Chương 7 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Đào Hồng nhìn Sở Dật, khẽ thở dài một tiếng.

"Đây là đứa em trai duy nhất của tôi."

"Nó khó khăn lắm mới chịu sửa đổi tính nết, lại cầu xin tôi như thế, tôi làm chị chắc chắn phải giúp nó."

Sở Dật tỏ vẻ hiểu được, nhưng hắn không hề có ý nhượng bộ.

"Chị biết có người đang tìm Tô Cẩn, đúng chứ?"

"Biết." Đào Hồng gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia khinh miệt, "Người từ thủ đô đến, đã hỏi qua một lượt rồi, nhưng ở khu đèn đỏ này, tôi muốn giấu một người thì cũng không tính là khó."

"Chị Đào."

Sở Dật bỗng nhiên gọi cô một tiếng, xoay người lại, đối diện hoàn toàn với cô.

Bóng tối trong con hẻm bao phủ lấy một nửa khuôn mặt của hắn, nhưng đôi mắt kia lại sáng đến mức kinh người.

"Chuyện này chị không thể kì kèo được, người, hôm nay chị bắt buộc phải giao ra."

"......Tôi không phải đang đe dọa chị, giọng điệu của Sở Dật trầm xuống, "Tôi là đang muốn tốt cho chị."

Trong não bộ của hắn lướt qua khuôn mặt trông có vẻ ôn hòa, lễ độ nhưng thực chất lại ẩn giấu mũi nhọn của Tần Xuyên Từ.

"Rắc rối mà tên nhóc này chọc vào lớn hơn nhiều so với chị nghĩ đấy."

"Cậu ta đã lấy thứ không nên lấy, chị bảo vệ được một lúc chứ không bảo vệ được cả đời. Khu đèn đỏ này đủ hỗn loạn, đủ phức tạp nên mới giấu được người, nhưng bị vạch trần chỉ là vấn đề thời gian."

Sở Dật tiến lên phía trước một bước.

"Đến lúc đó, chị Đào sẽ ra sao thì tôi không biết."

"Nhưng Đào Lục, người dẫn Tô Cẩn về nhà, hắc chắn là chết chắc rồi."

Ba chữ cuối cùng được anh gằn giọng rất nặng.

Sắc mặt Đào Hồng lúc này mới thực sự thay đổi.

Cô nhìn Sở Dật. Gương mặt hắn không hề có chút vẻ hăm dọa hay đùa cợt, mà chỉ đơn thuần là đang trần thuật lại một sự thật tàn khốc. Đôi mắt cô bắt đầu dao động dữ dội.

Sở Dật nói tiếp: "Chị, chị nên thấy may mắn vì chuyện này rơi vào tay tôi. Có như vậy tôi mới đứng đây nói với chị những lời này. Bây giờ chị giao người ra, mọi chuyện vẫn còn cứu vãn được."

Câu nói này chính là cọng rơm cuối cùng làm sụp đổ sự kiên định của Đào Hồng.

Đồng tử của cô khẽ co rút lại, đối diện với ánh mắt của Sở Dật.

Cô thừa biết Sở Dật sẽ không bao giờ đem những chuyện như thế này ra để lừa gạt mình.

Đào Hồng hỏi: "Nghiêm trọng đến thế sao?"

Sở Dật đáp: "Cực kỳ nghiêm trọng."

Nói đến nước này thì quả thực không còn lý do gì để do dự nữa.

Ánh mắt Đào Hồng khẽ lóe lên.

Hóa ra những ngày qua, thứ cô ra sức bảo vệ không phải là bùa bình an cho đứa em trai, mà rõ ràng là một quả bom hẹn giờ có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Cô thẳng thắn lên tiếng: "Người đâu, tôi sẽ lập tức cho người áp giải thẳng đến chỗ của Từ Mãng."

Gương mặt Sở Dật lúc này mới giãn ra, thoáng hiện một nụ cười, đường nét góc cạnh nơi cằm cũng trở nên mềm mại hơn.

