Chương 72 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Đào Hồng nhướng mày.

Ở khu đèn đỏ, thứ như danh thiếp quả thực không thường thấy.

Cô nhận lấy, cúi đầu nhìn qua.

Khi ánh mắt dừng trên ba chữ Tần Xuyên Từ ở cuối tấm danh thiếp, các ngón tay đang cầm nó bỗng siết chặt lại.

Ánh mắt Đào Hồng khẽ dao động.

Tần Xuyên Từ.

Đối với phần lớn mọi người, cái tên này có lẽ rất xa lạ.

Nhưng với cô, người cách đây không lâu vừa bị vị đại nhân vật này nhắm tới, bị dọn dẹp không ít sản nghiệp, thì lại quen thuộc vô cùng.

Cô vô thức quay đầu nhìn Sở Dật phía sau.

Tên nhóc vừa rồi còn quậy đến long trời lở đất, vậy mà lúc này đã yên tĩnh hẳn.

Anh dựa lên người hai Alpha, ngủ ngon lành chẳng biết trời trăng mây đất gì nữa.

Tần Xuyên Từ không tiếp tục để ý đến Đào Hồng.

Hắn trực tiếp đi lướt qua bên cạnh cô.

Bước đến trước mặt hai Alpha đang không biết phải làm sao, hắn dễ dàng kéo Sở Dật đang say mềm từ trên người họ về phía mình, vòng tay ôm lấy anh.

Thấy Đào Hồng không ngăn cản, hai Alpha cũng mặc kệ cho hắn hành động.

Cơ thể bị lay động khiến Sở Dật khẽ hừ một tiếng.

Anh miễn cưỡng hé mắt.

Trong tầm nhìn mờ mịt vì men rượu hiện lên một gương mặt quen thuộc.

"...Đồ ngu..."

Anh nhíu mày, thấp giọng chửi một câu rồi theo bản năng muốn tránh xa, loạng choạng nghiêng người sang hướng khác.

Sắc mặt Tần Xuyên Từ vẫn bình thản.

Hắn nắm lấy cổ tay anh, kéo mạnh một cái.

Sở Dật lảo đảo.

Cả người mất kiểm soát ngã trở về, đâm thẳng vào lòng Tần Xuyên Từ.

Đầu anh tựa lên vai hắn.

Anh giãy giụa hai lần.

Nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi cơn buồn ngủ đang ập tới như thủy triều.

Rất nhanh đã ngủ say hoàn toàn.

Tần Xuyên Từ vòng tay ôm chặt lấy anh.

Ánh mắt khẽ thay đổi.

Ở tư thế này, mỗi nhịp hô hấp của Sở Dật đều phả lên sau gáy hắn.

Nhẹ nhàng.

Từng chút một.

Tựa như lông vũ vô hình liên tục lướt qua tuyến thể.

Động tác của Tần Xuyên Từ khựng lại trong thoáng chốc.

Sau đó hắn đưa tay đẩy đầu Sở Dật lệch sang một bên.

Rồi đỡ người đứng vững, xoay người chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc sắp bước ra khỏi cửa quán bar...

"Đợi đã!"

Giọng Đào Hồng vang lên từ phía sau.

Bước chân Tần Xuyên Từ hơi dừng lại. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt lạnh nhạt rơi xuống người cô.

Đào Hồng khoanh tay trước ngực, mày nhíu chặt, nhìn chằm chằm hắn như đang cân nhắc điều gì đó.

Tần Xuyên Từ nhận ra sự lo lắng trong mắt cô nên chủ động lên tiếng: "Cô yên tâm."

"Chỉ là chút chuyện riêng giữa chúng tôi."

"Không có những chuyện như cô nghĩ đâu."

Nói xong, hắn không tiếp tục để ý đến Đào Hồng nữa.

Ôm Sở Dật trong tay, hắn nhanh chóng biến mất ngoài cửa quán bar.

Đào Hồng vẫn đứng nguyên tại chỗ. Nhìn theo hướng hai người rời đi, sắc mặt thay đổi liên tục.

