Nụ cười trên môi Tần Nguyên chợt rạng rỡ hơn. Cậu ta quay sang nhìn Tần Xuyên Từ, giọng điệu cố ý trách móc: "Anh à, anh cũng thật là. Trước đây em đâu biết quan hệ giữa anh và anh Dật lại tốt như vậy."
"Đến chuyện của hai người em cũng phải nghe từ người khác mới biết."
Động tác ăn của Sở Dật khựng lại.
Đôi đũa trong tay anh lơ lửng giữa không trung.
Tuy lăn lộn ở tầng lớp thấp, không hiểu những màn đấu đá lòng vòng của giới hào môn, nhưng anh vẫn nghe ra được sự mỉa mai ẩn trong câu nói ấy.
Chỉ là...
Anh không hiểu rốt cuộc Tần Nguyên đang nhắm vào ai.
Mỉa mai Tần Xuyên Từ, hay là mỉa mai anh?
Ánh mắt Tần Xuyên Từ dừng trên gương mặt Tần Nguyên.
"Quan hệ xã giao của tôi, hình như không cần phải báo cáo với em."
"Phim của em chẳng phải đang quay rất tốt sao? Cứ tiếp tục đi, đừng xen vào những chuyện không nên xen."
Nụ cười trên mặt Tần Nguyên vẫn không hề thay đổi.
"Ôi, em chỉ thuận miệng nói vài câu thôi mà. Anh hung dữ quá."
Cậu nhún vai, bày ra vẻ đáng thương như một cậu em trai bị anh trai bắt nạt.
"Thôi được rồi, chào hỏi xong thì em không quấy rầy thế giới hai người nữa. Bọn em đi đây."
Nói xong, Tần Nguyên liền kéo Lý Mộ định rời đi.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc hai người xoay người, chuẩn bị lướt ngang qua bàn ăn.
Chân Tần Nguyên như vô tình nhấc lên một chút, vừa khéo chắn ngay trước mũi chân của Lý Mộ.
Lý Mộ không để ý dưới chân, lập tức bị vấp thật mạnh.
"A!"
Cậu ta kêu lên một tiếng, cơ thể mất thăng bằng, cả người không khống chế được mà ngã nhào về phía trước.
Con người khi hoảng loạn sẽ theo bản năng chộp lấy bất cứ thứ gì bên cạnh để bám vào.
Sở Dật cảm thấy có một luồng gió lao thẳng về phía mình, theo phản xạ anh ngả người ra sau, định tránh đi.
Nhưng khoảng không chật hẹp khiến anh không thể né được.
Vạt áo bị ai đó túm chặt!
Sở Dật chỉ cảm thấy một lực kéo mạnh truyền đến, cả người bị kéo nghiêng về phía trước.
Còn Lý Mộ, sau giây phút hoảng hốt ban đầu, đầu óc đã nhanh chóng tỉnh táo lại.
Khi phát hiện thứ mình đang nắm là quần áo của Sở Dật, đáy mắt cậu lóe lên một tia sáng.
Cậu nín thở.
Theo quán tính lúc cơ thể còn đang chao đảo, cậu cố tình không lệch một phân nào, cứ thế ngã thẳng vào lòng Sở Dật!
Khung cảnh lập tức chìm vào im lặng.
Tần Nguyên mở to mắt, sâu trong đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Ban đầu cậu ta chỉ định giở chút trò, dùng Lý Mộ làm bia đỡ đạn để thử xem thái độ của Tần Xuyên Từ đối với Sở Dật ra sao.
Nhưng vị trí Lý Mộ ngã vốn không thuận lợi.
Cậu còn tưởng lần thử này sẽ thất bại.
Không ngờ...
Lý Mộ lại biết thuận nước đẩy thuyền đến vậy. Cứng rắn tự đưa mình vào lòng Sở Dật.
Thôi thì... Cũng coi như mèo mù vớ cá rán, vô tình đạt được mục đích.
Tần Nguyên lén liếc nhìn Tần Xuyên Từ.
Chỉ thấy Tần Xuyên Từ lạnh lùng nhìn Sở Dật và Lý Mộ đang ôm lấy nhau, khóe môi mím thành một đường thẳng.
Ngay giây tiếp theo, đôi mắt lạnh lẽo ấy bỗng nâng lên, lập tức giao nhau với ánh nhìn của Tần Nguyên giữa không trung.
Trong ánh mắt đó chẳng hề có cảm xúc gì, nhưng vẫn khiến vẻ mặt đang xem kịch vui của Tần Nguyên cứng đờ.
Tim cậu ta giật thót, vội vàng dời mắt đi.
Còn lúc này, tâm trạng của Sở Dật thì có thể nói là tệ đến cực điểm.
Vì hai vị khách không mời mà đến này, đôi đũa trong tay anh cứ hết dừng lại rồi lại dừng, lượn qua lượn lại trên hai món ăn, mãi vẫn chưa gắp nổi một miếng.
Khó khăn lắm mới thấy bọn họ chuẩn bị rời đi, anh vừa định ăn tiếp thì lại bị người ta kéo rồi đâm sầm vào.
Mà đầu của Lý Mộ thì đúng là cứng thật.
Cú vừa rồi húc thẳng vào bụng dưới của anh, suýt chút nữa đã làm anh nôn luôn những gì vừa ăn.
Đang nén cục tức trong lòng, Sở Dật vừa định đẩy người đang bám trên người mình ra, thì thấy Lý Mộ ngẩng đầu lên.
