Sở Dật nhìn Chu Ngũ.
Nếu ngay cả Chu Ngũ cũng nghĩ như vậy, thì những người bên ngoài chắc cũng không khác là bao...
Anh vốn tưởng mình nổi tiếng vì trở thành bạn giường của Tần Xuyên Từ, ai ngờ sự thật còn ly kỳ hơn nhiều.
Tin tốt: Quan hệ thật sự giữa hai người chưa bị bại lộ, mặt mũi của anh vẫn giữ được.
Tin xấu: Anh và Tần Xuyên Từ đã bị đồn thành một đô yêu nhau, hơn nữa chắc chắn tin này cũng sẽ truyền tới tai chính Tần Xuyên Từ...
Trong chốc lát, ngay cả Sở Dật cũng không biết mình nên tức giận hay nên thấy may mắn.
Anh hít sâu một hơi, vừa mở cửa ký túc xá vừa bình tĩnh hỏi: "Anh cảm thấy tôi và Tần Xuyên Từ là kiểu quan hệ đó sao?"
Nói xong, Sở Dật bước vào phòng.
Chu Ngũ nghe vậy, nụ cười trên mặt cứng đờ, thay vào đó là vẻ khó hiểu.
Cậu ta đi theo vào trong, nhìn bóng lưng Sở Dật rồi buột miệng: "Chứ còn gì nữa?"
Theo cậu thấy thì chuyện này quá đỗi hiển nhiên.
Ly hôn cũng ly rồi, cả hai đều trở lại độc thân, chuyện cũ cũng đã thành quá khứ. Bây giờ chẳng phải đang ở bên nhau sao?
Ngoài chuyện đó ra thì còn có thể là quan hệ gì nữa?
Sở Dật không trả lời.
Anh tiện tay đặt mấy quả dâu trong tay lên bàn, sau đó cầm quần áo sạch rồi đi thẳng vào phòng tắm.
"Cạch."
Cửa phòng tắm khép lại.
Một bụng nghi vấn của Chu Ngũ cứ thế mắc nghẹn trong cổ họng.
Cậu ta gãi đầu, quyết định đợi Sở Dật tắm xong rồi hỏi cho rõ.
Cởi đồng phục làm việc ném vào giỏ đồ bẩn, Chu Ngũ ngả người xuống ghế sofa, tiện tay bật TV.
Màn hình đen sáng lên, quảng cáo bắt đầu phát.
"Nước hoa tăng cường pheromone dành cho Omega, khiến người ấy mê đắm, chinh phục màn đêm..."
Chu Ngũ chống cằm, cầm điều khiển định chuyển ngay cái quảng cáo vớ vẩn này.
Nhưng tay vừa giơ được nửa chừng thì bỗng cứng đờ giữa không trung.
Biểu cảm trên mặt anh lập tức thay đổi.
Chết rồi!
Anh quên mất!
Trên đời này, quan hệ có thể thân mật với nhau đâu chỉ có người yêu và vợ chồng.
Còn có...
Sắc mặt Chu Ngũ lúc xanh lúc trắng.
Cậu chợt nhớ đến câu hỏi lạnh nhạt vừa rồi của Sở Dật.
Không phải chứ?
Không thể nào!
Tốn bao nhiêu công sức, nào là lừa người ta tới làm vệ sĩ, nào là dùng đủ mọi thủ đoạn ép người ta ly hôn với vợ...
Kết quả...
Chỉ để đưa người ta về l*m t*nh nhân?
Chu Ngũ hoàn toàn không hiểu nổi màn thao tác này.
Không phải chứ...
Chỉ có vậy thôi á?!
Đúng lúc Chu Ngũ đang chìm trong cơn bão suy nghĩ, lòng tràn ngập sự nghi ngờ đối với Tần Xuyên Từ...
Thì từ trong phòng tắm bỗng vang lên một tiếng chửi thề.
"Đụ! Đồ ngu!"
Chu Ngũ giật bắn mình, theo bản năng liếc về phía phòng tắm rồi vội vàng dời mắt, quay sang nhìn chằm chằm màn hình TV.
