Người hầu trẻ tuổi giật mình, hoảng hốt quay đầu lại.
Sở Dật lập tức buông tay ra.
Trên mặt anh nở một nụ cười thân thiện, trong giọng nói mang theo vài phần áy náy cùng sốt ruột.
"Xin chào, ờ... xin lỗi nhé, tôi làm cậu giật mình rồi."
"Bạn cùng phòng của tôi, cũng là một vệ sĩ khác ấy, sức khỏe hơi không ổn, muốn đến bệnh viện kiểm tra."
Vừa nói, Sở Dật vừa âm thầm quan sát những biểu cảm nhỏ trên gương mặt đối phương.
"Nhưng tôi nghe nói... ở nhà họ Tần hình như không cho vệ sĩ và người hầu tùy tiện ra ngoài? Bây giờ tình trạng của anh ấy khá nghiêm trọng, cũng không được sao?"
Người hầu thoáng ngẩn ra, ánh mắt dừng lại trên gương mặt tuấn tú của Sở Dật trong chốc lát.
Ngay sau đó, trên môi cậu ta lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp đã được huấn luyện kỹ càng.
"Vâng, thưa ngài. Trang viên có quy định, vì sự an toàn của mọi người nên không được tự ý ra ngoài."
Giọng nói ôn hòa mà lịch sự.
"Nhưng ngài không cần lo lắng. Nhà họ Tần có đội ngũ bác sĩ gia đình chuyên trách túc trực hai mươi bốn giờ mỗi ngày. Bất kể có nhu cầu gì, họ đều có thể cung cấp sự hỗ trợ chuyên nghiệp nhất."
Nghe xong, vẻ sốt ruột trên mặt Sở Dật dường như dịu xuống.
Anh gật đầu, giống như vừa thở phào nhẹ nhõm.
"Được rồi, tôi hiểu rồi. Cảm ơn cậu."
"Không có gì ạ."
Người hầu mỉm cười khom người, sau đó bưng khay rời đi. Bước chân vẫn vững vàng, không hề lộ ra chút bối rối nào.
Sở Dật đứng nguyên tại chỗ.
Biểu cảm trên mặt từng chút một lạnh xuống.
Diễn xuất của người hầu này, so với vị bác sĩ kia, còn kém xa.
Ánh mắt vừa rồi rõ ràng là đang xác nhận thân phận của anh.
Mẹ nó chứ.
Bọn họ là cùng một phe.
Một ý nghĩ lập tức hiện lên trong đầu.
Bác sĩ, vệ sĩ, người hầu...
Cả cái trang viên Tần gia này...
Chẳng lẽ chỉ có mình anh là người ngoài thôi sao?
"Đụ, hắn bị bệnh à?"
Sở Dật bực bội vò mạnh tóc mình một cái, cảm thấy lần này bản thân thật sự đã tự bước vào một cái bẫy được giăng sẵn.
Bây giờ nghĩ lại, đâu đâu cũng đầy sơ hở.
Tuần đầu tiên anh tới đây, những vệ sĩ theo Tần Xuyên Từ ra ngoài đã thay ca mấy lượt.
Mẹ nó, đến cả... luân phiên cũng phải tới lượt anh rồi!
Kết quả thì sao?
Bọn họ cứ khăng khăng dùng cái lý do vớ vẩn kiểu "người mới cần làm quen môi trường nội bộ" để qua loa với anh, nhất quyết không cho anh bước chân ra khỏi trang viên.
Nếu suy đoán của anh không sai...
Ngay từ lúc đưa anh về Tần gia, Tần Xuyên Từ đã chưa từng có ý định để anh rời đi!
Đây không phải công việc.
Đây là giam lỏng trá hình!
Nhận thức ấy khiến tim Sở Dật đập thình thịch. Một cảm giác nguy hiểm khổng lồ lập tức nuốt chửng lấy anh, hồi chuông cảnh báo trong đầu vang lên điên cuồng.
Tần Xuyên Từ... rốt cuộc muốn làm gì?
Sở Dật nghiến chặt răng, đầu óc nhanh chóng tính toán khả năng trốn thoát.
Đúng lúc ấy.
Từ đầu bên kia hành lang, một tràng tiếng bước chân không nhanh không chậm chợt vang lên.
Tiếng bước chân ấy rất khẽ.
