Chương 94 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Ánh mắt Sở Dật dừng lại trên chiếc chìa khóa xe vài giây.

Sau đó, anh ngẩng đầu nhìn sang chiếc xe thể thao đang đỗ bên cạnh.

Thân xe với những đường nét sắc bén, kiểu dáng đầy phô trương, lớp sơn hai màu đỏ trắng dưới ánh nắng ban mai phản chiếu thứ ánh sáng chói mắt.

Anh không am hiểu xe cộ lắm, nhưng cũng từng lướt thấy hình của chiếc xe này trên mạng.

Phiên bản giới hạn của hãng AR, giá đắt đến mức khó tin.

Trước đây, Từ Mãng từng chỉ vào chiếc xe trên tạp chí rồi cười bảo kiểu dáng của nó quá khoa trương, không hợp với anh.

Khi ấy, Sở Dật cũng chỉ xem cho vui, chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ sở hữu nó.

Vậy mà lúc này, chiếc siêu xe chỉ từng xuất hiện trên màn hình và trong tạp chí ấy lại đang đỗ ngay trước mặt anh.

Chìa khóa của nó cũng nằm ngay trong tầm tay.

Một lúc lâu sau, Sở Dật cuối cùng cũng đưa tay nhận lấy chiếc chìa khóa từ bác Trương.

"... Cảm ơn."

Bác Trương mỉm cười hiền hòa.

"Đều là sự sắp xếp của ngài Tần."

Nghe vậy, Sở Dật khẽ hạ mắt.

Anh không nói thêm lời nào, xoay người mở cửa xe rồi ngồi vào ghế lái.

"Cạch."

Cửa xe khép lại.

Không gian bên trong hòa quyện mùi da cao cấp và kim loại, vô lăng mát lạnh với cảm giác cầm nắm cực kỳ tinh xảo.

Sở Dật khẽ tặc lưỡi một tiếng rồi khởi động xe.

Tiếng động cơ trầm thấp vang lên.

Bảo là không rung động thì là nói dối. Nhưng cũng chưa hẳn là vui mừng đến thế.

Anh không quay đầu nhìn xem bác Trương còn đứng đó hay không, chỉ nắm chặt vô lăng, chậm rãi lái xe rời khỏi trang viên Tần gia.

Chiếc xe tăng tốc trên con đường núi bằng phẳng, cảnh vật ngoài cửa sổ nhanh chóng lùi về phía sau.

Sở Dật hơi nhíu mày.

Anh có thể cảm nhận được... Tần Xuyên Từ đang từng chút một bào mòn mình.

Tiền bạc, vật chất, sự hưởng thụ.

Những thứ trước đây anh chưa từng có được, Tần Xuyên Từ lại dễ dàng đặt hết trước mặt anh.

Nếu hôm nay anh vui mừng khôn xiết mà thản nhiên nhận lấy... Vậy thì lòng h*m m**n vật chất của anh cũng sẽ âm thầm bị phóng đại.

Một khi đã quen với cuộc sống xa hoa chỉ cần đưa tay là có, sau này muốn quay về những ngày tháng trước kia... e rằng sẽ rất khó.

Đây chính là cái gọi là... viên đạn bọc đường sao?

Sở Dật lặng lẽ thở ra một hơi, chân nhả nhẹ chân ga, tốc độ xe cũng chậm dần.

Phía trước là một ngã tư.

Đèn đỏ bật sáng.

Anh dừng xe, đầu ngón tay vô thức gõ nhịp lên vô lăng.

"Cốc cốc cốc."

Có người gõ cửa kính xe.

Sở Dật quay đầu nhìn sang.

Bên ngoài, một người lái mô tô mặc bộ đồ đua màu đen dừng xe ngay cạnh anh. Kính chắn của chiếc mũ bảo hiểm đã được hất lên, để lộ gương mặt trẻ trung đầy sức sống, vừa nhìn thấy anh đã nhiệt tình vẫy tay.

Sở Dật không nghĩ nhiều, đưa tay hạ cửa kính xuống.

