Tần Xuyên Từ khựng lại một chút, nghe giọng nói khàn đặc của Sở Dật nhưng sắc mặt vẫn không hề thay đổi.
Vài giây sau, hắn dùng tay còn lại nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay đang siết chặt cổ tay mình của anh ra.
Tiếp đó, hắn nâng bàn tay anh lên, đặt vững lọ thuốc lạnh ngắt vào lòng bàn tay ấy.
Cuối cùng còn giúp anh khép các ngón tay lại, nắm chặt lấy lọ thuốc.
Giọng điệu nhàn nhạt: "Giữ cho kỹ."
Thần trí Sở Dật đã bị pheromone quấy nhiễu đến rối tinh rối mù, căn bản chẳng còn tâm trí đâu để ý đến những động tác nhỏ nhặt ấy của Tần Xuyên Từ.
Ngay khoảnh khắc cầm được thuốc, anh lập tức vặn nắp lọ, đổ ra một viên rồi ngửa đầu nuốt thẳng xuống bụng, đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái.
Tần Xuyên Từ nhìn anh làm vậy, không nói thêm gì.
Sau đó, hắn cũng không còn hành động dư thừa nào khác, chỉ đan hai tay vào nhau, tựa lưng vào ghế, khôi phục dáng vẻ ung dung điềm tĩnh thường ngày.
Chỉ là...
Hắn hoàn toàn không có ý định thu lại pheromone của mình.
Mùi tuyết lạnh lẽo, thanh sạch ấy vẫn lan tràn khắp mọi ngóc ngách trong xe, không ngừng k*ch th*ch Sở Dật.
Cảm nhận được hắn cố tình gây khó dễ, trong lòng anh bực bội vô cùng, nhưng lại chẳng có cách nào đối phó với Tần Xuyên Từ.
Anh chỉ có thể tựa vào cửa kính xe, cố gắng phớt lờ mùi tuyết đáng ghét kia. Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ, men theo mái tóc rối loạn chảy xuống, làm ướt cả cổ áo.
Chiếc xe tiếp tục lao đi.
Không biết đã qua bao lâu, đến khi cảnh vật ngoài cửa sổ dần trở nên quen thuộc, thần kinh Sở Dật lại căng lên theo một hướng khác.
Cục Dân chính đã ở ngay phía trước.
Anh cố gắng phân ra một phần tâm trí, chăm chú tìm kiếm bên ngoài cửa sổ.
Chỉ sợ sẽ nhìn thấy bóng dáng của Bạch Tri Kỳ.
May mà...
Chiếc xe vòng qua góc phố, trong tầm mắt vẫn không xuất hiện bóng dáng của gã.
Vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ hẹn, có lẽ đối phương vẫn chưa tới.
Sở Dật mím môi, lên tiếng: "Dừng ở đây đi."
"Đoạn đường còn lại, tôi tự đi."
Tốc độ xe không hề giảm xuống dù chỉ một chút.
Tài xế hoàn toàn coi như không nghe thấy.
Sở Dật hít sâu một hơi, bất đắc dĩ chuyển ánh mắt sang Tần Xuyên Từ.
"Anh đủ rồi đấy?"
"Đã tới đây rồi, tôi sẽ đi làm thủ tục ly hôn, không cần anh áp giải tôi."
Nghe vậy, Tần Xuyên Từ cuối cùng cũng nâng mí mắt lên, liếc anh một cái.
"Tôi nói khi nào là muốn áp giải cậu?"
Giọng hắn vẫn bình thản.
"Trên người cậu toàn là pheromone của tôi, cậu không sợ bảo bối của cậu lát nữa ngửi thấy à?"
Lời nói của Tần Xuyên Từ chẳng khác nào một chậu nước đá dội thẳng xuống đầu Sở Dật.
Đúng rồi...
Anh đã ngâm mình trong pheromone của Tần Xuyên Từ lâu như vậy...