Chuyện riêng?

Cô lặp đi lặp lại hai chữ ấy trong lòng.

Càng nghĩ càng thấy ý vị khó dò.

Thậm chí...

Còn mang theo một cảm giác mập mờ không thể diễn tả thành lời.

Đào Hồng hít sâu một hơi. Cô lắc đầu, ném những suy đoán viển vông ra khỏi đầu rồi lấy điện thoại ra, gọi cho Từ Mãng.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, cô kể lại toàn bộ những gì vừa xảy ra.

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Đào Hồng vẫn nhìn về hướng Tần Xuyên Từ và Sở Dật đã rời đi.

Chỉ mong thật sự sẽ không xảy ra chuyện gì...

Lúc này trời đã tối hẳn.

Tài xế đã chờ sẵn trước cửa quán bar từ lâu. Vừa thấy ông chủ mình bế Sở Dật bước ra, ông ta lập tức tiến lên.

"Tần tổng."

Ông nhanh chóng mở cửa ghế sau, cẩn thận phụ một tay, giúp đưa Sở Dật vào trong xe.

Tần Xuyên Từ buông tay.

Nhưng hắn không lên xe ngay.

Hắn đứng bên ngoài, ánh mắt dừng lại trên gương mặt đang say ngủ trong xe.

Sở Dật tựa vào ghế ngồi mềm mại.

Hai gò má vẫn còn phảng phất sắc đỏ do men rượu. Ngay cả khi đã ngủ, đôi mày vẫn nhíu chặt không chịu giãn ra. Trên hàng mi dài và dày còn đọng lại vài giọt nước mắt trong suốt.

Tần Xuyên Từ khẽ thở ra một hơi.

Hắn lấy hộp thuốc lá từ trong túi áo, rút một điếu rồi châm lửa.

Đốm lửa lập lòe trong màn đêm.

Hắn rít một hơi thật sâu, để làn khói tràn vào lồng ngực rồi từ từ nhả ra.

Tài xế sắp xếp ổn thỏa trong xe xong, thấy ông chủ không có ý định lên xe nên cũng lùi sang một bên.

Ông im lặng đứng đó, hai tay buông trước người, không dám quấy rầy.

Gió cuối thu mang theo hơi lạnh.

Nó lướt qua những dãy kiến trúc hỗn độn của khu đèn đỏ, rồi phả lên gương mặt nghiêng của Tần Xuyên Từ.

Vết bầm tím nơi khóe môi bị kéo căng, truyền đến từng cơn đau nhói.

Hắn nhìn người trong xe.

Ánh mắt sâu thẳm khó dò.

Đối với những gì mình đã làm hôm nay, hắn không hề hối hận.

Với một Omega như vậy...

Nếu không vạch trần mọi chuyện ra ánh sáng, thì sẽ chẳng bao giờ có hồi kết.

Điếu thuốc nhanh chóng cháy đến tận đầu lọc. Tần Xuyên Từ ném mẩu thuốc xuống đất, dùng mũi giày nghiền nát.

Giọng nói lạnh nhạt vang lên: "Lần sau cậu ấy nói gì, anh có thể nghe theo."

Tài xế thoáng ngẩn người.

Nhưng rất nhanh đã hiểu Tần Xuyên Từ đang nhắc tới ai, lập tức cúi đầu đáp: "Vâng, Tần tổng."

Chiếc xe lặng lẽ rời khỏi khu phố náo nhiệt ấy.

Chạy thẳng về hướng Bệnh viện Tân Doanh.

-------------

Khi Sở Dật tỉnh lại, đã là sáng hôm sau.

Di chứng của cơn say khiến đầu anh đau như muốn nứt ra.

Anh mất một lúc lâu mới có thể ngồi dậy khỏi giường, một tay ôm lấy cái đầu nặng trĩu vì cơn say.

Nhìn quanh căn phòng.

Ánh mắt Sở Dật chậm rãi đảo một vòng, cuối cùng dừng lại trên chiếc tủ đầu giường.

Ở đó, một cuốn sổ nhỏ màu đỏ đang lặng lẽ nằm yên.

