóc.
Về phương diện này, cậu đúng là có thủ đoạn lợi hại thật.
Vào cái lúc cậu đưa ra lời đề nghị muốn trở về Trần gia, Văn Dục Dần đã biết cậu đang nói dối rồi.
Cậu đến cả Trần Dạng cũng không phải, thì về cái Trần gia gì chứ?
Vốn dĩ Văn Dục Dần điều tra được cậu đặt phòng nhà nghỉ, hiểu lầm cậu nên trong lòng còn có chút tức giận dâng trào.
Cái loại nhà nghỉ tạp nham này, ngoài việc dùng để hẹn hò vụng trộm ra thì còn có thể làm được cái gì nữa chứ.
Cái sinh vật nhỏ bé này lá gan đúng là không hề nhỏ chút nào, trêu chọc hắn xong rồi lại còn chạy ra ngoài trêu chọc người khác nữa.
Cho đến khi mở cửa phòng ra, đôi mắt đã khôi phục lại gần như bình thường của hắn nhìn thấy cái sinh vật nhỏ bé trước mắt trên người chỉ khoác duy nhất một chiếc áo sơ mi của hắn, ánh mắt nhìn về phía hắn tràn ngập sự lưu luyến hằng đêm.
Mọi ngọn lửa giận dữ trong lòng vào khắc này đều hóa thành một loại tà hỏa theo một hình thức khác.
Cho dù Văn Dục Dần có bị ngọn lửa d*c v*ng thiêu đốt đến đâu, hắn thủy chung vẫn là có sự khắc chế.
Bởi vì hắn ngửi thấy trong phòng có một mùi tin tức tố của Omega.
Hắn lờ mờ cũng có thể đoán ra được, sinh vật nhỏ bé này chính là một Omega.
Suốt cuộc đời này hắn hầu như chưa từng tiếp xúc qua với Omega bao giờ, chỉ biết rằng Omega đều cực kỳ yếu ớt, đặc biệt là đối với một Enigma như bọn họ mà nói.
Hắn sợ sẽ làm tổn hại đến cậu, cũng sợ sẽ dọa cho cậu sợ hãi mà chạy mất.
Thế nhưng cậu lại cứ không biết trời cao đất dày là gì mà ra sức trêu chọc hắn.
Hắn mà còn nhẫn nhịn được nữa thì đã không phải là đàn ông rồi.
Cho nên cuối cùng hắn vẫn làm cho cậu sợ hãi rồi.
Nếu không thì tại sao kể từ ngày hôm đó, sinh vật nhỏ bé kia lại bắt đầu né tránh hắn chứ.
Thế nhưng bây giờ mới biết sợ hãi thì đã quá muộn màng rồi.
Là cậu trêu chọc hắn trước, thì phải có trách nhiệm gánh vác cả đời này.
Điều hắn hoàn toàn không ngờ tới chính là, một sinh vật nhỏ bé trông có vẻ mềm mại đến như vậy, lúc làm việc lại có thể tuyệt tình đến thế.
Cậu và Trần Dạng đã hoán đổi lại cho nhau.
Mặc dù cậu và Trần Dạng có dung mạo rất giống nhau, thế nhưng hầu như ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã biết người kia không phải là cậu rồi.
Hơn nữa Trần Dạng lại có cấu kết với mấy người anh em kia của hắn, trong chuyện này không loại trừ khả năng sinh vật nhỏ bé kia cũng có tham gia vào.
Trần Dạng muốn lấy mạng của hắn, vậy còn cậu thì sao?
Sự tốt đẹp trước đây cậu dành cho hắn chẳng lẽ đều là giả dối hết sao?
Hắn tức giận đến mức đẩy nhanh tiến độ kế hoạch, đánh cho Trần Dạng thừa sống thiếu chết, vậy mà cũng không cạy nổi nửa lời từ miệng anh ta về tung tích của cậu.
Thế nhưng, không sao cả.
Hắn nhất định sẽ tìm được cậu thôi.
Cho dù có phải đi tới chân trời góc bể, cũng không đời nào buông tha cho cậu.