Chương 54 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Tiếng khóc chói tai, nghe đến nhức cả óc.

Tâm trạng của Sở Dật vốn đã tệ đến cực điểm vì Tần Xuyên Từ, giờ bên cạnh lại có thêm một người khóc mãi không thôi, khiến đầu anh đau như búa bổ.

Anh bực bội nhíu mày, liếc Beta một cái, định bảo cậu ta im miệng.

Nhưng nhìn dáng vẻ đáng thương ấy, cuối cùng anh vẫn không nói gì.

Trong thoáng chốc, anh như nhìn thấy trên bóng dáng co ro bất lực kia hình ảnh của chính mình nhiều năm trước, thời điểm khi vừa bỏ học một mình ngồi co quắp dưới gầm cầu ôm đầu khóc lớn.

Lại càng bực hơn.

Sở Dật rút bao thuốc trong túi ra, lắc lấy một điếu, châm lửa rồi hít thật sâu.

Làn khói trắng từ từ được nhả ra.

Rất lâu sau.

Anh đặt một tấm thẻ ngân hàng xuống mặt bàn trước mặt Beta.

"Cạch."

Một tiếng khẽ vang lên.

"Trong này có hai trăm nghìn tệ. Mật khẩu là sáu số cuối của số thẻ."

"Sau này khôn lên một chút."

Nói xong, Sở Dật dập thuốc, quay người rời khỏi cửa hàng tiện lợi mà không ngoảnh đầu lại.

Giống như lúc Tần Xuyên Từ chất vấn anh, câu trả lời của anh vẫn không thay đổi.

Cho đến giờ, Sở Dật vẫn không cho rằng kết cục của Beta này có liên quan gì đến mình.

Dù khi đó anh lên tiếng nhắc nhở, kết quả có thể đã khác.

Nhưng tại sao anh phải làm vậy?

Người giở trò đâu phải anh.

Hai người chẳng thân chẳng thích, anh dựa vào đâu phải từ bỏ cơ hội hả giận cho bản thân để giúp một người xa lạ?

Lại chẳng được lợi ích gì.

Trên thế giới này, đặc biệt là ở nơi gần với danh lợi và tiền bạc đến vậy, cho dù không phải người trong cuộc, cũng phải luôn đề phòng những mũi tên lạnh b*n r* từ trong bóng tối.

Trông chờ lòng tốt của người khác chẳng có tác dụng gì.

Lạnh lùng đứng nhìn, thậm chí bỏ đá xuống giếng, mới là lựa chọn của phần lớn mọi người.

Vốn dĩ tâm trạng đã tồi tệ đến cùng cực, giờ phút này hoàn toàn rơi xuống đáy vực.

Tên Beta kia khiến anh nhớ lại vài hồi ức chẳng mấy tốt đẹp...

Sở Dật đứng bên đường, nhả ra một làn khói thuốc.

Xe của anh vẫn để ở chỗ Tần Xuyên Từ, muốn về nhà chỉ có thể bắt taxi. Không lâu sau, một chiếc taxi dừng trước mặt anh.

Sở Dật mở cửa ngồi vào.

Đến lúc nên về nhà rồi...

Về nhà?

Anh chợt nghĩ tới Bạch Tri Kỳ.

Sở Dật cụp mắt, trầm mặc hồi lâu. Đến khi tài xế lên tiếng giục, anh mới cuối cùng đọc ra địa chỉ.

Không phải nhà.

Mà là công ty.

Chiếc taxi dừng lại dưới tòa nhà công ty.

Trời đã sáng hẳn.

Sở Dật thanh toán tiền xe rồi đẩy cửa bước xuống.

Một đêm không ngủ khiến mí mắt anh nặng trĩu, cả người mệt mỏi đến mức bước chân cũng hơi loạng choạng.

Vốn dĩ anh định chợp mắt trên xe một lúc. Nhưng tâm trạng tệ hại khiến anh hoàn toàn không tài nào ngủ được.

Cuối cùng, Sở Dật chỉ có thể mang theo đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu bước vào tòa nhà công ty.

Lúc này vừa qua chín giờ sáng.

Giờ cao điểm đi làm đã kết thúc.

Trước khu vực thang máy chỉ lác đác vài người.

Sở Dật cúi đầu, kéo cổ áo lên cao thêm một chút, che đi miếng dán sau gáy, chỉ muốn mau chóng trở về văn phòng của mình.

"Đinh."

Cửa thang máy mở ra, anh bước vào bên trong.

Ngay lúc cửa thang máy sắp khép lại, một bàn tay lớn bất ngờ chặn vào khe cửa.

"Chờ chút!"

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Sở Dật ngẩng đầu lên.

Anh nhìn thấy gương mặt vẫn còn ngái ngủ của Từ Mãng. Hắn vừa ngáp vừa bước vào thang máy, nhưng khi nhìn rõ người đứng bên trong là Sở Dật thì lập tức tỉnh táo hẳn.

"Tiểu Dật!"

Trên mặt Từ Mãng hiện rõ vẻ kinh ngạc.

Sở Dật khẽ giật khóe môi, miễn cưỡng nở một nụ cười.

"Đại ca."

"Ây da, thằng nhóc này!" Từ Mãng vui mừng vỗ mạnh lên vai anh một cái. "Chẳng phải mày đang làm vệ sĩ cho ngài Tần sao? Sao lại quay về rồi?"

Ngài Tần.

Nghe thấy cách gọi này, ánh mắt Sở Dật vô thức lảng sang nơi khác.

Anh tránh đi ánh nhìn dò xét của Từ Mãng, đáp qua loa: "Thì... được cho nghỉ một tuần, nên em quay về."

