"Cậu còn đánh người ta nữa á?!"
Giọng Chu Ngũ đột nhiên vọt cao hẳn lên.
Sở Dật bị phản ứng khoa trương của anh ta làm giật mình, chớp chớp mắt nhìn gương mặt gần như méo mó của đối phương.
"Thì... thì đúng vậy mà. Cậu phản ứng dữ thế làm gì?" Anh hơi khó hiểu. "Tôi sẽ xin lỗi, cùng lắm để người ta đánh lại một cú là được."
Cơ mặt Chu Ngũ co giật dữ dội, ánh mắt nhìn Sở Dật phức tạp đến mức khó diễn tả bằng lời.
Cuối cùng anh ta chỉ có thể gượng gạo cười hai tiếng.
"Ha... ha ha... đúng, là tôi phản ứng hơi quá. Tôi sẽ giúp cậu hỏi thăm."
Hỏi thăm cái quỷ!
Anh ta chỉ hận không thể mất trí nhớ ngay tại chỗ!
Sở Dật gật đầu, không tiếp tục truy hỏi sự kỳ quái của Chu Ngũ nữa.
Chu Ngũ hắng giọng, vội vàng chuyển chủ đề: "Khụ, cái đó... kỳ mẫn cảm của cậu phải báo lên ngay. Trường hợp này được nghỉ phép mà. Nhìn bộ dạng sống dở chết dở của cậu kìa, hôm nay nghỉ đi."
Lời này ngược lại nhắc nhở Sở Dật.
"Vậy à? Thế thì tốt quá, đúng lúc tôi cũng định đi bệnh viện một chuyến."
"Bệnh viện?"
Biểu cảm Chu Ngũ lập tức thay đổi.
Ánh mắt anh ta vô thức liếc xuống nửa người dưới của Sở Dật.
Sở Dật vừa định giải thích thì đã bắt được ánh nhìn kỳ quặc đó, cũng cúi đầu nhìn theo.
Quần áo sạch sẽ, không có gì mất mặt cả.
Sở Dật thở phào nhẹ nhõm.
"Có vấn đề gì à?"
"Không! Không có gì hết!"
Chu Ngũ lập tức thu hồi ánh mắt, trên mặt chất đầy nụ cười, thậm chí còn giơ ngón tay cái với anh.
"Lớn nha!"
Gân xanh trên trán Sở Dật giật giật.
Anh hoàn toàn cạn lời.
Cái gì thế này?
Anh phát hiện từ sáng đến giờ mạch não của bạn cùng phòng hình như có vấn đề.
Sở Dật bực bội chỉ chỉ sau gáy mình.
"Tôi đi bệnh viện là vì chỗ này. Nó mãi không khỏi."
Lúc này Chu Ngũ mới bừng tỉnh, liên tục gật đầu.
"Được được được! Cậu cứ trực tiếp báo với đội trưởng là được."
Hai người nhanh chóng thay quần áo rồi đi tới khu sinh hoạt chung của đội vệ sĩ.
Đội trưởng đang ngồi ăn sáng bên đó.
Sở Dật đi tới, nói qua tình hình kỳ mẫn cảm cùng việc cơ thể không khỏe, cần xin nghỉ để đi khám.
Đối với lý do nghỉ phép vì kỳ mẫn cảm, đội trưởng không có ý kiến gì.
Dù sao Alpha trong kỳ mẫn cảm cũng chẳng khác nào một thùng thuốc nổ biết đi. Nếu đang làm việc mà mất khống chế thì chỉ khiến khối lượng công việc của mọi người tăng thêm mà thôi.
Sở Dật cũng yên tâm hơn.
Sau đó Chu Ngũ đi nhận ca làm việc, còn anh quay về ký túc xá, mang theo giấy tờ và điện thoại rồi chuẩn bị ra ngoài.
Nhưng vừa đi tới cửa phụ thông ra bên ngoài, anh đã bị chặn lại.
Người ngăn anh chính là đội trưởng vệ sĩ vừa mới phê duyệt đơn nghỉ phép.
Sở Dật nhìn đối phương đầy khó hiểu.
Biểu cảm đội trưởng cũng có chút ngượng ngùng. Ông hắng giọng rồi nói: "Xin lỗi nhé, Sở Dật. Sau khi tôi báo lên trên thì đơn nghỉ của cậu đã được duyệt rồi, nhưng..."
Ông ngừng một chút.
"Đơn xin ra ngoài của cậu không được thông qua."
Sở Dật ngây người.
"Tại sao?"
"Ờ..." Đội trưởng gãi đầu, giải thích: "Lúc cậu tới đây tôi cũng đã nói rồi mà. Bên Tần gia có quy định, nếu không có trường hợp đặc biệt thì không được phép ra ngoài. Không chỉ vệ sĩ đâu, tất cả người làm đều như vậy."
Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp:
"Nhưng cậu cũng đừng lo. Tần gia có bác sĩ gia đình. Ý của Tần tổng là để cậu tới đó khám trực tiếp."
"Bác sĩ gia đình?"
Sở Dật khó hiểu lặp lại cụm từ ấy.
Đội trưởng vệ sĩ gật đầu. Thật ra chính ông cũng cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ.
Tần gia quả thực có quy định như vậy, nhưng cũng không phải cứng nhắc tuyệt đối. Đặc biệt là những chuyện bình thường như đau ốm bệnh tật, nếu thật sự cần thiết thì sau khi báo lên xin phép, đa phần đều sẽ được cho ra ngoài.
Ông không hiểu vì sao lần này đơn xin ra ngoài của Sở Dật lại bị bác bỏ. Hơn nữa mệnh lệnh truyền xuống còn vô cùng cứng rắn, yêu cầu ông nhất định phải giữ người lại rồi "mời" tới chỗ bác sĩ gia đình.
