Chương 55 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sở Dật nhìn cô bé trước mặt còn chưa cao bằng cán cây lau nhà, khẽ nhíu mày.

Suy nghĩ một lúc, cuối cùng anh cũng nhớ ra cô bé này là ai.

Trước đó khi đi đòi nợ ở nhà tên cờ bạc béo kia, đối phương không có tiền trả, còn định chống cự. Sau khi bị khống chế lại khóc lóc om sòm, thậm chí còn muốn đem con gái mình ra gán nợ.

"Sao thế? Không nhớ à?" Từ Mãng đứng bên cạnh lên tiếng, giọng đầy nghi hoặc. "Thằng Tôn Miểu nói là do mày sắp xếp mà."

Ánh mắt Sở Dật dừng lại trên người cô bé.
Anh ngừng một chút rồi hỏi: "Hiện giờ con bé đang làm gì vậy?"

Lần này không đợi Từ Mãng trả lời, cô bé đã lên tiếng trước, giọng nhỏ như tiếng muỗi vo ve: "Em... Em đi làm để trả tiền cho anh..."

Đi làm?

Ánh mắt Sở Dật từ cây cán lau nhà còn to hơn cánh tay cô bé chuyển sang chiếc xô nước bên cạnh cao gần bằng nửa người cô.

Trong chốc lát, anh cảm thấy chuyện này thật hoang đường.

Cái gọi là đi làm của con bé, chẳng lẽ chính là đứng đây quét dọn vệ sinh?

Từ Mãng ở bên cạnh bật cười hề hề.

"Gan lớn lắm đấy, cũng thú vị phết."

Con cái của những kẻ thiếu nợ trước đây, đứa nào nhìn thấy bọn họ mà chẳng khóc ré lên vì sợ?

Nhỏ thế này mà còn dám chủ động chạy tới nói muốn đi làm trả nợ, đúng là lần đầu tiên hắn gặp.

Sở Dật không thấy chuyện đó có gì thú vị.

Anh nhìn Từ Mãng: "Anh không định để con bé ép cô lao công của công ty mình mất việc đấy chứ?"

Nụ cười trên mặt Từ Mãng lập tức biến mất, vội vàng xua tay: "Làm gì có chuyện đó?"

Sở Dật không nói thêm với hắn nữa.

Anh quay đầu, ánh mắt một lần nữa rơi xuống người cô bé.

Ánh mắt anh bình tĩnh, không mang theo cảm xúc gì, nhưng lại vô cớ khiến cô bé cảm thấy áp lực.

"Em tên là gì?"

Lần trước đi vội quá, anh thật sự không biết cô nhóc này tên gì.

Bị anh nhìn như vậy, cô bé càng căng thẳng hơn. Hai bàn tay nhỏ siết chặt cán cây lau nhà.

Cô bé lí nhí đáp: "Lý Thiến."

Sở Dật gật đầu.

"Được, vậy thì bạn nhỏ Lý Thiến."

"Bỏ qua chuyện công ty chúng tôi không tuyển lao động trẻ em, em nghĩ hiệu suất làm việc của mình có thể bằng cô lao công của công ty không?"

Lý Thiến cúi đầu thấp hơn nữa, cả người dưới ánh mắt của Sở Dật gần như co rúm lại thành một cục.

Cô bé c*n m** d***, khó khăn thốt ra ba chữ: "... Không bằng ạ."

Sở Dật hỏi: "Vậy em dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ trả tiền cho em vì quét dọn vệ sinh? Dựa vào việc em mặt dày sao? Chẳng làm được gì, vậy mà vừa mở miệng đã muốn cướp bát cơm của người khác."

Nghe vậy, vành mắt Lý Thiến lập tức đỏ hoe.

Nước mắt lấp lánh trong hốc mắt, nhưng cô bé không dám để chúng rơi xuống.

Vừa tủi thân, vừa sợ hãi.

Cô bé không biết ngoài việc này ra, mình còn có thể làm gì nữa.

Vì cô bé còn quá nhỏ, căn bản không có nơi nào chịu nhận.

Trước đó cô bé từng nói sẽ hát để trả nợ, nhưng lại hoàn toàn không biết phải làm thế nào mới có thể kiếm tiền bằng việc ca hát.

Khi những người kia tới đòi nợ cha mình, cô bé trốn sau cánh cửa, nghe thấy họ nói rằng nếu không trả nổi tiền thì sẽ bị giết, nội tạng cũng sẽ bị moi ra đem bán.

Cô bé không muốn chết.

Cũng không muốn mất đi nội tạng của mình.

Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng ập tới, khiến cả thân thể nhỏ bé của cô cũng bắt đầu run rẩy.

"Ôi trời, mày đúng là..." Từ Mãng không nhìn nổi nữa, một tay khoác vai Sở Dật, mạnh mẽ đẩy anh về phía văn phòng.

"Sắp bị mày dọa chết rồi! Đi đi đi, đứng đây làm gì, bây giờ là lúc nói mấy chuyện này sao?"

Hắn cười, đổi chủ đề: "Nhưng lời cậu vừa nói là thật đấy chứ? Không định giữa chừng đổi ý đấy nhé?"

