Chương 56 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Đêm đã khuya.

Sở Dật đứng trước cửa nhà, đầu ngón tay khựng lại trên ổ khóa mật mã. Cuối cùng anh vẫn nhập vào dãy số đã thuộc nằm lòng.

"Tít!"

Khóa cửa mở ra.

Anh đẩy cửa bước vào. Trong nhà không bật đèn, chỉ có ánh đèn neon ngoài thành phố hắt qua cửa kính sát đất trong phòng khách, phác họa mờ nhạt đường nét của đồ nội thất.

Đúng lúc anh chuẩn bị thay giày, cửa phòng ngủ bỗng mở ra, đèn cũng theo đó bật sáng.

"A Dật!"

Giọng nói đầy vui mừng của Bạch Tri Kỳ vang lên. Gã chỉ khoác một chiếc áo choàng ngủ mỏng manh, chân trần chạy tới, lao thẳng vào lòng Sở Dật.

Mùi hương cam quen thuộc của pheromone lập tức bao trùm lấy anh.

Bị va đến lảo đảo, cơ thể Sở Dật cứng đờ. Hai bàn tay buông bên người vô thức siết lại.

Cuối cùng, anh không dịu dàng ôm lại Bạch Tri Kỳ như vô số lần trước đây.

Mà nghiêng đầu tránh gương mặt đang cọ tới của gã, sau đó đưa tay nhẹ nhàng tách gã ra khỏi lòng mình.

Bạch Tri Kỳ khựng lại một chút, ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt xinh đẹp phản chiếu bóng dáng của Sở Dật.

"Công việc của anh kết thúc rồi sao?"

Sở Dật khẽ kéo khóe môi, mỉm cười nhàn nhạt.

"Chưa. Được nghỉ một tuần nên về thăm em."

Nghe vậy, Bạch Tri Kỳ lập tức nói: "Vậy hôm nay em phải nấu một bữa thật ngon mới được! Trùng hợp là sáng nay em vừa mua ít rau củ tươi nữa!"

Nói xong, gã xoay người, nhanh chân chạy vào bếp.

Sở Dật đứng ở cửa, ánh mắt trầm xuống nhìn bóng lưng đang bận rộn trong bếp ấy, im lặng rất lâu.

Thay giày xong, anh không đi theo như mọi khi, chỉ mệt mỏi bước tới ghế sofa rồi ngồi xuống.

Bạch Tri Kỳ là một Omega trội được nhà Bạch gia nâng niu từ nhỏ, đôi tay chưa từng phải động vào việc bếp núc.

Nhưng sau khi kết hôn với anh, gã đã học nấu ăn.

Sở Dật mãi mãi nhớ rõ, trong nửa năm đầu sau khi cưới, bất kể anh về nhà muộn đến đâu, luôn có một bàn thức ăn nóng hổi chờ sẵn.

Khi ấy, anh vô cùng mãn nguyện với cuộc sống như vậy, nâng niu Bạch Tri Kỳ trong lòng bàn tay.

Chỉ là về sau, anh phát hiện trên đôi tay cậu lúc nào cũng đầy những vết xước nhỏ và dấu bỏng.

Trước đó, đôi tay ấy vốn dùng để chơi đàn piano.

Anh đau lòng đến không chịu nổi, từ đó về sau không cho Bạch Tri Kỳ bước vào bếp thêm lần nào nữa.

Mà Bạch Tri Kỳ cũng thật sự không nấu ăn nữa.

Giờ đây, khi gã cầm lại chiếc xẻng nấu ăn, động tác đã vụng về đến mức không ra hình dạng. Cắt rau thì cẩn thận từng chút một, bật bếp lại luống cuống tay chân, khiến người nhìn cũng sốt ruột theo.

"A!"

Bạch Tri Kỳ khẽ kêu đau một tiếng. Mu bàn tay bị dầu nóng trong chảo bắn trúng.

Thấy vậy, cuối cùng Sở Dật cũng đứng dậy khỏi ghế sofa.