Rơi trên nền gạch bóng loáng, nhưng lại như đang giẫm lên từng sợi dây thần kinh căng cứng của Sở Dật.
Anh đột ngột quay đầu.
Bóng dáng Tần Xuyên Từ bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt.
Người đàn ông mặc thường phục, tư thái tao nhã, bước chân ung dung, như thể chỉ tình cờ đi dạo ngang qua nơi này.
Sống lưng Sở Dật lập tức căng thẳng.
Ánh mắt anh khóa chặt trên người Tần Xuyên Từ, di chuyển theo từng bước chân của hắn.
Ngày càng gần.
Ngày càng gần.
Ngay khoảnh khắc Tần Xuyên Từ sắp lướt qua người mình, bàn tay Sở Dật vô thức siết thành nắm đấm.
Nhưng khi nhìn rõ gương mặt đối phương, động tác của anh bỗng khựng lại.
Vết bầm tím...
Lạch cạch.
Một tiếng động cực kỳ khẽ vang lên.
Ánh mắt Sở Dật ngưng lại, cúi đầu nhìn xuống.
Lọ thuốc trong túi anh chẳng biết từ lúc nào đã trượt ra ngoài, rơi xuống nền đất.
Thân lọ vỡ tan theo tiếng động.
Vài viên thuốc màu trắng lăn ra ngoài. Chúng vừa mới lộ ra thì đã bị một đôi giày da đen bóng giẫm lên.
Sở Dật sững người.
Anh chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tần Xuyên Từ.
Tần Xuyên Từ như thể lúc này mới phát hiện ra sự hiện diện của anh, trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc vừa đủ.
Sau đó, hắn khẽ cười, thong thả nhấc chân lên.
Trên nền đất, những viên thuốc màu trắng đã bị nghiền thành một đống bột mịn.
"Xin lỗi."
Tần Xuyên Từ khẽ nhướng mày, giọng điệu hờ hững như không.
Hoàn toàn không nghe ra chút thành ý xin lỗi nào.
Sở Dật cười lạnh một tiếng.
Chỉ cần trên mặt Tần Xuyên Từ có dù chỉ một tia áy náy, anh cũng sẽ tin rằng chuyện này không phải cố ý.
Thú vị thật.
Vừa rồi anh còn đang nghi ngờ loại thuốc này có vấn đề.
Kết quả Tần Xuyên Từ làm ra màn này...
Ngược lại khiến anh cảm thấy, có lẽ thuốc thật sự không có vấn đề gì.
Hoặc chí ít...
Thứ Tần Xuyên Từ muốn che giấu chưa chắc nằm trong lọ thuốc đó.
Ánh mắt anh không khống chế được mà lướt về phía vết bầm tím kia.
Anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói hơi căng lại: "Rốt cuộc anh..."
"Buổi tiệc từ thiện hai ngày nữa."
Tần Xuyên Từ trực tiếp cắt ngang lời anh.
"Hôm đó cậu sẽ đi cùng tôi."
Hắn hơi dừng lại.
"Hy vọng lần đầu tiên ra ngoài làm nhiệm vụ của cậu sẽ không xảy ra sai sót gì."
Nói xong, Tần Xuyên Từ không nhìn anh thêm lần nào nữa, cũng không cho Sở Dật cơ hội mở miệng, trực tiếp bước qua bên cạnh anh rồi rời đi.
Sở Dật cứng đờ đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng đang xa dần của hắn, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong như muốn nổ tung.
Một giây trước, anh còn đang suy đoán Tần Xuyên Từ giam lỏng mình, tính toán tìm cơ hội bỏ trốn.
Một giây sau, anh lại có cơ hội được "ra ngoài làm việc".
Rốt cuộc là thế nào đây...
Sở Dật đau đầu đến mức muốn nứt óc, giơ tay day day mi tâm.
Anh đứng yên tại chỗ rất lâu, ánh mắt rơi xuống đống bột thuốc ngổn ngang trên mặt đất.
Quay lại tìm bác sĩ xin thêm một lọ nữa?
Thôi bỏ đi.
Suy nghĩ một lát, Sở Dật xoay người, đi về phía ký túc xá.
Trong phòng không có ai.
Giờ này Chu Ngũ hẳn vẫn đang đi tuần bên ngoài.