Chẳng cần nghĩ cũng biết, hiện giờ mùi tuyết trên người anh đậm đặc đến mức nào!
Hiển nhiên, chuyện này tuyệt đối không thể dùng cái cớ "vô tình dính phải" để qua loa cho xong.
Mà anh...
Lại không mang theo bình xịt khử pheromone.
Sắc mặt Sở Dật lập tức trở nên khó coi.
Với bộ dạng hiện giờ của anh, làm sao xuống xe đi gặp Bạch Tri Kỳ được?
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng ấy thôi cũng đã thấy như địa ngục.
Mà thủ phạm gây ra tất cả chuyện này, lúc này vẫn chẳng hề kiêng dè tiếp tục phóng thích pheromone của mình.
Sở Dật nghiến chặt răng, cố nén cơn giận đang dâng lên.
"Rốt cuộc anh còn định khoe khoang pheromone của mình đến bao giờ nữa?"
Nghe vậy, khóe môi Tần Xuyên Từ khẽ cong lên. Dưới ánh mắt đầy tức giận của Sở Dật, hắn cuối cùng cũng ngừng phóng thích pheromone.
Hắn chỉnh lại cổ tay áo, giọng điệu bình thản: "Tôi đâu có khoe khoang."
Sở Dật trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt lạnh như băng.
Sau đó, anh đảo mắt nhìn quanh khoang xe chật hẹp một lượt. Không tìm thấy thứ mình muốn, cuối cùng vẫn phải đưa ánh mắt trở lại người Tần Xuyên Từ.
"Bình xịt khử pheromone."
Chân mày Tần Xuyên Từ khẽ nhướng lên, như thể vừa nghe thấy một câu hỏi hết sức buồn cười.
"Không có."
"Không có? Không có thì anh bảo tôi xuống xe kiểu gì?" Giọng Sở Dật bất giác cao lên.
Tần Xuyên Từ nhàn nhã tựa vào lưng ghế, ánh mắt lướt qua gương mặt đang đầy phẫn nộ của anh.
"Đó là chuyện cậu nên tự suy nghĩ."
Giọng điệu hờ hững ấy lập tức châm ngòi cho toàn bộ cảm xúc của Sở Dật.
Người này rõ ràng là cố ý!
Cơn giận bốc thẳng lên đầu. Pheromone vừa mới miễn cưỡng ổn định được đôi chút lại vì cảm xúc dao động dữ dội mà lần nữa trở nên hỗn loạn.
Tuyến thể sau gáy đột ngột căng lên!
Đầu óc vang lên một tiếng "ong", trước mắt Sở Dật tối sầm từng đợt, trời đất quay cuồng.
"Ưm..."
Anh bật ra một tiếng rên nghẹn, vội vàng đưa tay vịn chặt vào tấm chắn phía trước, lúc này mới miễn cưỡng giữ vững được cơ thể.
Nghe thấy tiếng đau đớn vọng tới từ bên cạnh, ý cười nơi khóe môi Tần Xuyên Từ càng đậm hơn. Hắn lắc đầu.
Sau đó cũng chẳng buồn nhìn Sở Dật nữa, trực tiếp đưa tay định đẩy cửa xe ra.
Nhìn thấy động tác ấy, chuông cảnh báo trong lòng Sở Dật lập tức vang lên dữ dội.
Anh gần như không cần suy nghĩ, lập tức vươn tay, túm chặt lấy vạt áo của Tần Xuyên Từ.
"Anh ra ngoài làm gì?! Anh điên rồi à?!"
Động tác của Tần Xuyên Từ khựng lại. Hắn cúi mắt nhìn Sở Dật.
Sắc mặt anh tái nhợt, trên trán phủ đầy mồ hôi lạnh, nhưng đôi mắt vẫn chăm chăm nhìn hắn, ngập tràn vẻ khó tin.