"Được, cảm ơn chị Đào."

"Cái thằng nhóc này..." Đào Hồng lắc đầu cười trừ. Cô nhìn Sở Dật, bỗng nhiên tò mò hỏi thêm một câu: "Sao cậu lại dám khẳng định thế? Nhỡ đâu người không ở chỗ tôi thì sao?"

Sở Dật bật cười, nụ cười mang theo vài phần ngông nghênh, bất cần của kẻ lăn lộn phong trần.

"Kẻ có bản lĩnh giấu người kỹ đến mức này ở khu đèn đỏ cũng chỉ có vài người đó thôi. Em cứ rà soát từng nhà một, nếu không có thì tính tiếp."

"Trong số những người này, tất nhiên chị Đào là đỉnh nhất, nên tôi mới đến tìm chị đầu tiên đấy."

Nói đến đây, vẻ mặt Sở Dật cũng trở nên nghiêm nghị hơn đôi chút.

"Có điều, tuy đã giao người nhưng chuyện này có lẽ vẫn chưa kết thúc đâu. Em sẽ cố hết sức giúp chị gạt bỏ hệ lụy, nhưng sau đó e rằng vẫn phải trả giá một chút."

Đào Hồng nghe vậy thì sắc mặt không đổi, cô đã sớm lường trước được điều này.

"Đến nước này rồi thì cũng chỉ có thể chấp nhận thôi."

------------------------

Hai người bước ra khỏi con hẻm tối. Bầu không khí giương cung bạt kiếm lúc trước đã sớm tan thành mây khói, ngược lại trông hai người họ lại thân thiết như thuở ban đầu.

Đến trước cửa quán bar, Đào Hồng vỗ vỗ vào vai Sở Dật.

"Được rồi, ân tình này chị ghi nhận. Hôm nào dẫn vợ cậu qua đây, chị mời hai đứa uống rượu."

"Dạ được." Sở Dật mỉm cười đáp lại.

------------------------

Lên xe, Sở Dật lái xe đưa người rời đi.

Anh tựa lưng vào ghế sau, gửi cho Từ Mãng một tin nhắn.

"Giải quyết xong rồi, người sẽ sớm được áp giải qua chỗ chú thôi."

Đối phương gần như phản hồi lại trong vòng một nốt nhạc.

"?"

"Nhanh vậy sao?! Đùa à, không phải bảo là ba ngày sao?"

Sở Dật nhìn màn hình, khóe môi khẽ nhếch lên.

"Khá suôn sẻ."

Khoảng thời gian ba ngày đó thực ra là để phòng hờ vạn nhất.

Mặc dù anh cảm thấy khả năng chính xác lên đến tám chín phần mười, nhưng nếu người thực sự không ở chỗ Đào Hồng, anh vẫn sẽ phải tốn ba ngày để đến "ghé thăm" từng kẻ máu mặt khác ở khu đèn đỏ này.

Tuy nhiên, kết quả cuối cùng lại rất tốt.

Sở Dật khẽ xoay bờ vai có chút nhức mỏi, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Dòng xe cộ qua lại, ánh đèn neon rực rỡ, cùng với đủ loại người trên đường phố.

Bỗng nhiên, tầm mắt của anh khựng lại.

Một bóng hình quen thuộc lọt vào tầm mắt của anh.

Bộ não vốn đang thả lỏng vì công việc được giải quyết thuận lợi lập tức tỉnh táo trong nháy mắt.

Sở Dật đột ngột quay đầu, chăm chú nhìn bóng hình bên ngoài cửa sổ xe.

Bạch Tri Kỳ.

Sao em ấy lại ở đây?

Nơi này được coi là khu vực hỗn loạn nhất trong khu đèn đỏ, một Omega đơn độc xuất hiện ở đây thì quá nguy hiểm rồi!

Tròng lòng Sở Dật thắt lại, hành động nhanh hơn cả suy nghĩ.

"Dừng xe!"

