Chương 49 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Nghe thấy con số ấy, nụ cười trên mặt Hà Tương Thần lập tức thay đổi.

"Ba mươi mốt phần trăm? Cao vậy luôn?"

Y chậc một tiếng, chống cằm suy nghĩ, chợt nhớ ra điều gì đó.

"À, cái người kia ấy nhỉ? Cái cậu Tiểu Bạch gì đó... Độ tương thích giữa cậu với cậu ta là bao nhiêu ấy nhỉ?"

Tần Xuyên Từ bình thản đáp:

"Hai mươi sáu phần trăm."

"Ha!"

Hà Tương Thần lập tức bật cười, vẻ mặt như vừa hiểu ra mọi chuyện.

"Bảo sao. Tôi còn thắc mắc dạo này sao cậu không tới khu đèn đỏ tìm người ta nữa, hóa ra là có người tốt hơn rồi."

Y vỗ vai Tần Xuyên Từ, cười đầy ẩn ý.

"Cũng phải thôi, cao hơn hẳn năm phần trăm cơ mà, đúng là chẳng cần người cũ nữa."

Tần Xuyên Từ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn thứ rượu đang sóng sánh trong ly. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy là cảm xúc khó lòng nhìn thấu.

Hà Tương Thần vốn chẳng bận tâm đến sự im lặng của hắn, vẫn tiếp tục nói: p"Nhưng mà này, tôi phải nhắc cậu một câu. Sở Dật là người đã kết hôn, hơn nữa còn là Alpha."

Y hơi nghiêng người tới gần, hạ thấp giọng, trong giọng nói đầy vẻ chờ xem kịch vui.

"Tôi nghe Từ Mãng nhắc qua rồi, thằng nhóc này cưng chiều Omega nhà nó lắm. Cậu định xử lý chuyện đó thế nào?"

Cuối cùng Tần Xuyên Từ cũng ngẩng mắt lên. Đôi mắt ấy lạnh nhạt vô cùng, dường như hoàn toàn chẳng coi lời Hà Tương Thần ra gì.

Hắn chậm rãi thốt ra ba chữ: "Thì đã sao?"

Hà Tương Thần sững người.

Nhìn Tần Xuyên Từ, mắt y dần mở to, cuối cùng không nhịn nổi nữa mà ôm bụng cười ngặt nghẽo.

"Ha ha ha ha ha ha ha!"

Tiếng cười vang vọng trong góc hội trường, khiến không ít người xung quanh phải ngoái nhìn.

"Đúng, đúng, đúng, thì có sao đâu!" Hà Tương Thần cười đến mức nước mắt sắp chảy ra, vừa lau khóe mắt vừa cười lớn. "Dù sao cũng là cậu, muốn làm gì thì làm thôi, ha ha ha!"

Y quen biết Tần Xuyên Từ bao năm nay. Mặc dù vẫn luôn cảm thấy tên này cực kỳ thích ra vẻ, nhưng cũng phải thừa nhận rằng phần lớn thời gian, tác phong làm việc của hắn vẫn nằm trong giới hạn chấp nhận được, chẳng có gì đáng chê trách.

Ấy thế mà sao?

Quay đầu một cái liền làm ra chuyện cướp chồng người ta!

Đáng nói hơn là chính chủ còn mang dáng vẻ đương nhiên, hợp tình hợp lý như thể đó là lẽ phải.

"Ôi trời, tôi nhìn nhầm cậu rồi, Xuyên Từ." Hà Tương Thần vịn tường, cười đến mức không đứng thẳng nổi. "Tôi đã bảo cậu chẳng phải người tốt lành gì mà, thế mà ba mẹ tôi còn không tin!"

Nụ cười trên môi Tần Xuyên Từ lại hiện lên, ôn hòa như ngọc.

Hắn không phản bác lấy một câu, mặc cho bạn mình thoải mái chế giễu.

Ở một góc khác, Sở Dật đang đứng nguyên tại chỗ với gương mặt căng cứng.

Từ xa xa, anh đã nhìn thấy Hà Tương Thần đứng bên cạnh Tần Xuyên Từ cười đến nghiêng ngả.

Có lẽ là do tác động tâm lý, anh luôn cảm thấy hai người đó đang bàn tán về mình.

Và còn đang cười nhạo mình nữa.

Sở Dật lạnh mặt, khóe môi kéo thành một đường thẳng. Anh dời mắt đi, không nhìn về phía góc hội trường kia nữa.

Cứ cười đi.

Cứ việc cười cho đã đi.

Rồi sẽ có một ngày, hai tên này sẽ ngã đau dưới tay mình cho mà xem.

Phần còn lại của buổi tiệc diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Quả đúng như Hà Tương Thần dự đoán, sau màn thể hiện kia của Tần Xuyên Từ, không còn ai chủ động đến gần Sở Dật nữa.

Sở Dật cũng không nhận ra có gì bất thường. Vốn dĩ anh chỉ là một vệ sĩ, những nhân vật quyền quý trong hội trường chẳng có lý do gì phải bắt chuyện với anh.

Ngược lại, anh còn thấy như vậy rất tốt.

Không ai quấy rầy, vừa hay giúp anh tập trung hơn vào công việc của mình.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Sở Dật đứng thẳng tắp.

Có vẻ như buổi tiệc nhàm chán này sẽ kết thúc trong yên ổn như vậy.

Sở Dật hơi thả lỏng một chút.