Giọng Tần Xuyên Từ nhẹ nhõm như không: "Chỉ ra hút điếu thuốc thôi, cậu không cần kích động đến thế."
Sở Dật không đáp, chỉ nhất quyết không chịu buông tay.
Đùa chắc?
Ở chung trong một không gian kín lâu như vậy, cũng giống như trên người anh đã nhiễm đầy mùi tuyết của Tần Xuyên Từ, trên người Tần Xuyên Từ cũng sớm vương mùi hoa hồng của anh.
Huống hồ giữa Tần Xuyên Từ và Bạch Tri Kỳ còn...
Nếu để Bạch Tri Kỳ nhìn thấy thì phải làm sao?
Nhìn ánh mắt của Sở Dật, dường như Tần Xuyên Từ đã hiểu ra điều gì đó. Hắn suy nghĩ một chút rồi vẫn quyết định giải thích một câu.
"Cậu yên tâm, tôi khác cậu."
"Tôi là Enigma. Muốn che giấu pheromone cũng không cần dùng đến mấy thứ như bình xịt khử pheromone."
Vừa nói, hắn vừa hơi dùng sức. Mảnh vải đắt tiền lập tức dễ dàng trượt khỏi những ngón tay đã đẫm mồ hôi của Sở Dật.
"Cạch."
Cửa xe bật mở.
Một luồng gió lạnh lập tức ùa vào.
"Đợi đã, chết tiệt!"
Sở Dật quát khẽ một tiếng, định đứng dậy ngăn cản, nhưng vừa mới nhổm người lên thì cửa xe đã đóng lại.
Sở Dật: (╯‵□′)╯︵┻━┻
Mẹ nó chứ, đây là vấn đề có che giấu pheromone hay không sao?!
Anh với Bạch Tri Kỳ đã hẹn nhau tới đây làm thủ tục ly hôn!
Tên khốn này chẳng lẽ không biết mình đã làm những gì à? Vậy mà còn nghênh ngang xuất hiện như thế!
Chân mày Sở Dật nhíu chặt. Tuyến thể sau gáy vì tâm trạng kích động mà từng cơn bỏng rát truyền tới.
Anh không còn chống đỡ nổi nữa, cả người mềm nhũn đổ xuống, nửa nằm nửa bò trên băng ghế sau mềm mại.
Tầm nhìn đảo lộn.
Mà đúng vào khoảnh khắc anh ngã xuống, chuyện Sở Dật lo lắng nhất đã xảy ra.
Đúng theo thời gian đã hẹn, Bạch Tri Kỳ xuất hiện trước cửa Cục Dân chính.
Gã mặc một bộ đồ thường ngày giản dị, càng tôn lên vóc người thanh mảnh nhưng cao ráo. Trên gương mặt xinh đẹp ấy không có quá nhiều biểu cảm, chỉ lặng lẽ đứng bên đường, thỉnh thoảng thu hút ánh nhìn kinh ngạc và ngưỡng mộ của người qua lại.
Sau khi Sở Dật nhập viện, gã từng đến bệnh viện thăm anh.
Nhưng bác sĩ chỉ nói bệnh nhân đã chuyển viện, còn chuyển đi đâu thì không tiện tiết lộ.
Gã cũng từng tìm Từ Mãn và những người khác để hỏi thăm.
Thế nhưng thứ nhận lại chỉ là những ánh mắt lạnh nhạt cùng sự phớt lờ.
Mãi đến hôm qua, gã mới nhận được tin nhắn từ Sở Dật.
Kết quả vẫn là chuyện ly hôn.
Xem ra...
Sở Dật thật sự đã quyết tâm rồi.
Khóe môi Bạch Tri Kỳ khẽ trễ xuống.
Gã đứng tại chỗ đợi năm phút nhưng vẫn không thấy bóng dáng Sở Dật đâu, cuối cùng đành lấy điện thoại ra, gọi vào dãy số đã quá quen thuộc ấy.