Ánh mắt cậu ta lúc này... gần như đã chết lặng.
Đúng là tự mình đào hố rồi tự nhảy xuống.
Vừa nãy cậu ta còn vỗ ngực bảo với Sở Dật rằng mọi người không kỳ thị tình yêu AA, còn nói ở bên ông chủ cũng chẳng thiệt thòi gì...
Mẹ nó, đúng là nói trúng ngay điều người ta kiêng kỵ!
Sau này...
Chắc cậu nên bớt lắm mồm thì hơn...
Lúc này, trong phòng tắm hơi nước mờ mịt.
Sở Dật đứng dưới vòi sen, sắc mặt đen sì như sắp nhỏ cả nước xuống. Vừa rồi anh đang gội đầu, hai tay đầy bọt xà phòng thì bỗng thấy ngực đau nhói.
Cúi xuống nhìn.
Mẹ kiếp, sưng rồi!
Trên đó còn lưu lại mấy dấu răng rõ mồn một!
Ngay khoảnh khắc ấy, anh không nhịn nổi mà chửi thành tiếng.
Chẳng còn tâm trạng tắm rửa cẩn thận nữa, Sở Dật vội vàng xả sạch bọt trên đầu, khóa vòi nước rồi bước nhanh đến trước bồn rửa mặt.
Cảnh tượng phản chiếu trong gương khiến trước mắt anh tối sầm.
Từ xương quai xanh xuống đến cơ ngực...
Toàn là dấu cắn!
Sở Dật siết chặt nắm đấm, đập mạnh một quyền xuống mặt bàn đá lạnh ngắt!
"Đồ thần kinh!"
"Tần Xuyên Từ đúng là có bệnh!"
Hồi còn ở khách sạn, anh đã nói rất rõ với Tần Xuyên Từ rằng ngoài việc đánh dấu sau gáy thì không được làm thêm bất cứ chuyện gì.
Tần Xuyên Từ cũng đã đồng ý, hơn nữa còn giữ đúng lời hứa, chưa từng để lại loại dấu vết này trên người anh.
Vậy mà chỉ sau đúng lần này...
Tên đó đột nhiên phát bệnh, cắn anh thành ra cái bộ dạng quỷ quái này!
Sở Dật nghiến răng ken két, càng nghĩ càng thấy vô lý.
Tay thì bị bỏng đến mức gần như thành chân giò rồi, vậy mà vẫn còn tâm trí làm cái trò bỉ ổi đó!
Lại còn ngay trên xe!
Con người này... đúng là chẳng còn chút liêm sỉ nào nữa!
Mười phút sau, Sở Dật từ phòng tắm bước ra.
Chiếc áo choàng tắm trên người anh được quấn kín mít, cổ áo kéo cao đến sát cổ, gương mặt điển trai thì đen như đáy nồi.
Vừa bước ra, anh đã cảm nhận được có một ánh mắt đang dừng trên người mình.
Sở Dật ngước mắt nhìn sang.
Chu Ngũ đang lén liếc anh. Thấy anh nhìn lại, cậu ta lập tức rụt mắt về, cầm điều khiển TV lên rồi giả vờ bấm loạn xạ như thể đang rất chăm chú xem tivi.
Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng đến mức chỉ thiếu điều đào luôn một căn nhà ba phòng một sảnh dưới chân, Sở Dật dời mắt đi.
Xem ra...
Tên này đã hiểu rồi.
Đã hiểu rốt cuộc giữa anh và Tần Xuyên Từ là một mối quan hệ chẳng thể đem ra ánh sáng.
Nói dễ nghe thì là một cuộc giao dịch đôi bên cùng có lợi.
Nói khó nghe...
Thì chính là quan hệ giữa kim chủ và bạn giường.
Sắc mặt Sở Dật dần trở lại bình tĩnh.
Trong lòng anh cũng chẳng gợn lên bao nhiêu sóng.