Chậc.
Nghĩ đi nghĩ lại, ông vẫn cảm thấy tất cả là do mùi pheromone của Sở Dật gây họa.
Tần tổng đang cố tình gây khó dễ người ta đây mà.
Nghĩ tới đó, ánh mắt đội trưởng nhìn Sở Dật lập tức mang theo vài phần thương cảm.
Sở Dật không chú ý tới biểu cảm của ông. Anh vẫn mang vẻ mặt đầy nghi hoặc, sau đó được vài đồng nghiệp "hộ tống" đi về phía khu nhà chính.
Cứ như vậy, anh đi phía trước, phía sau là cả một đám người.
Sở Dật chớp chớp mắt, quay đầu nhìn lại phía sau một cái.
Không hiểu sao anh cứ có cảm giác có gì đó không đúng.
Đội hình này nhìn thế nào cũng không giống đang đưa anh đi khám bệnh.
Mà giống áp giải phạm nhân hơn.
Càng đi sâu vào bên trong dinh thự Tần gia, cảm giác bất thường trong lòng Sở Dật càng lúc càng mãnh liệt.
Anh quay sang nhìn đội trưởng vệ sĩ bên cạnh bằng ánh mắt dò xét.
Đội trưởng chỉ lắc đầu với anh, ra hiệu rằng bản thân cũng chỉ làm theo lệnh cấp trên, trong đầu cũng đầy dấu hỏi chẳng khác gì anh.
Cuối cùng, cả đoàn dừng lại trước một cánh cửa.
Nữ hầu đứng ngoài cửa tiến lên mở cửa, sau đó làm động tác mời về phía Sở Dật.
Sở Dật cất bước đi vào.
Căn phòng rất rộng, trang trí theo phong cách trầm ấm và tinh giản. Ngay chính giữa là một bộ sofa cỡ lớn vô cùng nổi bật.
Bên cạnh cửa sổ đặt một chiếc sofa đơn.
Tần Xuyên Từ đang ngồi ở đó.
Hắn cầm trên tay một quyển sách, bên cạnh là tách cà phê đặt trên chiếc bàn nhỏ. Ngồi nghiêng người về phía cửa ra vào, từ đầu đến cuối không hề liếc sang một cái.
Bác sĩ gia đình đã chờ sẵn từ lâu. Thấy anh bước vào, ông nở nụ cười ôn hòa, ra hiệu cho anh ngồi xuống chiếc sofa lớn ở giữa phòng.
Anh nhận ra vị bác sĩ này.
Lần trước ở Lộ gia, khi anh bị mảnh kính cứa trúng, chính ông là người xử lý vết thương cho anh.
Anh làm theo, ngồi xuống.
"Cạch."
Cánh cửa phía sau khép lại.
Anh theo phản xạ quay đầu nhìn, phát hiện mấy đồng nghiệp đi cùng mình đã lui ra hết.
Trong căn phòng rộng lớn, giờ chỉ còn lại anh, bác sĩ gia đình và hắn.
Anh bất giác nhíu mày.
Lén liếc về phía bóng người bên cửa sổ.
Nói ra thì, từ ngày đầu tiên tới đây làm việc, anh gần như chưa gặp lại hắn lần nào.
Bây giờ đột nhiên phải ở chung một phòng, anh lại thấy hơi căng thẳng.
Ngay cả tuyến thể sau gáy dường như cũng bắt đầu ngứa ngáy theo.
Giọng bác sĩ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
"Có chỗ nào không khỏe sao?"
Anh mím môi, thu hồi ánh mắt rồi đáp: "Tuyến thể bị đau, chắc là... bắt đầu từ khoảng mười ngày trước."
Vừa dứt lời.
Phía sau đã truyền tới một tiếng cười khẩy.
Biểu cảm của anh lập tức cứng lại.
Trước mặt bác sĩ, anh không tiện nổi nóng, chỉ đành nhịn xuống ý muốn trợn mắt.
Vốn đã thấy khó chịu từ nãy rồi.
Anh đi khám bệnh, hắn ở đây làm gì?
Chuyện tuyến thể nói với bác sĩ thì không sao, nhưng để người khác nghe được lại rất kỳ quặc, nhất là khi người đó còn chính là kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện.
Bác sĩ dường như không bị ảnh hưởng chút nào. Ông đeo găng tay, cẩn thận kiểm tra tuyến thể sau gáy của anh, rồi hỏi thêm vài câu về pheromone và phản ứng cơ thể.
Cuối cùng ông đứng thẳng người dậy, mỉm cười nói: "Chỉ là bị k*ch th*ch nhẹ bởi pheromone thôi, không có gì nghiêm trọng."
Nói rồi, ông lấy từ trong hòm thuốc một lọ thuốc đưa cho anh.
"Mỗi ngày uống hai lần, sáng một viên tối một viên. Khoảng một tuần là sẽ khỏi."
Anh nhận lấy lọ thuốc.
Lọ nhựa trong suốt, không nhãn mác, không bao bì, bên trong chỉ có hơn chục viên thuốc màu trắng.
Trông cực kỳ đáng ngờ.
Anh đầy nghi hoặc nhìn vị bác sĩ một cái. Dù sao người bình thường cũng sẽ tin bệnh viện hơn, huống hồ thuốc đối phương đưa còn là loại chẳng có bất kỳ thông tin nào.
Nhưng cuối cùng anh vẫn cất lọ thuốc đi, khẽ gật đầu.
Dù sao anh cũng đâu có lựa chọn khác.