Nhìn bộ dạng của Sở Dật, Chu Ngũ thở dài, khó xử mở miệng: "Haiz, tôi nói thật với cậu luôn vậy."
"Thật ra lần này tôi tới đây... là vì trợ lý Giang giao cho tôi một nhiệm vụ."
Biểu cảm của Chu Ngũ lập tức trở nên ngượng ngùng.
"Anh ấy bảo tôi... dùng điện thoại của cậu, kết bạn với sếp..."
Cái gì cơ?
Sở Dật nhìn cậu bằng vẻ mặt quái dị.
Sau khi xác định Chu Ngũ không hề đùa giỡn, anh cạn lời thở dài, cầm điện thoại của mình lên.
Thấy vậy, mắt Chu Ngũ sáng bừng.
Cậu lập tức dùng điện thoại gửi danh thiếp của Tần Xuyên Từ qua.
Sở Dật nhìn ảnh đại diện ngọn núi tuyết trong khung trò chuyện, mặt không cảm xúc nhấn nút kết bạn.
Chuyện nhỏ thế này chẳng đáng để dây dưa.
Chu Ngũ cũng chỉ là người làm công. Người làm công sao phải làm khó người làm công khác.
Huống hồ với mối quan hệ méo mó hiện tại giữa anh và Tần Xuyên Từ, chuyện thêm bạn bè chỉ là sớm hay muộn.
Làm xong tất cả, Sở Dật nghiêng đầu nhìn Chu Ngũ đang lộ rõ vẻ nhẹ nhõm.
Bỗng nhiên anh bật cười hỏi: "Nếu tôi không đồng ý thì sao?"
Nụ cười hớn hở trên mặt Chu Ngũ lập tức cứng đờ. Ánh mắt cậu né tránh, vẻ mặt đầy chột dạ.
Ấp úng một lúc mới nói: "Ờm... tôi... tôi định..."
"Đợi cậu ngủ say rồi lén lấy điện thoại, dùng nhận diện khuôn mặt mở khóa rồi tự thêm..."
Nụ cười trên mặt Sở Dật lập tức khựng lại.
Thảo nào.
Anh còn đang thắc mắc vì sao mới sáng sớm Chu Ngũ đã xuất hiện ở bệnh viện rồi.
------------
Ở phía bên kia.
Tần Xuyên Từ đang ngồi trong văn phòng xử lý công việc.
Vết bầm xanh tím nổi bật trên gương mặt tuấn tú của hắn cực kỳ bắt mắt, khiến trợ lý Giang liên tục liếc nhìn.
Điện thoại trong túi bỗng rung lên một cái.
Tần Xuyên Từ khẽ nhíu mày.
Sau đó lấy điện thoại ra. Trên màn hình hiện lên một lời mời kết bạn mới.
Ảnh đại diện là bầu trời trống rỗng. Phần ghi chú chỉ có vỏn vẹn hai chữ: Sở Dật.
Động tác của Tần Xuyên Từ chợt dừng lại.
Đôi mắt hơi mở lớn, như muốn xác nhận mình không nhìn nhầm.
Sở Dật?
Hắn lập tức nhấn đồng ý.
Đợi một lúc.
Thấy khung trò chuyện vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào, hắn chủ động gửi tin nhắn trước.
【Tỉnh rồi à?】
Như đá chìm đáy biển.
Bên kia hoàn toàn không trả lời.
Sắc mặt Tần Xuyên Từ không hề thay đổi. Ngược lại, kết quả này nằm trong dự liệu của hắn. Sở Dật không để ý đến hắn mới là chuyện bình thường.
Chủ động kết bạn...
Mới là chuyện đáng ngờ.
Nghĩ đến đây, Tần Xuyên Từ ngẩng đầu lên.
Ánh mắt chậm rãi chuyển sang người bên cạnh.
Giang Phong cảm nhận được ánh nhìn của ông chủ, biểu cảm vẫn vô cùng bình tĩnh.
"Tôi nghĩ chuyện này có thể giúp ích cho việc giao tiếp giữa ngài và cậu Sở sau này, Tần tổng."
Nghe vậy, Tần Xuyên Từ nhìn anh một lúc.
Sau đó không nói thêm gì, tiếp tục xử lý công việc.
Ngày hôm sau.
Tiếng thông báo tiền lương vào tài khoản vang lên.
Chu Ngũ nhìn khoản tiền thưởng vừa xuất hiện trong tài khoản ngân hàng của mình, đầu đầy dấu chấm hỏi.