Từ Mãng nhíu mày.

Hắn quen Sở Dật bao nhiêu năm rồi? Thằng nhóc này chỉ cần nhúc nhích một cái là hắn biết nó đang nghĩ gì.

Bộ dạng hiện giờ của Sở Dật rõ ràng là đang giấu chuyện trong lòng.

"Sao thế?" Từ Mãng bước sát lại, hạ thấp giọng. "Ở bên chỗ ngài Tần không vui à? Gây khó dễ cho mày hả?"

Đầu ngón tay Sở Dật khẽ co lại.

Gây khó dễ?

Anh thà rằng Tần Xuyên Từ chỉ đơn thuần gây khó dễ cho mình.

Nhìn đôi mắt đầy quan tâm của Từ Mãng, một luồng ấm áp lướt qua trái tim lạnh ngắt của anh.

Nhưng đối với chuyện này, anh vẫn lắc đầu.

Với tính cách của Từ Mãng, nếu biết được sự thật, rất có thể hắn sẽ liều lĩnh đi tìm Hà Tương Thần, muốn đưa anh trở về.

Nhưng chuyện này vốn là do Hà Tương Thần giới thiệu.

Sở Dật tuyệt đối không tin Hà Tương Thần hoàn toàn không biết gì.

Cho dù Hà Tương Thần thật sự chịu giúp anh nói chuyện, thì Tần Xuyên Từ sẽ vì thế mà thả anh đi sao?

Chắc chắn là không.

Cuối cùng cũng chỉ là công cốc.

Quan trọng hơn...

Sở Dật thật sự không có mặt mũi nào kể với Từ Mãng rằng có một Alpha đang nhắm vào mình.

Mẹ nó quá hoang đường.

Cũng quá mất mặt.

Sở Dật hít sâu một hơi, cố làm cho giọng nói của mình nghe bình tĩnh hơn.

"Thế thì không."

"Chỉ là... Cảm thấy phiền."

"Phiền?" Từ Mãng nhíu mày càng chặt hơn. "Phiền cái gì?"

Hắn nhìn gương mặt tiều tụy của Sở Dật, đầu óc bắt đầu vận động hết công suất.

Phiền?

Nói đến chuyện phiền muộn, thì Sở Dật còn có thể phiền vì chuyện gì nữa?

Đếm trên đầu ngón tay đi đếm lại, suy cho cùng chẳng phải vẫn là vì cái thằng sao!

Nghĩ tới đây, vẻ mặt Từ Mãng lập tức trở nên khinh thường.

"Không phải chứ? Mày đang làm vệ sĩ rồi mà vẫn ngày nào cũng nhớ nhung chuyện của Bạch Tri Kỳ à?"

"Hay là ngài Tần giao việc cho mày ít quá, rảnh rỗi sinh nông nổi?"

Sắc mặt Sở Dật cứng đờ.

Anh há miệng, nhất thời lại không biết nên nói gì.

Thực ra, sau cơn ác mộng đêm qua, Bạch Tri Kỳ dường như đã không còn là nguồn cơn khiến anh phiền lòng nhất nữa.

Tần Xuyên Từ.

Bóng dáng người đàn ông ấy cùng câu nói lạnh lùng kia lại hiện lên rõ mồn một trong đầu anh.

"... Đi ly hôn đi."

"... Đừng để tôi phải giúp cậu."

Sở Dật cụp mắt xuống.

Anh chậm rãi quay đầu nhìn Từ Mãng bên cạnh, môi mấp máy vài lần.

Cuối cùng vẫn lên tiếng.

"Đại ca."

"Em muốn ly hôn với Bạch Tri Kỳ."

Cơ thể Từ Mãng đột nhiên khựng lại. Cả người giống như một con robot bị nhấn nút tạm dừng, đứng sững tại chỗ.

Vài giây sau, như thể không nghe rõ, hắn quay đầu nhìn Sở Dật.

"M... mày nói cái gì cơ?"

"Em nói..." Sở Dật lặp lại lần nữa, "em muốn ly hôn."

Hai mắt Từ Mãng dần mở to.

Trong đồng tử ban đầu là vẻ không dám tin, sau đó nhanh chóng bùng nổ thành niềm vui sướng tột độ!

"Thật hả?!"

Không đợi Sở Dật trả lời, thang máy đã tới tầng.

"Đinh!"

Cửa thang máy từ từ mở sang hai bên.

Sở Dật khẽ gật đầu, nhấc chân định bước ra ngoài.

Nhưng ngay lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lại bị một bóng người ngoài hành lang thu hút.

Một cô nhóc thấp bé đang xách một cái xô nước lớn gần bằng nửa người mình, vừa kéo cây lau nhà vừa dọn vệ sinh.

Sở Dật theo bản năng nheo mắt lại, buột miệng hỏi: "Công ty mình tuyển lao động trẻ em từ lúc nào vậy?"

Từ Mãng vẫn còn chìm trong niềm vui vì câu nói vừa rồi của Sở Dật. Nghe anh đột nhiên hỏi thế, hắn quay đầu nhìn theo hướng phía trước, rồi lập tức hiểu ra.

"À! Con bé đó hả? Chẳng phải chính mày mang nó về đây sao?"

Sở Dật nhíu mày.

"Em mang về?"

Nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, cô nhóc kia quay đầu nhìn lại.

Khi nhìn thấy Sở Dật, cơ thể nhỏ bé của cô bé lập tức co rúm lại một chút, rồi lí nhí lên tiếng: "Đ... đại ca..."

"Chào đại ca."