Thay vì để Chu Ngũ tiếp tục hiểu lầm, chi bằng trực tiếp nói rõ sự thật. Người khác nghĩ gì, nói gì, anh không quản được. Nhưng với Chu Ngũ thì anh phải giải thích cho rõ.
Dối trá rồi cũng sẽ có ngày bị bóc trần. Đến lúc đó, anh chỉ càng thêm chật vật trước mặt Chu Ngũ mà thôi.
Anh không nhìn Chu Ngũ nữa, đi thẳng về giường mình, vén chăn lên rồi nằm xuống.
"Tôi ngủ trước đây."
Chu Ngũ nghe vậy vội gật đầu.
"Ừ ừ, được."
Thấy Sở Dật quay lưng về phía mình, Chu Ngũ cũng khẽ thở dài, trong lòng đầy bất lực.
Cậu ta dứt khoát tắt luôn TV.
Căn phòng lập tức chìm vào yên tĩnh.
Lần mò trong bóng tối trở về giường mình, Chu Ngũ nằm xuống. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng: "Ừm... Sở Dật, tôi biết cậu không tự nguyện đâu. Cậu đừng suy nghĩ nhiều nhé."
Trong bóng tối, nghe vậy, Sở Dật không nhịn được khẽ bật cười.
"Tôi không nghĩ nhiều."
"Ngủ đi. Mai tôi không phải đi làm, chẳng lẽ cậu cũng không phải đi làm sao?"
Chu Ngũ nghe xong lập tức nhắm chặt hai mắt, ngoan ngoãn im bặt.
Ngày hôm sau.
Sở Dật một mạch ngủ đến gần trưa mới tỉnh.
Khi mở mắt ra, chiếc giường bên cạnh đã trống không.
Mấy ngày liền anh cùng Từ Mãng làm việc đến quay cuồng, lại thêm đống chuyện xảy ra tối qua, thật sự đã mệt rã rời. Đến cả chuông báo thức cũng không gọi anh dậy nổi.
Anh liếc nhìn giờ.
Đã sắp đến trưa.
Phải đi ngay thôi.
Nhanh chóng vệ sinh cá nhân, thay quần áo xong, Sở Dật lập tức đi ra ngoài.
Nhưng khi bước khỏi cổng trang viên Tần gia, anh mới chợt nhớ ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Trang viên Tần gia nằm trên sườn núi khá hẻo lánh. Để đảm bảo tính riêng tư, trong bán kính vài cây số hoàn toàn không có phương tiện giao thông công cộng.
Muốn bắt được xe, anh phải đi bộ ít nhất ba cây số mới tới nơi.
Sở Dật cau chặt mày, đứng bên vệ đường suy nghĩ cách giải quyết.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ từ xa dần tiến lại gần.
Một chiếc xe thể thao với những đường nét mềm mại, phối hai màu đỏ trắng, chậm rãi dừng bên cạnh anh.
Sở Dật ngước mắt nhìn.
Cửa ghế lái mở ra.
Bác Trương trong bộ đồng phục quản gia chỉnh tề bước xuống xe.
"Thưa cậu Sở, đây là món quà ngài Tần chuẩn bị tặng cậu. Vốn định chờ thêm một thời gian nữa mới đưa, nhưng tôi nghĩ... hiện giờ cậu đang cần nó."
Nói rồi, ông đưa một chiếc chìa khóa xe đến trước mặt Sở Dật.
Sở Dật đứng sững tại chỗ vài giây.
Ánh mắt anh từ gương mặt ôn hòa của bác Trương chậm rãi chuyển xuống chiếc chìa khóa trong tay ông.
"Tặng... cho tôi?"
"Vâng."
Biểu cảm của quản gia Trương vẫn không hề thay đổi.
"Ý của ngài Tần là đợi đến khi kỳ nghỉ của cậu kết thúc, quay lại làm việc mới giao cho cậu. Nhưng hôm qua dường như đã xảy ra chút ngoài ý muốn, ngài ấy đưa cậu về đây. Tôi nghĩ hôm nay nếu cậu muốn rời đi mà không có phương tiện thì e rằng sẽ rất bất tiện."