Chương 87 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sau khi ký hợp đồng xong, phía đối tác lập tức thay đổi thái độ. Không còn vẻ căng thẳng như trước, họ bắt đầu không ngừng khen ngợi Sở Dật.

"Cậu Sở tuổi còn trẻ mà đã có thành tựu như vậy, đúng là tuổi trẻ tài cao. Hôm nay gặp mặt mới thấy phong thái cũng rất xuất chúng. Đứng cạnh Tần tổng đúng là xứng đôi! Hạng người như Lâm Hiểu Nam sao có thể so với cậu Sở được? Giờ thì hay rồi, cuối cùng cô ta cũng gặp báo ứng, thật hả lòng hả dạ!"

Sở Dật vốn đang thất thần.

Nghe đến cái tên Lâm Hiểu Nam, suy nghĩ của anh lập tức bị kéo trở lại.

Anh khẽ nhíu mày.

"Chuyện này thì liên quan gì đến Lâm Hiểu Nam?"

Đối tác sửng sốt.

Thấy vẻ mặt khó hiểu của Sở Dật, ông ta dè dặt hỏi: "Ơ... cậu Sở vẫn chưa biết sao?"

Sở Dật lắc đầu.

Người kia lập tức hăng hái hẳn lên.

"Nhà họ Lâm đã công bố từ mấy hôm trước rồi! Lâm Hiểu Nam và Lâm Nặc đã bị đuổi khỏi gia tộc hoàn toàn, từ nay không còn bất cứ quan hệ gì với nhà họ Lâm nữa!"

Nghe vậy, đầu ngón tay Sở Dật khẽ cong lại.

Ánh mắt anh trầm xuống, không ai đoán được anh đang nghĩ gì.

Thấy phản ứng ấy, người đối diện đảo mắt một vòng, khẽ ho một tiếng, nụ cười càng thêm lấy lòng.

"Khụ... cậu Sở... nhân tiện hôm nay... chúng tôi cũng muốn xin lỗi cậu."

"Xin lỗi?"

Sở Dật bị cắt ngang dòng suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn ông ta.

Nụ cười của người kia trở nên gượng gạo hơn. Ông ta quay sang cánh cửa nhỏ bên cạnh.

Cửa khẽ mở.

Một Omega nữ bước ra.

Cô cúi đầu, trông vô cùng căng thẳng và sợ hãi.

Sở Dật liếc nhìn cô một cái rồi quay sang người đàn ông kia, hoàn toàn không hiểu ý ông ta.

Lúc này, cô Omega lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, giọng nhỏ như tiếng muỗi.

"Sở... Sở Dật... Cậu... Cậu còn nhớ tôi không?"

Sở Dật nhíu mày, chăm chú nhìn khuôn mặt ấy.

Một lúc lâu sau...

Sắc mặt anh dần lạnh xuống.

Anh nhớ rồi.

Học sinh của trường Thánh Luân.

Thấy sắc mặt anh thay đổi, cô Omega lập tức cúi đầu.

Cô học cùng lớp với Lâm Nặc, cũng biết rõ năm đó Sở Dật đã trải qua những gì.

Khi ấy, bắt nạt Sở Dật gần như đã trở thành một trào lưu trong trường.

Bản thân cô không hề ghét hay có hứng thú gì với Sở Dật.

Chỉ vì bị cuốn theo bầu không khí đó, cô cũng cùng mấy người bạn nhốt Sở Dật trong kho dụng cụ của nhà thi đấu suốt một đêm.

Cô chỉ làm đúng một chuyện ấy.

Nhưng chỉ một chuyện đó thôi...

Cũng bị người của Tần Xuyên Từ đào ra, rồi đặt thẳng lên bàn làm việc của cha cô.

Cô ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn Sở Dật, định nói gì đó.

Nhưng rồi cô phát hiện...

Sở Dật căn bản không hề nhìn mình.

Anh quay sang người đối tác đang cười lấy lòng bên cạnh.

"Có thể hủy hợp đồng không?"

"Tôi thấy... vẫn nên sửa thành phương án lúc nãy tôi đề nghị thì hơn."

----------

Rời khỏi tòa nhà, Sở Dật đứng bên lề đường, chỉ thấy cả người đầy xui xẻo.

Đáng lẽ anh phải sớm nghĩ ra mới đúng.

Cho dù sau lưng anh có Tần Xuyên Từ chống lưng, đám thương nhân này cũng chẳng đến mức người nào người nấy đều chạy tới cúi mình khom lưng, tranh nhau mang tiền đến tận cửa.

Thì ra...

Ai cũng có tật giật mình.

Sở Dật đưa tay xoa xoa thái dương.

Phiền thì đúng là rất phiền.

Nhưng cảm giác này...

Quả thật cũng rất mới mẻ.

Những kẻ từng đứng trên cao, coi anh như con kiến mà tùy tiện chà đạp, giờ đây lại phải khom lưng cúi đầu trước mặt anh, đến thở mạnh cũng không dám.

Đây...

Chính là hương vị của quyền lực sao?

Không.

Đây không phải quyền lực của anh. Mà là của Tần Xuyên Từ.

Đúng lúc ấy, bụng anh không đúng lúc kêu lên một tiếng.

Sở Dật hoàn hồn, đưa mắt nhìn quanh, định tìm đại thứ gì đó lót dạ.

