Chương 61 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Hiện thực đáng sợ khiến Sở Dật lại một lần nữa nhắm mắt.

Tầm nhìn chìm vào bóng tối.

Trong đầu anh chậm rãi nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra.

Anh nhớ mình đứng trước cổng Cục Dân Chính chờ Bạch Tri Kỳ, rồi khi người kia đến, giữa họ lại bùng lên một trận cãi vã.

Sau đó...

Một chiếc xe mất lái lao thẳng về phía Bạch Tri Kỳ.

Sở Dật khẽ nhíu mày.

"Ha."

Một tiếng cười khẽ mang theo sự mỉa mai vang lên trong phòng bệnh yên tĩnh.

"Bảo cậu ly hôn thôi mà cũng không dễ dàng nhỉ."

Sở Dật mở mắt.

Trong đôi mắt vốn luôn trầm tĩnh lúc này chỉ còn lại vẻ mệt mỏi rã rời.

Anh không để ý đến lời châm chọc của Tần Xuyên Từ, khẽ xoay đầu, nhìn quanh căn phòng xa lạ.

Trông giống như một phòng ngủ.

"Đây là đâu?" Giọng anh khàn đi vì vừa tỉnh lại.

Tần Xuyên Từ đáp: "Bệnh viện."

"Không thì cậu nghĩ mình đang ở đâu?"

Giọng điệu khó chịu, như vừa ăn phải thuốc nổ.

Sở Dật liếc sang chỗ khác, không muốn đôi co với hắn.

Anh thử chống tay ngồi dậy, nhưng một cơn đau dữ dội từ chân trái lập tức ập tới, khiến anh khẽ rên lên.

Ngẩng đầu nhìn xuống.

Chân trái của anh đã bị bó bột dày cộm, treo cố định trên giá đỡ.

Trong mắt anh không có tí hoảng loạn, anh hiểu khá rõ tình trạng của mình.

Bỏ ý định ngồi dậy, Sở Dật nằm lại, ánh mắt chuyển sang người đang ngồi bên mép giường.

"...Bạch Tri Kỳ đâu?"

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ hơi nghiêng người về phía trước, từ tư thế dựa lưng ghế.

Trên mặt hắn vẫn treo nụ cười, nhưng đáy mắt lại lạnh tanh.

"Bảo bối của cậu vẫn ổn lắm, không sứt mẻ gì hết."

"Ngược lại là cậu, tự biến mình thành một kẻ tàn phế."

Ánh mắt hắn rơi xuống chiếc chân bó bột của Sở Dật, khóe môi cong lên rõ hơn.

"Giờ cậu định làm thế nào để hoàn thành việc ly hôn trong một tuần đây?"

Nghe đến đó, Sở Dật không nhịn được động nhẹ chân trái đang treo.

Rất đau.

Nhưng anh hiểu rõ, cũng chỉ là gãy xương.

Trước đây sống ở khu đèn đỏ, anh từng là khách quen của bệnh viện, nên tình trạng của mình anh nắm rất rõ, không nghiêm trọng như lời Tần Xuyên Từ nói.

Anh mím môi, trong mắt thoáng qua một tia chán ghét.

"Tôi sẽ ly hôn. Không cần anh xen vào... với lại, dù có ly hôn rồi, tôi cũng không thể ở cùng anh."

Tần Xuyên Từ khẽ bật cười, đứng dậy từ sofa, bước đến cạnh giường.

"Chuyện đó, không đến lượt cậu quyết định."

Cuộc cãi vã với Bạch Tri Kỳ đã rút cạn gần như toàn bộ sức lực của Sở Dật. Cú va chạm từ tai nạn xe hơi cũng đồng thời hiện lại trong đầu, biến thành cơn mệt mỏi đè nặng lên người anh.

Vừa đau vừa kiệt sức, anh thực sự không còn hơi để dây dưa với Tần Xuyên Từ nữa.

Chỉ có thể trầm giọng nói: "Trên đời này không phải chỉ có mỗi tôi là Alpha."

Tần Xuyên Từ khẽ nhíu mày gần như không thể nhận ra.

Câu nói đó khiến hắn dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ, nhưng nhất thời không tìm ra được nguyên nhân.

Hắn chỉ lạnh nhạt đáp: "Nhưng không phải Alpha nào cũng có độ tương thích cao với tôi."

Nghe vậy, Sở Dật ngẩng mắt lên.

Ánh nhìn anh chậm rãi lướt qua người đàn ông trước mặt.

Không sai.

Đúng là một Alpha không thể chối cãi.

Thế nên mới thật sự thấy buồn cười.

Từ khi nào mà Alpha với Alpha lại có thể nói chuyện về "độ tương thích" kiểu này?

Sở Dật nhìn hắn, ánh mắt dần biến thành như đang nhìn một kẻ điên.

Hai Alpha mà cũng có thể có chỉ số tương thích cao đến vậy sao?

Anh hỏi: "Độ tương thích là bao nhiêu?"

Tần Xuyên Từ nhìn thẳng vào anh, không trả lời ngay.

Sở Dật nhìn biểu cảm của hắn, thấy hắn cứ im lặng như vậy, trong lòng dần dâng lên một dự cảm không lành.