Từ Mãng đẩy Sở Dật đi xa.

Lý Thiến một mình đứng cô độc giữa hành lang trống trải, ôm cây lau nhà còn cao hơn cả mình, trông đáng thương vô cùng.

-------------

Cửa văn phòng đóng sầm lại.

Từ Mãng ấn Sở Dật ngồi xuống ghế sofa, quay người lấy từ chiếc tủ lạnh mini bên cạnh một lon nước ngọt ướp lạnh, bật nắp "tách" một tiếng rồi nhét vào tay anh.

Hắn bất mãn càu nhàu: "Thật tình, mày làm gì mà dữ thế? Người ta khó khăn lắm mới lấy hết can đảm, suýt nữa bị mày dọa mất sạch rồi."

Sở Dật chẳng có cảm giác gì đặc biệt, chỉ cúi đầu nhìn lon nước ngọt trong tay.

Giọng anh rất nhạt: "Vốn dĩ không nên để con bé ở đây."

"Thì còn chẳng phải tại mày sao?" Từ Mãng bĩu môi. "Mới mười tuổi, lại còn là Beta, làm được cái gì? Chẳng phải lúc trước chính mày bảo mang người về à..."

Nếu lớn thêm vài tuổi nữa, ngoại hình tạm được, trực tiếp ném xuống mấy chỗ làm ăn dưới lầu là xong.

Cố tình lại là một đứa nhóc chẳng hiểu gì.

Có lẽ vài kẻ b**n th** sẽ có nhu cầu đó, tiếc là chỗ bọn họ làm ăn đàng hoàng (?), không có loại dịch vụ này.

Thông thường, những con bạc bị dồn tới đường cùng cuối cùng đều chọn dùng vợ con để gán nợ.

Nhà người khác thế nào hắn không biết, nhưng chỗ hắn từ trước tới nay đều không nhận.

Đặc biệt là trẻ con, chẳng làm được gì, mang về còn phải nuôi cơm. Cơm không tốn tiền chắc?

Thông thường đều là giữ chính người thiếu nợ lại rồi xử lý tùy tình huống. Nếu hắn có vợ thì người vợ tự động kế thừa "di sản"; nếu có con thì mặc kệ, để tự sinh tự diệt.

Ai ngờ lần này Sở Dật lại nổi cơn gì, hiếm hoi lắm mới mang người về.

Sở Dật khẽ nhíu mày.

Anh nhớ ra rồi.

Lúc đó Từ Mãng gọi điện tới, anh đang vội đi nên thuận miệng bảo Tôn Miểu "xử lý cho sạch sẽ một chút".

Kết quả thằng nhóc Tôn Miểu ấy tám phần là hiểu lầm rằng anh muốn mang người về.

Đúng là chịu thật.

Nhưng người cũng đã mang về rồi...

Sở Dật im lặng một lúc, những ngón tay thon dài vô thức v**t v* lon nước.

Trên thân lon in những hoa văn sặc sỡ. Anh nghiêng đầu nhìn, có phần xuất thần.

Rất lâu sau.

Anh đột nhiên lên tiếng:

"Hay là... cho con bé đi học?"

"Hả?"

Từ Mãng đang chuẩn bị ngồi xuống, nghe vậy suýt nữa ngã khỏi ghế.

Sở Dật lại bổ sung một câu, giọng rất khẽ: "Dù sao bây giờ con bé cũng chẳng làm được gì."

Từ Mãng giật giật khóe miệng, dùng ánh mắt cạn lời nhìn Sở Dật.

"Mày là nhà từ thiện à?"

Hắn chậc một tiếng, rồi ngồi phịch xuống bên cạnh Sở Dật, hờ hững xua tay.

"Được thôi, tùy mày. Dù sao người cũng là do mày mang về, muốn xử lý thế nào thì xử lý thế ấy."

Sở Dật gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Vốn dĩ Từ Mãng cũng chẳng để chuyện này trong lòng. Chỉ là một đứa trẻ thôi, xử lý thế nào cũng được.

Điều mà hắn để tâm lại là một chuyện khác, một chuyện quan trọng hơn!

Hắn ghé sát lại gần Sở Dật, đôi mắt sáng rực, chăm chú nhìn anh.

"Mày chắc chắn rồi chứ? Thật sự muốn ly hôn với Bạch Tri Kỳ?"

Bàn tay đang cầm lon nước ngọt của Sở Dật siết chặt lại.

Một lát sau, anh gật đầu.

Từ Mãng đập mạnh vào đùi, kích động đến mức suýt bật khỏi ghế sofa!

"Thật hả?! Thật luôn đó hả?! Chuyện này đúng là..."

Hắn kích động đến mức không biết nói gì cho phải.

"Thằng nhóc mày sang chỗ ngài Tần có mấy hôm mà được khai sáng luôn rồi à? Trực tiếp đả thông cái não chứa đầy tình yêu luôn cơ đấy!"

Nhìn bộ dạng vui mừng của Từ Mãng, Sở Dật khẽ kéo khóe môi, nhưng không cười nổi.

Anh ngửa đầu uống một ngụm nước ngọt lạnh buốt, ánh mắt khẽ dao động.