"Vù..."

Cửa kính từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt Sở Dật với chút vẻ đăm chiêu.

Đôi mắt của người lái mô tô lập tức sáng rực, cậu ta huýt sáo một tiếng.

"Anh đẹp trai, xe đẹp quá, mà người còn đẹp hơn! Cho xin phương thức liên lạc được không?"

Sở Dật thoáng sững người.

Ánh mắt anh vô thức lướt sang bên đường, lập tức bắt gặp ánh nhìn của mấy người đang chờ đèn đỏ. Trong đó xen lẫn sự ngưỡng mộ, kinh ngạc và tò mò.

Ngay lập tức, anh hiểu ra.

Sắc mặt Sở Dật nhạt đi, giọng nói cũng không mang theo cảm xúc gì.

"Xe không phải của tôi."

Đèn xanh bật sáng.

Nói xong, Sở Dật thậm chí còn chẳng buồn nhìn đối phương thêm lần nào. Anh quay đầu, đạp mạnh chân ga.

"Này, đợi..."

Người lái mô tô còn chưa nói hết câu thì chiếc siêu xe nổi bật kia đã lao vút đi như một cái bóng, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một chấm đen ở phía xa.

Tiếng còi xe giục giã từ phía sau vang lên liên hồi.

Cậu thanh niên chép miệng, đành nổ máy rời đi.

Thôi vậy... không phải chủ xe thì cũng có thể xin số liên lạc mà... tiếc thật.

------------

Chẳng bao lâu sau, Sở Dật đã đến dưới tòa nhà công ty ở khu đèn đỏ.

Ban đầu anh định đỗ xe ở một bãi giữ xe bên ngoài, tránh để người trong công ty nhìn thấy. Đến lúc Từ Mãng hỏi, anh thật sự không biết phải giải thích thế nào.

Nhưng nghĩ lại, một chiếc xe như thế này nếu để bên ngoài chỉ càng thu hút sự chú ý hơn.

Cuối cùng, anh vẫn đành cắn răng lái xe xuống bãi đỗ ngầm của công ty.

Anh còn cố tình chạy một vòng quanh bãi, tìm một góc khuất và hẻo lánh nhất rồi mới đỗ xe lại.

Làm xong tất cả, Sở Dật mới bước vào thang máy lên lầu.

"Cạch."

Cửa thang máy vừa mở, anh đã đụng mặt một người.

"Tiểu Dật?"

Từ Mãng nhìn thấy anh thì rõ ràng sửng sốt.

Sở Dật cũng không ngờ lại trùng hợp như vậy, khẽ gật đầu.

"Anh."

Anh nhanh chóng quan sát Từ Mãng một lượt. Thấy sắc mặt đối phương vẫn bình thường, dường như không bị những lời đồn bên ngoài ảnh hưởng, anh mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Giờ này anh định đi đâu vậy?" Sở Dật hỏi.

Từ Mãng nhún vai, vẻ mặt như thể chuyện đó là điều hiển nhiên.

"Thì còn đi đâu nữa, vẫn là mấy việc đó thôi."

Nói rồi, ánh mắt anh đảo một vòng trên người Sở Dật, vẻ mặt dần trở nên kỳ lạ.

"Mày... thân với ông chủ Tần hơn rồi hả?"

Tim Sở Dật khựng lại một nhịp, nhưng nụ cười trên mặt vẫn không đổi.

"Sao anh lại nói vậy?"

Từ Mãng gãi gãi sau đầu, cười hề hề.

"Thì dạo này ấy, có biết bao người tranh nhau mang hợp đồng đến cho tao, nói bóng nói gió suốt để dò hỏi chuyện của mày. Tao nghĩ đi nghĩ lại, ngoài ông chủ Tần ra thì chắc cũng chẳng còn lý do nào khác."

Nghe vậy, vẻ mặt Sở Dật mới thả lỏng hơn đôi chút.

Nếu chỉ hiểu theo cách đó... thì cũng không hẳn là nói dối.

