Xung quanh chìm trong một mảnh tĩnh lặng chết chóc.
Bạch Tri Kỳ đứng chết trân tại chỗ. Sắc mặt gã trắng bệch không còn một giọt máu, mọi lớp ngụy trang và toan tính đều sụp đổ hoàn toàn trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại sự mờ mịt trống rỗng.
Tần Xuyên Từ thờ ơ dụi tắt đầu thuốc lá vào thùng rác ven đường.
Sau đó hắn giơ tay lên, dùng khớp ngón tay gõ nhẹ lên cửa xe lạnh ngắt.
"Cốc, cốc."
Tần Xuyên Từ bật cười khẽ.
"Người ta đến tìm cậu ly hôn rồi, còn trốn trong đó làm gì nữa?"
Cơn gió lạnh mang theo hương hoa hồng thổi qua người Bạch Tri Kỳ, khiến gã không kìm được mà run lên.
Giữa bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, cửa xe phát ra một tiếng "cạch", rồi bị đẩy mở từ bên trong.
Sở Dật cúi đầu, một tay chống nạng y tế, chậm rãi bước xuống xe.
Động tác của anh có phần chậm chạp, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Sau khi xuống xe, anh không nhìn Bạch Tri Kỳ lấy một cái, mà nghiêng người sang bên, ngẩng đầu nhìn Tần Xuyên Từ bằng đôi mắt đỏ hoe.
Ngay giây tiếp theo.
Sở Dật đột ngột giơ tay còn lại lên, tung một cú đấm thật mạnh!
"Rầm!"
Tiếng va chạm nặng nề vang lên.
Cú đấm này không hề nương tay.
Tần Xuyên Từ bị đánh nghiêng đầu sang một bên. Thân hình cao lớn lảo đảo lùi về sau mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững.
Hắn ngẩng đầu lên.
Trên gương mặt tuấn mỹ lập tức hiện lên một mảng bầm tím xanh tím rõ rệt, nơi khóe môi còn chậm rãi rỉ ra một vệt máu.
Cơn đau dữ dội nhanh chóng lan khắp khuôn mặt.
Tần Xuyên Từ giơ tay lên, dùng ngón cái tùy ý lau đi vết máu nơi khóe môi rồi nhìn Sở Dật đang đỏ mắt.
Chân mày hắn khẽ nhíu lại vì đau.
Nhưng đáy mắt vẫn lạnh nhạt như cũ.
Bị đánh một quyền như vậy, Tần Xuyên Từ cũng không hề có phản ứng gì đặc biệt.
Hắn chỉ nâng cổ tay lên, liếc nhìn chiếc đồng hồ Patek Philippe trên tay.
"Cục Dân chính tan làm lúc năm giờ rưỡi."
Sở Dật không đáp.
Anh không nhìn Tần Xuyên Từ thêm lần nào nữa, trực tiếp xoay người, chống nạng, tập tễnh đi về phía Cục Dân chính.
Bạch Tri Kỳ đứng nguyên tại chỗ.
Đồng tử gã run rẩy dữ dội.
Gã nhìn bóng lưng Sở Dật, rồi lại kinh hãi nhìn sang Tần Xuyên Từ.
Thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, gã đã đối diện với đôi mắt lạnh lẽo âm trầm của hắn.
Trong ánh mắt ấy không còn sót lại dù chỉ một tia tình cảm.
Khi nhìn gã, chẳng khác nào đang nhìn một vật chết.
Toàn thân Bạch Tri Kỳ run lên.
Gã không dám nhìn Tần Xuyên Từ nữa, chỉ thất thần bước theo phía sau Sở Dật. Cổ họng khô khốc đến đáng sợ.
Quá hoang đường.
Mọi chuyện đều quá hoang đường!
Gã ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào bóng lưng tập tễnh phía trước.
Đúng lúc ấy, một cơn gió thổi qua.
Mái tóc vụn sau gáy Sở Dật bị hất tung lên.