Trong khi đó, Giang Phong đang ngồi trong văn phòng lại bình thản đẩy gọng kính lên.
Anh ta cảm thấy mình đã lĩnh ngộ được chân lý tối thượng để lấy lòng cấp trên.
Khóe môi Giang Phong cong lên đầy tà khí.
Tâm trạng vui vẻ trở về chỗ làm việc.
Nhưng còn chưa kịp ngồi ấm ghế, một đồng nghiệp đã bước tới, thấp giọng nhắc nhở: "Trợ lý Giang, Tần tổng tìm anh."
Giang Phong gật đầu.
Hoàn toàn không để tâm.
Tin nhắn tiền thưởng vừa nhận vẫn còn nằm trong điện thoại.
Dãy số đáng yêu ấy khiến bước chân anh ta cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Giang Phong chỉnh lại cà vạt.
Dáng vẻ nghiêm chỉnh, đoan chính bước về phía văn phòng của Tần Xuyên Từ.
Anh khẽ gõ cửa.
"Cốc cốc."
"Vào đi."
Trong văn phòng.
Tần Xuyên Từ đang cúi đầu xem tài liệu, thậm chí còn không ngẩng lên.
Giang Phong đi tới trước bàn làm việc.
Thái độ cung kính.
"Tần tổng, ngài tìm tôi?"
Ngòi bút máy lướt trên giấy, phát ra tiếng sột soạt đều đều.
Cho đến khi ký xong nét cuối cùng, Tần Xuyên Từ mới khép tập hồ sơ lại rồi ngẩng đầu.
Ánh mắt rơi xuống người Giang Phong.
"Chuyện tôi giao cho anh tới đâu rồi?"
Ôi không...
Nụ cười trên mặt Giang Phong lập tức cứng lại.
Cảm giác an tâm khi túi đang chứa tiền thưởng trong nháy mắt tan biến sạch sẽ.
Anh ta cố nén xúc động muốn lau mồ hôi, gắng giữ vẻ bình tĩnh.
"Tần tổng, chuyện liên quan đến cậu Sở..."
"Đó đã là chuyện từ mười năm trước rồi."
"Bên phía trường Trung học Thánh Luân vì quy định bảo mật thông tin nên rất nhiều hồ sơ đã bị niêm phong hoặc tiêu hủy."
"Muốn điều tra rõ toàn bộ sự việc, e rằng vẫn cần thêm một khoảng thời gian."
Mày Tần Xuyên Từ dần nhíu lại.
Một tầng lạnh lẽo chậm rãi tụ lại nơi đáy mắt hắn.
"Đương sự thì sao?"
"Đương sự là cậu út nhà họ Lâm, Lâm Nặc." Giọng Giang Phong nhỏ đi đôi chút. "Cho nên người của chúng ta... cũng không tiện làm quá tay."
Lâm Nặc?
Nghe thấy cái tên này, ánh mắt Tần Xuyên Từ khẽ động.
Đúng là trùng hợp thật.
Hắn cụp mắt xuống, cầm lên một tập hồ sơ khác, dường như không định tiếp tục chủ đề này nữa.
"Anh ra ngoài trước đi."
Giang Phong như được đại xá, lập tức xoay người rời đi.
"...Nhanh lên."
Giọng Tần Xuyên Từ lại vang lên phía sau.
Nghe hai chữ cuối cùng ấy, áp lực trong lòng Giang Phong lập tức tăng vọt.
Vừa mới cảm thấy con đường sự nghiệp đang rộng mở thênh thang.
Chớp mắt một cái đã lại mây đen giăng kín.
Giang Phong thở hắt ra một hơi thật dài. Nhưng ánh mắt rất nhanh đã trở nên sắc bén trở lại.
Xem ra...
Không thể tiếp tục nể mặt trường Trung học Thánh Luân nữa rồi.
-----------
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Sở Dật ở trong bệnh viện tròn hai tháng.
Hiệu quả của loại thuốc nghiên cứu đặc biệt từ tập đoàn Tần thị quả thực kinh người.
Những đoạn xương vốn cần rất nhiều thời gian mới có thể lành lại, dùng trên người anh lại thể hiện tốc độ hồi phục gần như kỳ tích.
Tuy vẫn chưa thể vận động mạnh. Nhưng đi lại bình thường đã không khác người khỏe mạnh là bao.