Giấy chứng nhận ly hôn.

Toàn bộ ký ức hỗn loạn lập tức ùa về. Bàn tay đang ôm trán của Sở Dật từ từ hạ xuống.

Anh thật sự đã ly hôn với Bạch Tri Kỳ.

Mối tình kéo dài suốt bao năm tháng... Cuối cùng cũng khép lại như thế.

Sở Dật mím đôi môi khô khốc.

Nhưng điều bất ngờ là trong lòng anh lại vô cùng bình tĩnh.

Có lẽ vì đã hoàn toàn nhìn rõ con người thật của Bạch Tri Kỳ.

Tình cảm từng có cũng đã bị bào mòn qua hết lần này đến lần khác bởi thất vọng.

Nỗi buồn còn sót lại hiện giờ...

Phần nhiều là cảm giác tiếc nuối và cảm khái đối với một đoạn tình cảm mà anh đã dốc hết chân thành, cuối cùng lại kết thúc bằng một kết cục chẳng mấy đẹp đẽ.

Ngược lại, chuyện ly hôn này...

Đã không còn đủ sức khuấy động cảm xúc của anh nữa.

Sở Dật ngồi trên giường, ngẩn người nhìn khoảng không trước mặt.

Không bao lâu sau, ngoài cửa vang lên hai tiếng gõ.

"Cứ vào đi."

Sở Dật ngẩng đầu nhìn sang.

Cửa phòng hé mở một khe nhỏ.

Cái đầu của Chu Ngũ từ bên ngoài thò vào.

Thấy Sở Dật đang nhìn mình, cậu cười ngây ngô hai tiếng rồi đẩy cửa bước vào.

"Tôi còn tưởng cậu vẫn đang ngủ cơ."

Sở Dật kéo khóe môi lên, đáp lại bằng một nụ cười nhàn nhạt.

Thấy anh không vì chuyện của Tần Xuyên Từ mà xa lánh mình, Chu Ngũ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cậu bước vài bước tới mép giường rồi ngồi xuống.

Rõ ràng là có chuyện muốn nói.

Ánh mắt cứ thấp thỏm đảo quanh khắp nơi.

"Hửm?"

Cuốn sổ đỏ trên tủ đầu giường lọt vào tầm mắt cậu.

Đây là gì vậy?

Chu Ngũ tiện tay cầm lên.

Đến khi nhìn rõ ba chữ "Giấy chứng nhận ly hôn", nụ cười trên môi cậu lập tức đông cứng.

Lặng lẽ đặt nó trở lại chỗ cũ.

Đúng là...

Cái giấy ly hôn này sao lại làm giống giấy kết hôn thế không biết...

Nhìn bộ dạng luống cuống ấy của cậu, Sở Dật ngược lại bị chọc cười.

Tiếng cười mang theo chút khàn khàn sau cơn say.

"Không sao đâu."

"Tôi từng nói với cậu rồi mà, sớm muộn gì cũng ly hôn."

Chu Ngũ gật đầu.

Nhưng khi nhìn Sở Dật, biểu cảm trên mặt lại vô cùng phức tạp.

Trước đây Sở Dật chỉ nhắc sơ qua một lần.

Cho nên Chu Ngũ hoàn toàn không biết nguyên nhân cụ thể dẫn đến chuyện ly hôn giữa hai người.

Nhưng bây giờ...

Kết hợp với hàng loạt hành vi bất thường gần đây của ông chủ nhà mình, trong đầu cậu đã tự biên tự diễn ra một vở kịch máu chó hoành tráng.

"Đại gia quyền thế cưỡng đoạt người đã có chồng, ép người ta ly hôn".

Chu Ngũ âm thầm mắng Tần Xuyên Từ một trận trong lòng.

Trước đây cậu còn cảm thấy vị sếp này khá tốt.

Đẹp trai.

Hào phóng.

Nhìn thế nào cũng giống người đứng đắn.

Kết quả bây giờ...

Ảo tưởng hoàn toàn tan nát rồi. :)