Cậu ta cũng chẳng chịu đứng dậy, cứ thế nằm lì trong lòng Sở Dật, một tay còn đặt trên cơ ngực rắn chắc của anh. Khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt rụt rè nhìn anh.
"Cảm... cảm ơn anh, anh Sở..."
Nói xong thì... bất động.
Sở Dật: "..."
Đến nước này, nếu anh còn không hiểu đối phương đang có ý gì thì đúng là đồ ngốc.
Đây rõ ràng là đang giở trò quấy rối.
Đầu óc Sở Dật trống rỗng trong thoáng chốc.
Bị một Omega chiếm tiện nghi, đây là lần đầu tiên.
Đúng là cạn lời.
Anh nhíu chặt mày, không hề khách sáo mà đưa tay đẩy Lý Mộ ra. Đến một chữ anh cũng lười nói, nhưng trong ánh mắt lại viết rõ ràng ba chữ: "Cút xa ra."
Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh nhạt vang lên.
"Cậu cố ý dẫn cậu ta đến đây để gây chuyện sao?"
Tần Xuyên Từ lên tiếng.
Câu nói này là nhắm thẳng vào Tần Nguyên.
Thân người Tần Nguyên khựng lại, gương mặt đầy vẻ vô tội.
Còn chút ửng đỏ trên mặt Lý Mộ, sau khi nghe câu nói ấy của Tần Xuyên Từ, lập tức rút sạch không còn một tia máu, thay vào đó là vẻ trắng bệch.
Đôi môi cậu ta khẽ run lên.
"X-Xin lỗi... Tần tổng, tôi không cố ý..."
Tần Xuyên Từ đến cả một ánh mắt cũng lười dành cho cậu ta. Hắn trực tiếp đứng dậy, nhìn về phía Sở Dật.
"Nơi này không còn thích hợp để ăn nữa."
"Đổi chỗ khác."
Sở Dật quả thực cũng chẳng còn chút khẩu vị nào. Anh gật đầu, đứng dậy theo Tần Xuyên Từ.
Hai người lần lượt bước ngang qua Lý Mộ, không ai bố thí thêm cho cậu ta dù chỉ một ánh nhìn.
Lý Mộ đứng chết lặng tại chỗ, như rơi vào hầm băng.
Lần này... cậu ta diễn quá đà rồi.
Đúng là cậu ta có chút tâm tư muốn bấu víu quyền thế. Có đường tắt thì ai lại không muốn đi?
Nịnh bợ Tần Nguyên, ngoài việc muốn kiếm thêm tài nguyên, chẳng phải còn vì muốn nhân cơ hội chen chân vào vòng giao thiệp của cậu ta sao?
Đặc biệt là Tần Xuyên Từ, nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Chỉ cần có thể leo lên được, thậm chí chẳng cần Tần Xuyên Từ đích thân cho tài nguyên, chỉ riêng cái danh "người của Tần tổng" cũng đủ để cậu ta nghênh ngang trong giới giải trí.
Nhưng Tần Xuyên Từ lại là anh trai của Tần Nguyên. Thái độ vừa rồi của Tần Nguyên khiến cậu ta lập tức tỉnh táo, dập tắt những ý nghĩ không nên có.
Lỡ không thành công, lại còn chọc Tần Nguyên phật ý thì đúng là mất nhiều hơn được.
Nhưng khi nhìn thấy Sở Dật, đầu óc cậu ta lại bắt đầu tính toán.
Đã có thể làm bạn với Tần Xuyên Từ, tuy không lợi hại bằng hắn, nhưng Sở Dật chắc chắn cũng không phải nhân vật đơn giản.
Vì thế cậu ta còn đặc biệt hỏi xem giới tính thứ hai của Sở Dật là gì.
Nghe nói Sở Dật chỉ là một Alpha bình thường, cậu ta lập tức cảm thấy mình vẫn còn cơ hội.
Một Alpha trội như Tần Xuyên Từ thông thường chỉ tìm Omega trội. Còn cậu ta chỉ là Omega bình thường, chưa kể còn có Tần Nguyên ở đó, khả năng thành công thực sự quá thấp.
Nhưng một Alpha bình thường thì vừa khéo.
Hơn nữa, so với Tần Xuyên Từ, kiểu Alpha có ngoại hình như Sở Dật lại càng đúng gu của cậu ta hơn.
Sau khi đổi mục tiêu, toàn bộ tâm tư của cậu ta đều dồn lên người Sở Dật.
Vì vậy, ngay khoảnh khắc ngã xuống, gần như theo bản năng, cậu ta đã biến sự cố ngoài ý muốn ấy thành một cơ hội.
Một Alpha bình thường, cho dù ban đầu không có hứng thú với cậu ta, cũng tuyệt đối sẽ không từ chối một Omega xinh đẹp chủ động lao vào lòng.
Chỉ cần Sở Dật chịu mở lòng móc nối quan hệ với mình, cậu ta có đủ tự tin sẽ chinh phục được người đàn ông ấy.
Kết quả...
Cậu ta ngã một cú đau điếng.
Sở Dật chẳng những không hiểu ám hiệu của cậu ta, mà cậu ta còn vô duyên vô cớ chọc cho Tần Xuyên Từ nổi giận.
Rõ ràng chuyện này chẳng liên quan gì đến Tần Xuyên Từ cả.
Vậy tại sao hắn lại đột nhiên nổi nóng chứ?