Một dấu răng còn đóng vảy máu lập tức lộ rõ giữa không trung.
Đồng tử Bạch Tri Kỳ co rút dữ dội!
Gã vội vàng bước nhanh tới bên cạnh Sở Dật, đưa tay muốn nắm lấy vai anh.
Thế nhưng đầu ngón tay vừa định chạm vào đối phương, mùi tuyết lạnh lẽo vẫn luôn quấn quanh người Sở Dật đã khiến gã cứng đờ tại chỗ, không dám tiến thêm nửa bước.
Mùi pheromone của Tần Xuyên Từ.
Nó đậm đặc quấn lấy cơ thể Sở Dật, ngang nhiên tuyên bố chủ quyền với tất cả những ai ngửi thấy.
Nước mắt lập tức trào lên khóe mắt.
Giọng Bạch Tri Kỳ run rẩy vì phẫn nộ đến cực điểm.
"Sở Dật!"
Gã gào lên: "Anh không có gì muốn giải thích với tôi sao?!"
Sở Dật như không nghe thấy, vẫn tiếp tục bước về phía trước.
Anh không muốn để ý đến Bạch Tri Kỳ.
Là một Alpha, vậy mà sau gáy lại mang dấu cắn của một người đàn ông khác.
Mỗi ánh mắt của người qua đường hướng về phía mình đều khiến anh có cảm giác đối phương đang chế giễu, đang cười nhạo mình.
Thấy anh vẫn thờ ơ như vậy, toàn bộ tức giận và tủi thân bị dồn nén trong lòng Bạch Tri Kỳ cuối cùng cũng bùng nổ.
Gã vừa khóc vừa hét, giật phắt chiếc túi trên vai xuống rồi ném mạnh vào lưng Sở Dật.
"Sở Dật!"
"Bốp!"
Chiếc túi đập vào lưng anh, phát ra một tiếng trầm đục rồi rơi xuống đất.
Sở Dật vẫn không dừng bước.
Chỉ là đôi môi càng mím chặt hơn, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Nhưng Bạch Tri Kỳ lại không chịu bỏ qua.
Tiếng khóc lóc om sòm của gã chói tai đến mức thu hút thêm vô số ánh nhìn từ người đi đường.
Cuối cùng, Sở Dật cũng dừng lại.
Anh chậm rãi xoay người, nhìn Omega đang khóc đến mặt đầy nước mắt trước mặt. Môi anh tái nhợt.
"Cục Dân chính sắp tan làm rồi."
"Sở Dật, anh là đồ khốn!"
Bạch Tri Kỳ thét lên, hoàn toàn mất kiểm soát.
Người quyền quý mà gã dốc sức bám víu vốn chẳng hề coi trọng gã.
Trái lại, người chồng từng bị chính gã vứt bỏ lại vô tình lọt vào mắt xanh của người đó.
Sự chênh lệch và nhục nhã khổng lồ ấy khiến gã hoàn toàn mất lý trí.
Gã căm hận trừng mắt nhìn Sở Dật, nước mắt liên tục rơi xuống.
"Anh đang trả thù tôi đúng không?"
"Có phải từ lâu anh đã qua lại với Tần Xuyên Từ rồi không?"
"Nhìn tôi như thằng hề diễn trò trước mặt anh, anh thấy buồn cười lắm phải không? Anh rất đắc ý đúng không?!"
Sở Dật nhìn gã, quai hàm siết chặt.
Cho đến tận bây giờ, những lời của Bạch Tri Kỳ vẫn có thể dễ dàng làm tổn thương anh.
Thì ra trong lòng gã...
Anh lại là một kẻ đê hèn, hạ tiện đến như vậy.
Sở Dật hít sâu một hơi.
Ánh mắt hoàn toàn lạnh xuống.
"Nếu cậu còn tiếp tục như thế này..."
"Thì đừng mong lấy được từ tôi bất cứ thứ gì."