Anh sải bước vào bếp, nắm lấy cổ tay Bạch Tri Kỳ, kéo gã rời khỏi bếp nấu.

"Để anh làm."

Nói xong, anh không nhìn phản ứng của Bạch Tri Kỳ nữa, chỉ lặng lẽ nhận lấy chiếc xẻng nấu ăn trong tay gã rồi bắt đầu nấu cơm.

Bạch Tri Kỳ đứng ở cửa bếp nhìn bóng lưng anh một lúc, sau đó chậm rãi ngồi xuống bàn ăn, thỉnh thoảng lại tìm chuyện để nói, làm như vô tình hỏi han về công việc của anh.

Sở Dật biết, Bạch Tri Kỳ đã nhận ra có điều gì đó không ổn.

Đúng vậy, Bạch Tri Kỳ vốn giỏi nắm bắt cảm xúc hơn anh. Từ lúc về nhà đến giờ, ngoài vài câu cần thiết, anh gần như im lặng suốt. Sự khác thường rõ ràng như vậy, Bạch Tri Kỳ không thể nào không nhận ra.

Đây lại là một vòng thăm dò mới.

Sở Dật bình tĩnh đáp lại từng câu hỏi.

Nhưng mỗi khi Bạch Tri Kỳ làm như vô ý nhắc đến cái tên Tần Xuyên Từ, anh lại rơi vào im lặng.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Cuộc trò chuyện trong không khí dần biến mất, chỉ còn lại tiếng xẻng va vào chảo vang lên.

Giữa sự im lặng kéo dài ấy, Sở Dật nhanh chóng nấu xong hai món mặn và một món canh.

Anh bày thức ăn ra đĩa, lần lượt mang lên bàn.

Bạch Tri Kỳ ngồi đối diện anh, lặng lẽ ăn vài miếng cơm. Dường như cuối cùng cũng không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở này nữa.

Trên gương mặt gã lại hiện lên nụ cười dịu dàng quen thuộc.

"A Dật, anh sao vậy? Em cảm thấy tâm trạng anh hình như không được tốt lắm."

Vừa nói, gã vừa đứng dậy, múc cho anh một bát canh nóng hổi rồi đặt bên tay anh.

"Đừng buồn vì chuyện công việc nữa. Về đến nhà rồi thì đừng cứ mặt nặng mày nhẹ như thế, làm em sợ đấy."

Gã giả vờ hờn dỗi than phiền. Nhưng ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu bỗng dừng lại nơi cổ anh.

Ở đó dán một miếng che tuyến thể sau gáy.

"Cổ anh bị sao vậy?"

Sự im lặng của Sở Dật bị câu hỏi này phá vỡ.

Anh nuốt thức ăn trong miệng xuống, đôi môi khẽ động.

"Bị dị ứng thôi."

Bạch Tri Kỳ gật đầu, không nghĩ nhiều.

Nhưng Sở Dật phải thừa nhận rằng, vào khoảnh khắc trả lời câu hỏi ấy, anh đã căng thẳng.

Anh có thể đảm bảo mình chưa từng làm bất cứ chuyện gì vượt quá giới hạn.

Thế nhưng những hành động ngang ngược của Tần Xuyên Từ lại khiến anh vô cớ nảy sinh cảm giác như bản thân đã không còn trong sạch nữa.

Sở Dật mím môi, nâng bát canh Bạch Tri Kỳ múc cho mình lên, uống cạn trong một hơi.

Sau đó anh ngẩng đầu nhìn gương mặt vẫn dịu dàng, thuần khiết ở phía đối diện.

Đè nén vị đắng chát đang cuộn trào nơi đáy lòng, anh chậm rãi nói từng chữ: "Chúng ta ly hôn đi."

Bàn tay đang cầm đũa của Bạch Tri Kỳ chợt cứng đờ.

Nụ cười trên mặt gã đông cứng lại.

Gã ngẩn người mất mấy giây, như thể không nghe rõ, cũng như không dám tin vào những gì vừa nghe thấy.