Kế hoạch chất vấn anh ta xem có phải gián điệp do Tần Xuyên Từ cài tới hay không đành phải tạm gác lại.
Nghĩ vậy, Sở Dật quyết định đi tắm trước.
Anh bước vào phòng tắm, c** q**n áo, mở nước hết cỡ.
Để trần nửa thân trên trước gương, anh cố sức vươn cổ, muốn nhìn cho rõ tuyến thể của mình hiện giờ rốt cuộc đã thành cái dạng gì.
Nhưng vị trí ấy lại là góc chết tuyệt đối trong tầm nhìn của anh.
Chỉ có thể đợi tắm xong lên giường, cầm điện thoại lên, vặn người hết cỡ rồi hướng về phía sau gáy mà tách tách chụp liên tiếp mấy tấm.
Kết quả cầm lên xem...
Hoặc là chụp lệch chỗ.
Hoặc là mờ thành một đống pixel.
Hoàn toàn không nhìn rõ được gì!
Tâm trạng bực bội vốn đã bị ảnh hưởng bởi kỳ mẫn cảm lập tức dâng lên.
"Mẹ!"
Sở Dật tức tối ném phịch chiếc điện thoại xuống chiếc giường mềm mại.
Đúng lúc ấy, Chu Ngũ đẩy cửa bước vào.
Vừa vào phòng, thứ anh ta nhìn thấy chính là cảnh tượng này.
"Có chuyện gì thế?" Chu Ngũ bị dáng vẻ của anh dọa cho giật mình. "Làm gì mà nóng nảy dữ vậy?"
Sở Dật thở hổn hển, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt chăm chăm rơi trên người Chu Ngũ.
Không nói một lời.
Trước khi bước vào phòng, thật ra Chu Ngũ vẫn luôn tự làm công tác tư tưởng cho bản thân, nhắc đi nhắc lại rằng nhất định phải giữ bình tĩnh, tuyệt đối không được để lộ sơ hở.
Kết quả kỹ năng diễn xuất còn chưa kịp phát huy, đã bị ánh mắt như muốn ăn thịt người của Sở Dật nhìn đến mức tê cả da đầu.
Anh ta chột dạ đến đáng sợ, ánh mắt vô thức lảng sang nơi khác, không dám đối diện với Sở Dật.
Chỉ một động tác nhỏ như vậy thôi, đã khiến Sở Dật tức đến bật cười.
"Ha!"
Nghe tiếng cười ấy, Chu Ngũ càng đứng ngồi không yên, cảm giác lông tóc sau lưng đều dựng cả lên.
Anh ta cứng ngắc xoay người, cởi áo khoác treo lên giá, quay lưng về phía Sở Dật để che giấu biểu cảm trên mặt.
Sở Dật ngồi thẳng dậy trên giường.
"Tôi hỏi anh một chuyện. Nếu anh vẫn còn xem tôi là bạn, thì nói thật với tôi."
Một lớp mồ hôi lạnh lập tức túa ra sau lưng Chu Ngũ.
Không phải chứ?
Rốt cuộc là chuyện gì đây?
Mới đi ra ngoài một chuyến mà bị Sherlock Holmes nhập rồi hả?
Sao tự dưng lại nhìn ra manh mối rồi?
Tôi chỉ mới gia nhập phe này, còn chưa đến nửa ngày mà thân phận đã bại lộ rồi sao?
Giọng Sở Dật lại vang lên.
"Tôi hỏi anh, có phải Tần Xuyên Từ đã ra lệnh không cho tôi rời khỏi trang viên này hay không?"
Chu Ngũ nghe vậy thì ngẩn người.
Anh ta quay đầu lại. Sự nghi hoặc và mờ mịt trong mắt hoàn toàn không có chút giả vờ nào.
"Hả? Cái... cái gì vậy?"
Anh ta nhìn Sở Dật với vẻ mặt khó hiểu.
"Chuyện này thì tôi thật sự không biết đâu nha, chưa từng nghe nói tới."
Sở Dật nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, tiếp tục truy hỏi: "Vậy quy định trong trang viên có phải là dù bị bệnh cũng không cho vệ sĩ và người hầu ra ngoài khám bác sĩ không?"
Chu Ngũ nghe xong thì im bặt.
Thật ra là được ra ngoài.
