Chương 83 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Tần Xuyên Từ nhìn Sở Dật, bỗng khẽ cười nhạt.

Gió đêm khẽ thổi, ánh đèn đường hắt lên gương mặt tuấn mỹ của hắn, tạo nên những mảng sáng tối đan xen. Lần đầu tiên, hắn không còn che giấu mà để lộ bộ mặt thật của một kẻ săn mồi.

"Chỉ một câu cảm ơn... mà em định trả hết nợ với tôi sao?"

Đầu ngón tay đang kẹp điếu thuốc của Sở Dật khẽ khựng lại.

Anh quay đầu, lặng lẽ nhìn Tần Xuyên Từ.

Ánh đèn đường phác họa thân hình cao lớn cùng những đường nét sắc sảo trên gương mặt hắn. Trong đôi mắt ấy là d*c v*ng không hề che giấu đối với thứ hắn muốn có.

Sở Dật hiểu rồi.

Tần Xuyên Từ chưa bao giờ làm chuyện lỗ vốn.

Hắn mở cho anh một con đường bước lên thiên đường, thì nhất định sẽ lấy từ anh một cái giá tương xứng, thậm chí còn nhiều hơn.

Là lòng tự trọng.

Là tự do.

Hoặc... là cơ thể này.

Sở Dật chậm rãi đưa tay vén mái tóc sau gáy lên.

Phần gáy trắng nõn, mỏng manh hoàn toàn phơi bày trước tầm mắt Tần Xuyên Từ. Anh hơi cúi đầu.

Đó là một tư thế tuyệt đối phục tùng.

Mười năm oan khuất, cuối cùng cũng được sáng tỏ.

Kết quả ấy không phải thứ mà chút lòng tự trọng vô dụng của anh có thể đổi lấy.

Tần Xuyên Từ lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt tối đi.

Hắn giơ tay lên.

Mu bàn tay với những khớp xương rõ ràng mang theo chút hơi lạnh, khẽ vuốt qua vùng da ấm áp, mịn màng nơi gáy anh.

Dưới lòng bàn tay, mạch máu đang nhè nhẹ đập.

Khóe môi Tần Xuyên Từ khẽ cong lên.

Động tác ấy chỉ kéo dài trong chốc lát. Hắn rút tay về, không nói thêm một lời nào, xoay người bỏ đi.

Sở Dật cảm nhận được hành động của hắn.

Anh ngẩng đầu, nhìn theo bóng lưng Tần Xuyên Từ, khẽ nhíu mày.

"Anh định đi đâu?"

Bước chân Tần Xuyên Từ không hề dừng lại. Hắn chỉ nghiêng mặt, khóe môi mang theo nụ cười đầy ẩn ý.

"Thuê phòng."

Hai chữ ấy như một hòn đá nặng nề rơi thẳng xuống đáy lòng.

Sở Dật đứng yên tại chỗ, nhìn Tần Xuyên Từ mở cửa xe rồi ngồi vào.

Anh im lặng rất lâu.

Điếu thuốc trên tay đã cháy đến tận đầu lọc, làm bỏng đầu ngón tay.

Lúc hoàn hồn, anh ném mẩu thuốc xuống đất, dùng mũi giày nghiền tắt, rồi nhấc chân bước theo.

Phòng tổng thống trên tầng cao nhất của khách sạn.

Căn phòng chìm trong ánh sáng vàng ấm mờ ảo, khiến mọi thứ đều nhuốm màu ám muội.

Sở Dật mặc áo choàng tắm, đứng giữa phòng, nhìn chiếc giường lớn được dọn dẹp chỉnh tề đến mức quá đáng trước mắt, ánh mắt khẽ run lên.

Trong không khí, mùi tuyết thuộc về pheromone của Tần Xuyên Từ đang lặng lẽ lan tỏa, từng chút một chiếm lĩnh mọi ngóc ngách.

Phía sau, một bóng người cao lớn lặng lẽ áp sát.