Quan hệ giữa anh và Tần Xuyên Từ quả thật đã tốt hơn trước... một chút.

"... Ừm, tốt hơn nhiều rồi."

Vừa nghe xong, vẻ mặt Từ Mãng lập tức trở nên đầy ý trêu chọc.

"Ê, thằng nhóc này còn giả bộ với tao à! Đâu chỉ là tốt hơn nhiều thôi?"

Sắc mặt Sở Dật khẽ biến đổi, tim bất giác thắt lại.

Lẽ nào...

Giây tiếp theo, Từ Mãng đã cười phá lên.

"Bây giờ mày đúng là người được ông chủ Tần trọng dụng nhất rồi! Ha ha ha ha!"

Vẻ kinh ngạc trên mặt Sở Dật cứng đờ lại. Nhìn Từ Mãng cười nghiêng ngả, anh cũng chỉ đành cười gượng theo vài tiếng.

Cười được một lúc, thấy phản ứng của Sở Dật khá bình thản, Từ Mãng mới dần thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên phức tạp.

"Nói chuyện chính đi. Dạo này bên tao có khá nhiều đối tác muốn gặp mày, bảo là... muốn trực tiếp xin lỗi mày."

"Xin lỗi?"

Sở Dật thoáng sững người, nhưng rất nhanh đã hiểu chuyện gì.

Từ Mãng vốn biết hết những chuyện xảy ra với Sở Dật hồi còn học cấp ba.

Khi biết trong số những "đối tác" đột nhiên xuất hiện này có không ít người là cha mẹ của đám từng bắt nạt Sở Dật năm xưa...

Hắn đến cơm cũng nuốt không trôi. :)

Từ Mãng phải bịt mũi mà bàn chuyện hợp tác với bọn họ. Muốn kiếm khoản tiền này, nhưng trong lòng lại thấy buồn nôn, khó chịu vô cùng.

Trái lại, vẻ mặt Sở Dật lại nhẹ nhõm hơn hẳn.

"Anh, mặc kệ bọn họ đi, cũng đừng vì họ mà không kiếm tiền. Tiền đáng kiếm thì cứ kiếm. Nếu thật sự cảm thấy có lỗi với em... thì cứ nhân cơ hội này mà ép giá họ thật mạnh."

Một chậu nước lạnh.

Một quyển sách bị xé nát.

Có lẽ đối với Sở Dật của thời cấp ba, đó từng là địa ngục.

Nhưng với anh của hiện tại, những chuyện đó đã chẳng còn đáng để bận tâm.

Những màn hùa theo bắt nạt rẻ tiền ấy, nếu đổi lại được vài triệu, vài chục triệu, thậm chí hàng trăm triệu lợi ích...

Anh không thấy mình thiệt.

Anh là người trưởng thành.

Điều anh cần là lợi ích thực tế.

Còn những kẻ thật sự khiến anh khắc cốt ghi tâm...

Cho dù đã bỏ tiền ra, cũng không có nghĩa anh sẽ bỏ qua.

Tần Xuyên Từ...

Chẳng phải lúc nào cũng nói mình rất lợi hại sao? Nếu đã vậy, anh mà không tận dụng thì chẳng phải quá lãng phí rồi sao?

Nghĩ đến đó, đáy mắt Sở Dật lướt qua một tia sáng lạnh.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi rung lên. Anh lấy ra xem. Là tin nhắn của Tôn Miểu.

Sở Dật tiện tay mở ra.

Chỉ mới liếc mắt một cái, đồng tử anh đã đột ngột co rút.

Đứng bên cạnh, thấy sắc mặt anh khác thường, Từ Mãng cũng ghé đầu sang nhìn.

Ngay sau đó, sắc mặt anh cũng biến đổi.

Sở Dật chậm rãi ngẩng đầu nhìn Từ Mãng.

"Anh, hôm nay chắc em không thể ở lại giúp anh làm việc được."

Từ Mãng gật đầu.

"Đi đi."

Sở Dật không nói thêm gì nữa, xoay người rời khỏi.