Đúng lúc ấy...

Một chiếc xe màu đen chậm rãi dừng lại trước mặt anh.

Sở Dật sững người.

Cửa kính hàng ghế sau từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt hoàn mỹ đến không thể chê vào đâu được của Tần Xuyên Từ.

Hắn nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt thong thả lướt một vòng từ trên xuống dưới, rồi khẽ mở môi.

"Xem điện thoại đi."

Sở Dật chớp mắt, không hiểu gì, liền lấy điện thoại ra.

Màn hình sáng lên.

Trên thanh thông báo hiện rõ...

Ba cuộc gọi nhỡ.

Người gọi: Tần Xuyên Từ.

Sắc mặt Sở Dật vẫn bình tĩnh.

"...Vừa nãy đang bàn công việc."

"Tôi để điện thoại ở chế độ im lặng."

Tần Xuyên Từ chỉ nhìn anh.

Không nói gì.

Bị hắn nhìn đến mức khẽ nhíu mày, Sở Dật vẫn không hiểu sự im lặng ấy có ý gì.

Anh theo bản năng lại liếc màn hình điện thoại.

Ánh mắt lướt qua...

Bỗng nhớ ra điều gì.

Ngón tay mở ứng dụng nhắn tin.

Quả nhiên.

Tần Xuyên Từ đã gửi cho anh mấy tin nhắn.

Mà... Anh không trả lời lấy một cái.

Khóe môi Sở Dật mím thành một đường thẳng.

Anh chợt nhớ ra, hồi mới thêm phương thức liên lạc của Tần Xuyên Từ, vì còn cực kì ghét hắn nên đã tiện tay bật luôn chế độ miễn làm phiền.

Sở Dật mặt không đổi sắc tắt chế độ đó đi, rồi ngẩng đầu.

"... Tôi không nhìn thấy."

Tần Xuyên Từ cười.

Nụ cười rất nhạt, không chạm tới đáy mắt.

Hắn không tiếp tục dây dưa chuyện này nữa, chỉ hơi nghiêng người, mở cánh cửa xe bên cạnh, lặng lẽ ra hiệu mời.

Sở Dật đứng tại chỗ, nhìn cánh cửa đang mở. Im lặng vài giây, cuối cùng anh vẫn bước tới, kéo cửa rồi ngồi vào xe.

Có lẽ vì bây giờ anh không còn cảnh giác, cũng chẳng còn căm ghét Tần Xuyên Từ như trước nữa. Khi nói chuyện với người đàn ông này, cảm giác ngột ngạt và khó chịu ngày xưa cũng đã nhạt đi rất nhiều.

Thấy Tần Xuyên Từ không lên tiếng, Sở Dật chủ động hỏi: "Đi đâu vậy?"

Trong xe yên tĩnh.

Tần Xuyên Từ liếc nhìn anh, giọng điềm đạm: "Đi ăn."

Lại là đi ăn.

Bây giờ cứ nghe thấy hai chữ này là Sở Dật gần như theo bản năng sẽ liên tưởng tới... lại sắp có chuyện.

Anh nhìn Tần Xuyên Từ.

"Ăn với ai?"

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ tắt màn hình điện thoại, quay đầu nhìn thẳng vào Sở Dật.

"Với em."

"Tôi?"

Sở Dật sững người một chút, nhất thời chưa kịp hiểu.

Mất vài giây anh mới nhận ra ý của Tần Xuyên Từ.

Bữa cơm này... chỉ có hai người họ.

Sở Dật khẽ nhíu mày.

Anh hoàn toàn không hiểu mục đích của việc này.

Đối với Tần Xuyên Từ, Sở Dật tự nhận mình cũng đã hiểu được phần nào.

Đây là một người mà sau mỗi hành động đều có mục đích rõ ràng, tuyệt đối sẽ không làm chuyện vô nghĩa.

Phải thừa nhận, chuyện Tần Xuyên Từ giúp anh trả lại công bằng khiến anh vô cùng biết ơn. Nhưng nghĩ kỹ thì, việc đó càng giống một bước dọn đường cần thiết vì lợi ích của chính Tần Xuyên Từ hơn.

Giữa hai người từng tồn tại mâu thuẫn rất sâu.

Dù anh đã buông bỏ đoạn tình cảm với Bạch Tri Kỳ, thân phận "tiểu tam" của Tần Xuyên Từ vẫn như một cái gai mắc trong lòng anh, mãi không thể nhổ bỏ.

Mà một mối quan hệ quá căng thẳng rõ ràng không có lợi cho việc Tần Xuyên Từ tiếp tục hấp thu pheromone của anh để duy trì sự sống.

Vì vậy, Tần Xuyên Từ mới chọn cách này, từng bước làm dịu quan hệ giữa hai người.

Và phải nói rằng... Hắn đã thành công.

Sở Dật vẫn thấy Tần Xuyên Từ rất đáng ghét, rất phiền phức, nhưng sự chán ghét ấy đã không còn mãnh liệt như ban đầu.

Thế mà bây giờ, người đàn ông ấy lại đột nhiên muốn dẫn anh đi ăn riêng.

Sở Dật thật sự không đoán nổi...

Lần này, Tần Xuyên Từ lại đang tính toán điều gì.