Hơi thở của Sở Dật lập tức khựng lại.

Pheromone hương hoa hồng của anh vì căng thẳng và bất an mà vô thức thoát ra.

Một tiếng cười khẽ vang lên ngay bên vành tai.

Hơi thở ấm nóng phả lên sau gáy anh, khiến cả người bất giác run lên.

Ngay sau đó, một đôi tay từ phía sau vòng qua ôm lấy eo anh, động tác chậm rãi nhưng đầy áp chế, lần tìm đến dây thắt áo choàng tắm.

Hai tay Sở Dật vô thức siết chặt thành nắm đấm.

Dây áo bị từ từ tháo ra.

Cơ thể anh căng cứng như dây đàn, đứng bất động tại chỗ. Cuối cùng... bàn tay đang nắm chặt cũng dần buông lỏng.

Dấu ấn được lưu lại.

Tựa như rơi vào tầng mây.

(Tác giả: Dùng 8 từ này để bao quát 500 từ, muốn nhiều hơn thì tui cũng hết cách rồi 😭)

(8 từ là do dịch từ chữ trung á mấy cổ, còn tại sao ko đc viết thì do ở bển quản nghiêm lắm, viết cái là bay acc, khóc hic hic)

Suốt quá trình ấy, anh không phản kháng, cũng không vùng vẫy.

Giấc mộng hư ảo này, so với nỗi đau trong đêm tiệc từ thiện năm đó còn kém xa.

Thế nhưng Sở Dật lại khóc suốt.

Nước mắt không ngừng trượt khỏi khóe mắt, chính anh cũng không phân biệt nổi mình khóc vì đau, hay vì điều gì khác.

(Tác giả: Xin mời nhìn, tui không có viết quá trình đâu nha, cảm ơn à)

(Tui đoán ý này là nói với bên kiểm duyệt ấy =)))))) )

Đêm đó.

Lần đầu tiên sau mười năm, Sở Dật mơ thấy bà nội.

Trong căn nhà nhỏ cũ kỹ chật hẹp, bà ôm chặt lấy anh, nước mắt nóng hổi lăn dài.

Bà nói bà hối hận.

Hối hận vì để tiết kiệm chút tiền học phí mà đưa Sở Dật đến trường Thánh Luân.

-------------

Tần Xuyên Từ tựa vào đầu giường.

Hắn liếc nhìn Sở Dật vẫn còn đang say ngủ bên cạnh.

Sở Dật nằm nghiêng về phía hắn, hàng mày nhíu chặt. Trên hàng mi dài còn vương những giọt nước mắt vẫn không ngừng lăn xuống, thấm ướt cả một góc gối.

Tần Xuyên Từ chỉ lặng lẽ nhìn hắn như vậy, ánh mắt chìm trong bóng tối, sâu không thấy đáy.

Rất lâu sau, đầu ngón tay hắn khẽ động.

Ngón trỏ mang theo chút lạnh lẽo nhẹ nhàng gạt đi giọt nước mắt nơi khóe mắt Sở Dật.

Rồi hắn khép tay lại thành nắm đấm, thu tay về, dời ánh mắt, cầm lấy chiếc điện thoại trên đầu giường.

Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt lạnh nhạt của hắn.

Đó là tin nhắn Giang Phong vừa gửi tới.

Chuyện này...

Vẫn chưa kết thúc.

----------

Nhà họ Lâm.

Chát!

Lâm lão gia giáng mạnh một cái tát, đánh Lâm Hiểu Nam ngã sõng soài xuống đất.

Gò má vốn đã sưng đỏ của cô ta lúc này càng phồng lên, bỏng rát như lửa đốt.

Nhưng cơn giận trong lòng ông vẫn không hề vơi bớt.

"Nhìn xem mày đã gây ra chuyện tốt gì!"

Ông chỉ thẳng vào mặt con gái, tức đến mức cả người run lên.

Lâm Hiểu Nam ôm mặt, cắn chặt môi dưới, ngẩng đầu nhìn ông, mắt đỏ hoe.