Anh bảo đàn em tấp xe vào lề, còn bản thân thì đẩy cửa xe bước xuống thật nhanh.

Cách đó không xa, Bạch Tri Kỳ đang đi trên vỉa hè, hoàn toàn không chú ý đến Sở Dật.

Sở Dật nhìn cậu, khóe môi vô thức nở một nụ cười, đang định rảo bước tiến lại gần.

Ngay đúng lúc này, đèn xanh chuyển sang đèn đỏ.

Đèn tín hiệu dành cho người đi bộ bật sáng.

"Vút -- !"

Một chiếc siêu xe sang trọng, toàn thân đen tuyền lướt qua trước mặt Sở Dật với tốc độ vừa êm ái vừa nhanh chớp nhoáng, tiếng động cơ gầm rú trầm thấp vang lên.

Cơ thể Sở Dật bỗng chốc cứng đờ.

Ánh mắt anh không tự chủ được mà đuổi theo chiếc xe đó.

Đường nét mượt mà của chiếc xe ấy là thứ tuyệt đối không nên xuất hiện ở khu phố hỗn loạn này...

Sở Dật sững sờ.

Bức ảnh mà Tôn Sâm gửi tới đột nhiên nổ tung trong tâm trí anh.

Trong ảnh cũng là một chiếc xe sang màu đen.

Con ngươi Sở Dật chuyển động một cách nặng nề, tầm mắt cuối cùng rơi trở lại bóng dáng Bạch Tri Kỳ ở cách đó không xa.

Anh mím chặt môi, đè nén cơn sóng dữ đang cuộn trào trong lòng, nhanh chóng rảo bước đến trước mặt Bạch Tri Kỳ.

Bạch Tri Kỳ đang cúi đầu nhìn điện thoại, bỗng thấy trước mắt tối sầm lại. Cậu ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy Sở Dật, đôi mắt đẹp khẽ mở to vì ngạc nhiên.

"Anh Dật? Sao anh lại ở đây?"

"Anh qua đây giải quyết chút việc." Giọng nói của Sở Dật có phần khàn đặc.

Anh đưa mắt nhìn quanh Bạch Tri Kỳ, xung quanh không một bóng người, lúc này mới vờ như vô tình hỏi: "Còn em? Sao lại đến đây một mình thế này?"

Bạch Tri Kỳ chớp chớp mắt, ngay sau đó nở một nụ cười dịu dàng không chút tì vết với Sở Dật.

"Tiểu Hoan vừa nãy ăn cơm gần đây rồi làm rơi điện thoại, chủ quán gọi vào máy anh ấy không được nên mới gọi cho em. Anh ấy bận việc không đi được, nên nhờ em qua lấy hộ một chuyến."

Một lý do vô cùng hợp tình hợp lý.

Sở Dật lắng nghe, nhìn vào đôi mắt trong veo, sạch sẽ không chút giả tạo của Bạch Tri Kỳ, anh gượng gạo nặn ra một nụ cười.

Trên người Bạch Tri Kỳ rất sạch sẽ, chỉ có mùi hương tin tức tố vị cam quýt thanh ngọt vốn có của cậu.

Hoàn toàn không có bất kỳ mùi lạ nào khác.

Thế nhưng......

Tầm mắt của Sở Dật bỗng đổ dồn vào chiếc túi xách mà Bạch Tri Kỳ đang cầm trên tay.

Một luồng khí tuy nhạt nhòa nhưng lại có sức xuyên thấu cực mạnh, đang thoang thoảng tỏ ra vô định.

Đó là một mùi hương ẩm ướt và lạnh lẽo.

Vừa chạm vào, cảm giác cái lạnh ấy như thể bò dọc từ đầu ngón tay, thấm sâu vào da thịt, quét qua từng lỗ chân lông khiến Sở Dật không tự chủ được mà nổi hết cả da gà.

Mùi tuyết......

Là tin tức tố của một Alpha.

Hơn nữa, là tin tức tố của một Alpha cấp bậc cực kì cao.