Nhưng không hiểu sao, trả lời câu hỏi này lại khiến anh ta có cảm giác như đang phản bội ông chủ.
Anh ta gãi đầu, vẻ mặt vô cùng rối rắm.
Anh ta là một Alpha tính tình thẳng như ruột ngựa, vốn không giỏi nói dối. Trong lòng vừa cảm thấy có lỗi với Sở Dật, lại không dám làm trái ý Tần Xuyên Từ.
Nhất thời, anh ta há miệng, nghẹn nửa ngày mà không thốt nổi một chữ.
Nhìn bộ dạng ấy của Chu Ngũ, Sở Dật bỗng thở dài một hơi, đôi vai đang căng cứng cũng chùng xuống.
Anh đại khái cũng đoán được đối phương đang nghĩ gì.
"Được rồi."
Giọng Sở Dật dịu đi đôi chút.
"Vậy thế này đi, tôi đổi cách hỏi."
"Tôi hỏi, anh chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu, được không?"
"Tôi sẽ không hỏi những chuyện liên quan đến ngài Tần, chỉ hỏi vài chuyện... thường ngày thôi, được chứ?"
Chu Ngũ nhìn anh, cảm giác như đối phương đang cho mình một bậc thang để bước xuống, do dự một lúc rồi gật đầu.
"Ờ... được."
Đôi mắt đen trầm của Sở Dật khóa chặt lấy anh ta.
"Trước tiên trả lời câu tôi vừa hỏi. Phải hay không phải?"
Chu Ngũ chớp mắt, cẩn thận hồi tưởng lại.
Sau đó lắc đầu.
Trái tim Sở Dật chìm xuống.
Quả nhiên.
Tần Xuyên Từ, cái đồ chết tiệt này!
Anh lại hỏi: "Vậy thuốc của tôi, có phải có vấn đề không?"
Sắc mặt Chu Ngũ lập tức thay đổi.
Cái này... cái này có tính là liên quan đến ngài Tần không vậy?
Căn phòng rơi vào im lặng.
Sở Dật chỉ lặng lẽ nhìn anh ta, không hề thúc giục.
Rất lâu sau, Chu Ngũ vẫn khẽ gật đầu.
Sở Dật cũng từ từ nhắm mắt lại.
Máu nóng như xộc thẳng l*n đ*nh đầu. Anh cố nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn ép được cơn giận xuống, tiếp tục hỏi Chu Ngũ.
----------
Biệt thự chính, phòng khách.
Tần Xuyên Từ dựa người trên sofa, những ngón tay thon dài kẹp một tấm thiệp mời dạ tiệc từ thiện mạ vàng, ánh mắt nhàn nhạt dừng trên đó.
Bác Trương đứng cung kính bên cạnh hắn, thấp giọng nói: "Tính cách cậu Sở khá mạnh mẽ. Chu Ngũ cậu ta... e rằng giờ đã khai gần hết rồi."
Khóe môi Tần Xuyên Từ khẽ cong lên.
"Không sao."
Hắn thản nhiên đáp.
"Vốn dĩ tôi đã đưa Chu Ngũ sang đó để bầu bạn với cậu ấy thôi."
Ngoại trừ một vài người cần biết, phần lớn người hầu và vệ sĩ trong trang viên thật ra không hề rõ Tần Xuyên Từ đang có ý đồ gì với Sở Dật.
Nhưng đám người hầu được Bá Trương dạy dỗ nhiều năm, ít nhiều đều đoán được tâm tư của chủ nhân, nên nhạy bén hơn đám vệ sĩ không ít.
Tuy nhiên, bất kể bọn họ có biết hay không, có để lộ thông tin hay không, Tần Xuyên Từ cũng chẳng mấy bận tâm.
Dù sao...
Người cũng không chạy thoát được.
Chu Ngũ là người có tính tình tốt nhất trong đám vệ sĩ. Tần Xuyên Từ cố ý điều anh ta đến bên cạnh Sở Dật, chính là để anh có người bầu bạn.
Như bây giờ, cho dù bị hắn chọc đến nổi giận, ít nhất cũng không đến mức phải một mình ôm cục tức trong lòng, tự làm khổ bản thân.
Tần Xuyên Từ đặt tấm thiệp mời xuống, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn trà nhẵn bóng.
Nếu không...
Hương vị sẽ trở nên đắng chát.