Bạch Tri Kỳ sững người.
Gã không thể tin được người từng chiều chuộng mình vô điều kiện, từng nghe lời mình trong mọi chuyện như Sở Dật, lại có thể dùng giọng điệu lạnh lùng như vậy để nói chuyện với gã.
Mà sau khi nói xong câu ấy, Sở Dật cũng không nhìn gã thêm lần nào nữa.
Anh xoay người, chống nạng, tiếp tục đi về phía Cục Dân chính.
Bạch Tri Kỳ đứng nguyên tại chỗ.
Nhìn bóng lưng Sở Dật càng lúc càng xa mình.
Rất lâu sau, gã mới mang theo gương mặt đẫm nước mắt, lặng lẽ bước theo.
Luật hôn nhân của Liên bang vốn không phức tạp.
Dù là kết hôn hay ly hôn, chỉ cần hai bên có mặt đầy đủ, giấy tờ hợp lệ thì thủ tục sẽ được giải quyết cực kỳ nhanh chóng.
Sở Dật và Bạch Tri Kỳ ngồi cạnh nhau trước quầy làm thủ tục.
Bạch Tri Kỳ vẫn luôn cúi đầu thút thít khóc, bờ vai không ngừng run lên.
Sở Dật thì sắc mặt tái nhợt, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Nhân viên làm việc thấy bộ dạng hai người như vậy, vốn định mở lời khuyên giải vài câu.
"Hai vị..."
Nhưng Sở Dật đã mệt mỏi đến cực hạn.
Anh chẳng còn chút tâm trạng nào để nghe những lời xã giao vô nghĩa.
"Giấy tờ đâu?"
Thái độ của anh không được xem là thân thiện.
Mùi tuyết trên người cũng theo cảm xúc mà dao động lan ra ngoài.
Nhân viên kia bị luồng khí tức ấy dọa đến lùi về sau nửa bước, mọi lời định nói đều mắc nghẹn trong cổ họng.
Thấy thái độ Sở Dật kiên quyết, mà Omega bên cạnh cũng không lên tiếng phản đối, người kia không nói thêm gì nữa, nhanh chóng hoàn tất toàn bộ thủ tục.
Chẳng bao lâu sau, giấy chứng nhận ly hôn được trao vào tay hai người.
Khoảnh khắc cầm được cuốn sổ ấy, Sở Dật không muốn ở lại thêm dù chỉ một giây.
Anh chống nạng đứng dậy, xoay người rời đi ngay lập tức.
Không hề có lấy một chút do dự.
Bạch Tri Kỳ cầm cuốn sổ đỏ nhỏ chói mắt kia, ngẩn người một lúc rồi cũng vội vàng đuổi theo.
Đến trước cổng Cục Dân chính.
Hai người sắp sửa mỗi người một ngả.
Sau khi bình tĩnh lại đôi chút, cơn phẫn nộ trong lòng Bạch Tri Kỳ dần tan đi, lý trí cũng chậm rãi quay trở lại.
Nhìn bóng lưng Sở Dật phía trước, gã mở miệng hỏi: "Anh..."
"Có phải bị ép buộc không?"
Kết hôn với Sở Dật suốt ba năm, thật ra Bạch Tri Kỳ rất hiểu anh là người thế nào.
Sở Dật không thể nào ngoại tình.
Cho dù muốn trả thù gã, anh cũng tuyệt đối sẽ không chọn cách thức như vậy.
Bước chân Sở Dật khựng lại.
Giọng anh khàn khàn: "Cậu vẫn còn để tâm chuyện đó sao?"
Bạch Tri Kỳ nhìn anh chằm chằm.
"Là vì tôi sao?"
Vì gã chủ động tiếp cận Tần Xuyên Từ.
Cho nên sau khi mọi chuyện bại lộ, Sở Dật cũng bị kéo vào tầm mắt của người đàn ông ấy.
Sở Dật cụp mắt xuống.
"Không phải."