Nhưng rất nhanh, ánh mắt anh chợt khựng lại.

Một tia pheromone Omega cực kỳ nhạt, mang theo hương thơm ngọt ngấy lướt qua chóp mũi anh rồi biến mất trong nháy mắt.

Rất nhạt.

Nhạt đến mức khiến người ta tưởng rằng đó chỉ là ảo giác.

Nhưng Sở Dật chắc chắn mình đã ngửi thấy.

Nơi này có quá nhiều người, thỉnh thoảng xảy ra tình trạng pheromone rò rỉ cũng không phải chuyện lạ.

Nhưng quanh anh không hề có Omega.

Sở Dật ngước mắt lên, đảo mắt nhìn xung quanh, cuối cùng khóa chặt mục tiêu.

Một người mặc đồng phục phục vụ đang bưng khay, không nhanh không chậm đi về phía anh, chuẩn bị đi ngang qua trước mặt anh, hướng tới...

Sở Dật quay đầu nhìn một cái.

Tần Xuyên Từ.

Sắc mặt anh không đổi, ánh mắt chuyển sang người phục vụ, trong lòng đưa ra kết luận.

Beta.

Nhưng anh vô cùng chắc chắn, tia pheromone Omega thoáng qua vừa rồi chính là phát ra từ người phục vụ này.

Chỉ là hiện giờ, mùi hương đó đã hoàn toàn biến mất.

Trong mắt Sở Dật lóe lên một tia lạnh lẽo.

Anh men theo hướng di chuyển của người phục vụ, nhanh chóng quan sát một vòng xung quanh, cuối cùng dừng mắt ở một lối đi phía xa.

Trong vùng tối của lối đi đó đang có một bóng người đứng nhìn về phía này.

Khoảng cách quá xa nên không thấy rõ gương mặt, nhưng chỉ cần nhìn dáng người và tư thế cũng đủ để đoán ra đó là một Omega.

Mà trùng hợp hơn nữa là ngay khoảnh khắc Sở Dật ngẩng đầu nhìn sang, Omega kia lập tức quay đầu, nhanh chóng biến mất vào trong hành lang phía sau.

Trước khi tới đây, Sở Dật đã xem qua sơ đồ tầng của khách sạn.

Lối đi đó có thể dẫn tới bất kỳ tầng nào trong tòa nhà.

Sở Dật thu hồi ánh mắt, thần sắc bình tĩnh.

Người phục vụ bưng khay đã đi tới trước mặt anh.

Ngay khoảnh khắc hai người sắp lướt qua nhau, Sở Dật bỗng giơ tay lên, chộp lấy vai người phục vụ.

"A!"

Người phục vụ bị hành động bất ngờ này làm giật nảy mình, cả người run lên, chiếc khay trên tay suýt nữa không giữ vững.

Cậu ta ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Sở Dật.

Ánh mắt Sở Dật chậm rãi lướt qua chiếc khay trên tay người phục vụ, cuối cùng dừng lại trên những ly rượu vang đỏ.

Rượu vang sóng sánh trong ly, mặt rượu gợn lên những vòng tròn nhỏ.

Sở Dật không nói một lời.

Chỉ chăm chú nhìn những ly rượu ấy.

Người phục vụ không hiểu chuyện gì, chủ động lên tiếng: "Xin chào, ngài cần rượu sao ạ?"

Nghe vậy, cuối cùng Sở Dật cũng dời mắt khỏi những chiếc ly, nhìn thẳng vào gương mặt người phục vụ.

Anh vẫn không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm người phục vụ bằng đôi mắt sắc như dao.

Sự im lặng lan ra giữa hai người, khiến bầu không khí như nặng nề hơn hẳn.

Dưới áp lực từ khí thế mạnh mẽ của Sở Dật, người phục vụ vô thức cảm thấy căng thẳng. Ánh mắt cậu ta không tự chủ được mà lệch đi, dừng trên bộ vest vệ sĩ của Sở Dật, trong mắt thấp thoáng vẻ sợ hãi.

Ngay khi cậu ta sắp không chịu nổi áp lực ấy nữa, Sở Dật bỗng buông tay ra.

Anh nở một nụ cười.

"Không có gì, xin lỗi, tôi nhìn nhầm rồi."

Người phục vụ nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm.

Cậu ta vội vàng gượng cười, liên tục gật đầu với Sở Dật rồi nhanh chóng bước đi.

Sở Dật đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng người phục vụ rời đi, vẻ mặt thản nhiên.

Người phục vụ ấy đang đi về phía Tần Xuyên Từ.

Lúc này, Tần Xuyên Từ đang đứng giữa đám đông, trò chuyện rất vui vẻ với những người bên cạnh.

Khi người phục vụ đi tới gần họ, một người đàn ông đang nói chuyện với Tần Xuyên Từ ở phía ngoài bỗng như vô tình cử động.

Một chân của gã vừa khéo đưa ra ngoài.

"A!"

Người phục vụ kêu lên một tiếng kinh hãi, cả người bị vấp ngã mạnh.

Chiếc khay trong tay tuột khỏi tay bay ra ngoài. Ly rượu vang đỏ đầy ắp vẽ nên một đường cong đẹp mắt giữa không trung, chất lỏng bên trong lập tức bắn tung tóe.

Choang!

Dòng rượu đỏ sẫm không sót một giọt nào, toàn bộ đều đổ hết lên người Tần Xuyên Từ.

Biến cố bất ngờ này lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong hội trường.