"... Anh nói gì?"

Sở Dật nhìn cậu, lặp lại một lần nữa.

Giọng nói còn rõ ràng hơn lúc nãy.

"Anh nói, chúng ta ly hôn đi."

Một khoảng lặng bao trùm.

Ngay sau đó, một tiếng động sắc nhọn bất ngờ vang lên giữa phòng khách.

"Vì sao?!"

Giọng Bạch Tri Kỳ đột ngột cao vút.

"Anh... tại sao đột nhiên lại như vậy? Anh..."

Sở Dật ngẩng đầu lên, bình tĩnh ngắt lời cậu.

"Ở khu đèn đỏ, người nhìn thấy em lên xe của Tần Xuyên Từ không ít đâu."

Chỉ một câu nói ấy đã khiến mọi lời biện minh mà Bạch Tri Kỳ chuẩn bị sẵn mắc nghẹn nơi cổ họng.

Sở Dật cũng đứng dậy.

Anh cao hơn Bạch Tri Kỳ hẳn một cái đầu. Lúc này nhìn xuống cậu, trong mắt chỉ còn lại sự mệt mỏi và thất vọng không thể tan đi.

"Rất lâu trước đây đã có người nhìn thấy rồi... Anh vẫn luôn chờ em tự mình nói ra sự thật."

"Rất nhiều lần, mỗi lần em về nhà, anh đều hy vọng em sẽ nói thật với anh."

"Hôm đó, khi anh nói mình sẽ tới chỗ Tần Xuyên Từ làm việc, anh cũng đang chờ em... chờ em chủ động mở lời."

"Nhưng em không làm vậy."

Giọng Sở Dật khẽ run lên, mang theo cơn giận bị dồn nén quá lâu.

"Ngay cả khi mọi chuyện đã tới mức đó, em vẫn ôm tâm lý may mắn! Vẫn muốn lừa anh!"

Bạch Tri Kỳ nhìn anh.

Sự kinh ngạc và hoảng loạn trong mắt gã dần dần rút đi, thay vào đó là một tầng âm u lạnh lẽo.

Bỗng nhiên gã bật cười, trong nụ cười mang theo chút mỉa mai.

"Bảo tôi nói ra sao? Nói rồi thì sao nữa?"

"Anh có thể tha thứ cho những gì tôi đã làm à?"

"Tại sao lại không thể?!"

Sở Dật gần như gầm lên.

Tất cả cảm xúc bị đè nén suốt thời gian dài cuối cùng cũng bùng nổ trong khoảnh khắc này.

"Mẹ nó, em rõ ràng biết anh yêu em đến nhường nào!"

"Yêu tôi?"

Bạch Tri Kỳ bật cười thành tiếng.

"Yêu tôi mà bây giờ anh lại đòi ly hôn với tôi?"

"Vậy chẳng lẽ anh phải tiếp tục làm một thằng ngốc sao?"

Khóe mắt Sở Dật đỏ lên, giọng nói khàn đặc.

"Tiếp tục chờ đến khi em đạt được mục đích rồi chủ động đề nghị ly hôn với anh à?"

Anh nhìn chằm chằm vào mắt Bạch Tri Kỳ.

"Bạch Tri Kỳ."

"Em có yêu anh không?"

Bạch Tri Kỳ không trả lời.

Sự im lặng của gã dường như chính là đáp án rõ ràng nhất.

Sở Dật hít sâu một hơi.

Anh nhắm mắt lại.

Khi mở mắt ra lần nữa, mọi cảm xúc đã lắng xuống, chỉ còn lại sự mệt mỏi.

"Đủ rồi."

"Cứ vậy đi."

"Ngày mai đi làm thủ tục ly hôn."

Nói xong, anh không nhìn Bạch Tri Kỳ thêm một lần nào nữa.

Sở Dật xoay người, cầm lấy áo khoác trên ghế sofa, mở cửa nhà rồi bước thẳng ra ngoài, không hề ngoảnh đầu lại.