Không phải chứ...

Ngay lúc ánh mắt Sở Dật càng lúc càng khó tin, Tần Xuyên Từ mới chậm rãi lên tiếng: "Ba mươi mốt phần trăm."

Không khí chợt lặng đi một nhịp.

Sở Dật nhìn hắn, biểu cảm trống rỗng mất vài giây.

Sau đó, anh khẽ lật mắt, giọng nói bình thản đến mức không gợn sóng: "Oa, cao thật đấy."

Đừng làm tôi cười chết.

Anh tùy tiện tìm một Omega ở ngoài đường, thì độ tương thích pheromone còn có thể trên bốn mươi phần trăm.

Một Alpha mà lại ngồi nói chuyện "tương thích" với anh, còn nghiêm túc như vậy, ban đầu anh còn tưởng con số phải kinh khủng lắm.

Kết quả chờ cả nửa ngày, cuối cùng chỉ thốt ra được một con số...

"Ba mươi mốt phần trăm?"

Ha.

Ba mươi mốt phần trăm, mà hắn nói cứ như chín mươi mốt phần trăm không bằng.

Phiền chết đi được.

Sở Dật nhắm mắt lại, không nói thêm nữa, rõ ràng không muốn tiếp tục giao tiếp với Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ nheo mắt.

Hắn đưa tay kéo nhẹ cà vạt, thần sắc trở nên lạnh nhạt.

Phản ứng của Sở Dật nằm trong dự đoán của hắn, nên hắn cũng không định giải thích thêm.

"Trong một tuần, giờ còn ba ngày."

"Ba ngày nữa nếu cậu vẫn chưa ly hôn được, tôi sẽ giúp cậu."

Nói xong, Tần Xuyên Từ không quay đầu lại, trực tiếp rời khỏi phòng bệnh.

Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng, trong phòng bệnh lập tức trở về yên tĩnh.

Sở Dật nhíu mày.

Nếu là trước đây, chắc chắn anh đã nổi giận vì câu đe dọa này.

Nhưng bây giờ, so với tức giận, thứ anh cảm nhận nhiều hơn là mệt mỏi.

Bộ não chỉ riêng việc xử lý chuyện của Bạch Tri Kỳ đã quá tải, thực sự không còn chút sức nào để đối phó với Tần Xuyên Từ.

Anh rũ mắt xuống.

Cuộc cãi vã ở cổng Cục Dân Chính ngày hôm đó hiện lên rõ ràng trong đầu.

Nói không đau lòng là giả.

Hóa ra... Trong suy nghĩ của Bạch Tri Kỳ anh là người như vậy.

Anh từng tưởng rằng mình đã cố hết sức, đã làm tất cả những gì có thể để đáp ứng yêu cầu của đối phương.

Cuối cùng lại chỉ là một mình anh đơn phương.

Trong mắt Bạch Tri Kỳ, dù anh có cố gắng thế nào, cũng chỉ là một kẻ không ra gì, một tên lưu manh từ khu đèn đỏ.

Nhưng...

Nếu đã khinh thường anh như vậy, vậy tại sao ngay từ đầu còn muốn kết hôn với anh?

Sở Dật thà rằng Bạch Tri Kỳ ngay từ đầu đã nói thẳng.

Nói rõ ràng rằng đó chỉ là lợi dụng.

Anh tin khi đó mình sẽ cam tâm trở thành quân cờ.

Và sẽ không có cảm giác bị chà đạp đau đớn như bây giờ.

Nhưng Bạch Tri Kỳ lại chọn kết hôn với anh.

Diễn tốt đến vậy, chân thật đến vậy... khiến anh tin rằng mọi thứ mình có đều là thật.

--------------

Tần Xuyên Từ rời khỏi bệnh viện, lên chiếc xe đã chờ sẵn bên lề đường.

Trợ lý Giang mở cửa cho hắn, sau khi hắn lên xe thì nhanh chóng ngồi vào ghế phụ.

Tần Xuyên Từ ngồi ở hàng ghế sau, thần sắc bình tĩnh, không nhìn ra bất kỳ sự khó chịu nào.

Trợ lý Giang và tài xế liếc nhau, đều thở phào nhẹ nhõm.

Mấy ngày nay tâm trạng sếp vẫn luôn không tốt.

Vừa mới tưởng có thể yên ổn được chút.

Không ngờ, Tần Xuyên Từ đột nhiên lại lên tiếng: "Độ tương thích giữa Sở Dật và Bạch Tri Kỳ, là bao nhiêu?"

Trợ lý Giang khựng lại, gần như theo phản xạ đáp: "Báo cáo Tần tổng, là bảy mươi hai phần trăm."

Trong xe im lặng một nhịp.

Giọng Tần Xuyên Từ không nghe ra cảm xúc gì: "Vậy à?"

Trợ lý Giang không dám nói nữa.

Sếp vẫn là sếp, chỉ là... hình như còn khó chịu hơn trước.

Xem ra Sở tiên sinh đã tỉnh rồi.

Ngay lúc anh ta tưởng sắp có bão tố, giọng Tần Xuyên Từ lại vang lên, vẫn bình tĩnh như cũ: "Lái xe."