"Con làm sao biết được cái tên Alpha khu đèn đỏ đó lại có thể dính líu tới Tần Xuyên Từ!"

"Đến giờ mà mày còn không biết mình sai ở đâu!"

Lâm lão gia nổi trận lôi đình, giơ chân đá mạnh vào cẳng chân cô.

"Hôm nay tao đánh chết mày!"

"Được rồi! Ông đừng đánh nữa!"

Lâm phu nhân vội vàng lao tới giữ chồng lại.

Lâm lão gia thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội.

"Chuyện này xảy ra từ khi nào? Vì sao ta không hề biết?"

Nghe vậy, Lâm Hiểu Nam bỗng cười lạnh.

"Sao ba biết được? Ba vốn đâu quan tâm đến con với Tiểu Nặc. Chuyện của bọn con, trong mắt ba chẳng đáng để để ý. Trong mắt ba chỉ có Lâm Vũ Thịnh!"

"Chuyện này thì liên quan gì đến Vũ Thịnh? Đừng ở đây già mồm cãi chày cãi cối!"

Đúng lúc ấy, điện thoại của Lâm lão gia vang lên.

Ông nghe máy, sắc mặt càng lúc càng dữ tợn. Đến cuối cùng, ông gầm lên một tiếng rồi ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn.

Rầm!

Điện thoại vỡ tan tành.

"Tần Xuyên Từ..."

Ông nghiến răng gọi cái tên ấy.

Ngay sau đó, ông quay phắt sang Lâm Hiểu Nam với ánh mắt hung dữ.

"Giờ mày vừa lòng chưa? Suốt ngày lôi Vũ Thịnh ra nói móc. Bây giờ chính Vũ Thịnh phải chạy khắp nơi dọn đống rắc rối mày gây ra!"

"Ngày nào cũng chỉ biết gây chuyện ở bên ngoài. Có bản lĩnh thì tự mình giải quyết đi! Dựa vào gia đình thì giỏi lắm sao? Tao mà không quan tâm mày thì đã sớm đuổi mày ra khỏi nhà rồi! Tiểu Nặc không hiểu chuyện thì thôi, đến cả mày cũng hồ đồ như vậy à? Mặt mũi nhà họ Lâm đều bị hai chị em mày làm mất sạch!"

Lâm Hiểu Nam nghiến chặt răng, không nói một lời.

Nói đến đây, Lâm lão gia như chợt nhớ ra điều gì, quát lớn: "Tiểu Nặc đâu? Nó chết ở xó nào rồi?"

Lâm phu nhân lắp bắp: "Nó... sáng sớm đã ra ngoài..."

"Nó chạy cũng nhanh thật!"

Lâm lão gia đập mạnh xuống bàn.

"Gọi điện cho nó ngay! Bảo nó lập tức cút về đây! Không về thì cả đời này đừng hòng bước chân vào nhà nữa!"

Lâm phu nhân mắt đỏ hoe, run rẩy bấm số của Lâm Nặc.

Cuộc đầu tiên... không ai nghe.

Cuộc thứ hai... vẫn không ai nghe.

Cuộc thứ ba, thứ tư...

Sắc mặt Lâm lão gia dần từ giận dữ chuyển sang nặng nề.

Lâm Hiểu Nam cũng nhận ra có điều bất thường, bất chấp gò má vẫn đau rát, vội vàng lấy điện thoại gọi cho em trai.

Kết quả vẫn là...

Không có người nghe máy.

Đúng lúc ấy, điện thoại của cả Lâm phu nhân và Lâm Hiểu Nam đồng thời vang lên một tiếng "ting".

Hai người cùng nhận được một đoạn video.

Lâm phu nhân run rẩy mở video.

Ngay giây tiếp theo, tiếng gào khóc xé lòng của Lâm Nặc bùng nổ từ loa điện thoại: "Ba! Ba cứu con với! Bọn họ muốn cưỡng h**p con! Hu hu hu..."