Khi Từ Mãng đẩy cửa bước vào phòng bệnh, thứ đập vào mắt hắn chính là Sở Dật đang đứng bên cửa sổ.
Anh đã cởi bộ đồ bệnh nhân từ lúc nào, thay lại quần áo của mình.
Nhìn qua là biết đang chuẩn bị xuất viện.
"Ồ!"
Từ Mãn tặc lưỡi đầy kinh ngạc, sải bước đi tới. Hân vỗ mạnh lên vai Sở Dật vài cái.
"Trông hồi phục khá đấy chứ?"
Hắn biết rất rõ.
Trước đây những anh em dưới trướng từng bị thương nặng như vậy, ai mà chẳng phải nằm trên giường dưỡng thương nửa năm?
Sở Dật chỉ mất hai tháng đã có thể xuống đất đi lại.
Đúng là tốc độ hồi phục đáng kinh ngạc.
Hôm đó Đào Hồng gọi điện cho hắn, nói rằng Sở Dật một mình chạy tới quán bar uống rượu, còn được chính Tần Xuyên Từ đích thân đưa đi.
Nghe xong suýt nữa làm hắn giật nảy mình.
Sau đó, sau khi hỏi Sở Dật, hắn mới biết hóa ra thằng nhóc này đã ly hôn với Omega kia.
Trong lòng buồn bực nên mới chạy đi mua say.
Còn làm phiền cả Tần tổng phải đích thân tới đón người.
Nghĩ đến việc Sở Dật hồi phục nhanh đến vậy, không cần đoán cũng biết chắc chắn lại là do Tần Xuyên Từ sắp xếp.
Đúng là một ông chủ tốt hiếm có trên đời!
Trước đây hắn còn từng âm thầm mắng người ta trong lòng.
Bây giờ nghĩ lại, thật đúng là tội lỗi.
Đương nhiên, toàn bộ "sự thật" mà Từ Mãn biết được đều đến từ phiên bản rút gọn của Sở Dật.
Sở Dật cảm thấy quá mất mặt.
Anh không thể nào nói với đại ca của mình rằng...
Một Alpha như anh lại bị người khác cưỡng ép đánh dấu.
Hơn nữa hiện tại công ty đang xem Tần Xuyên Từ và Hà Tương Thần như chỗ dựa vững chắc.
Mà hai người đó lại cùng một phe.
Anh cũng không muốn vì chuyện này mà khiến Từ Mãn và những người khác phải mang gánh nặng tâm lý.
Dù sao cũng đã ly hôn. Mà tạm thời anh cũng chưa nghĩ ra cách nào để thoát khỏi Tần Xuyên Từ.
Nói nhiều cũng vô ích.
Và điều này trực tiếp dẫn đến việc trong lòng Từ Mãn, hình tượng của Tần Xuyên Từ gần như đã được dát một tầng hào quang vàng óng.
Chỉ thiếu một bước nữa là có thể tại chỗ đắc đạo thành Phật rồi.
Đương nhiên Sở Dật hoàn toàn không biết những màn tự biên tự diễn trong đầu đại ca nhà mình.
Nghe lời Từ Mãn nói, anh khẽ cử động chân trái.
Ánh mắt thoáng tối lại.
Anh hiểu rất rõ.
Rốt cuộc là nhờ ai mà mình có thể hồi phục nhanh đến như vậy.
Trong lòng càng nghĩ càng bực bội.
Sở Dật dời mắt sang chỗ khác, giọng điệu không chút gợn sóng: "Ừm, sinh hoạt bình thường thì không ảnh hưởng nữa."
"Thế là tốt rồi!"
Từ Mãn cười sang sảng.
"Lần này mày nhất định phải cảm ơn Tần tổng cho đàng hoàng đấy!"
"Vết thương này của mày nói cho đúng thì còn chẳng tính là tai nạn lao động."
"Ấy thế mà người ta vẫn lo liệu mọi thứ chu đáo từ đầu đến cuối, đúng là quá nghĩa khí!"
"Mày cũng đừng ngày nào cũng nghĩ mấy chuyện linh tinh nữa."
"Công ty có tao chống đỡ rồi, cứ yên tâm làm việc dưới trướng Tần tổng đi!"
Nghe vậy, khóe miệng Sở Dật giật giật.
"Ha ha..."
"Vâng, vâng, vâng..."
"Cảm ơn hắn, phải cảm ơn hắn..."
Cảm ơn cả nhà hắn.
Cảm ơn luôn mười tám đời tổ tông nhà hắn!