Đầu óc một mảnh hỗn độn, mọi suy nghĩ đều trở nên chậm chạp và trì trệ.
Sự mờ mịt trong mắt Sở Dật từ từ tan biến, đồng tử dần dần tụ lại tiêu cự.
Khi hoàn hồn lại, anh phát hiện mình đang đứng trong một hành lang ánh sáng lờ mờ, trước mặt là một cánh cửa bao sảnh dày nặng.
Anh ngẩn người vài giây, theo bản năng ngó nghiêng xung quanh.
Hành lang trống không, yên tĩnh đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Anh ngẩng đầu nhìn biển số trên cửa, chính là bao sảnh mà Hà Tương Thần đã mở.
Lông mày trong nháy mắt nhíu chặt.
Chuyện gì thế này?
Anh rõ ràng nhớ rõ... mình đang ở trong nhà vệ sinh cơ mà.
Tần Xuyên Từ, tên điên kia, đã dùng tay bóp chặt gáy của anh...
Sau gáy!
Sắc mặt Sở Dật thay đổi.
Như để hưởng ứng ký ức của anh, cảm giác sưng nghẹn ở vùng da đó càng lúc càng rõ rệt, mang theo từng cơn đau nhói âm ỉ, nhắc nhở anh rằng tất cả những gì vừa xảy ra đều không phải là ảo giác.
Nhưng tình huống trước mắt lại khiến anh hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Tần Xuyên Từ đâu rồi?
Tên khốn kiếp đó đi đâu rồi?
Còn bản thân mình làm sao lại "dịch chuyển tức thời" từ nhà vệ sinh đến đây được?
Sở Dật đầy mặt kinh nghi, ép bản thân phải bình tĩnh lại, cẩn thận nhớ lại những chuyện vừa xảy ra.
Anh nhớ Tần Xuyên Từ đã chạm vào tuyến thể của mình.
Anh nhớ mình đã bị chọc giận hoàn toàn, phóng ra pheromone để phản kích.
Kết quả... ngược lại bị pheromone của Tần Xuyên Từ áp chế, chật vật ngã ngồi trên đất.
Sau đó...
Sau đó thì sao?
Sau đó đã xảy ra chuyện gì?
Sắc mặt Sở Dật trở nên vô cùng khó coi, anh quỷ dị phát hiện, những chuyện sau đó anh vậy mà không có một chút ấn tượng nào.
Ký ức giống như bị một cây kéo cắt đứt ngay tại thời điểm đó.
Ngay khi sắc mặt Sở Dật thay đổi thất thường, cánh cửa bao sảnh trước mặt bỗng nhiên bị đẩy ra từ bên trong.
Từ Mãng thò nửa người ra, nhìn thấy Sở Dật đứng thẳng đơ ở cửa thì giật nảy mình.
"Đụ à, mày đứng đực mặt ra đây làm gì? Sao không vào đi? Tao còn tưởng mày lọt hố cầu rồi, đang tính đi vớt mày đây!"
Vừa nói, hắn vừa chộp lấy cánh tay Sở Dật, kéo anh vào trong.
Sở Dật nương theo lực của Từ Mãng đi vào bao sảnh, anh đi theo sau lưng Từ Mãng, đầu óc vẫn là một mảnh hồ đồ, cứ mơ mơ hồ hồ mà quay về chỗ ngồi cũ, Tần Xuyên Từ đang yên lặng ngồi một bên.
Hà Tương Thần bưng ly rượu, liếc xéo anh một cái, giọng điệu trêu chọc.
"Ồ, về rồi đấy à?"
Sở Dật cười gượng một tiếng, há hốc miệng định nói gì đó, lại phát hiện bản thân căn bản không biết phải giải thích thế nào về việc mình vừa "mất tích".
Nhưng Hà Tương Thần dường như cũng không bận tâm đến câu trả lời của anh, y quay đầu cụng ly với Từ Mãng, tán gẫu vài câu rồi trực tiếp kéo Từ Mãng sang bên kia đấu rượu.
Để lại một mình Sở Dật ngồi với Tần Xuyên Từ.
Sở Dật cứng đờ ngồi trên ghế sofa.
Anh vẫn đang liều mạng nhớ lại đoạn ký ức đã biến mất kia.
Nói đến đây... cảm giác quỷ dị này, dường như không phải lần đầu tiên xuất hiện.
Là ở đâu ấy nhỉ...
Đôi mắt Sở Dật bỗng nhiên mở to.
Lộ gia!
Trong căn phòng nghỉ ở Lộ gia kia!
Lúc đó anh cũng giống như vậy, chẳng hiểu ra làm sao đã từ trong phòng bước ra, trên miệng còn ngậm một điếu thuốc.
Thời điểm ấy anh không để ý nhiều, nhưng bây giờ nghĩ lại, anh thật sự có nhận điếu thuốc của Tần Xuyên Từ sao?
Sở Dật cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Đầu của anh giống như một linh kiện đã rỉ sét, từng tấc từng tấc một quay sang bên cạnh.
Lại phát hiện, Tần Xuyên Từ chẳng biết đã bắt đầu nhìn anh từ lúc nào.
Ánh mắt ấy trầm tĩnh và chuyên chú, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại khiến Sở Dật rùng mình một cái, da gà da vịt nổi đầy lên một tầng.
Nhìn thấy anh quay đầu lại, Tần Xuyên Từ cũng không thu hồi tầm mắt.
Hắn cứ như vậy, một lời cũng không nói mà nhìn Sở Dật, ngay sau đó, thong thả ung dung nhấc tay, đưa chất lỏng trong ly rượu vào miệng.
Yết hầu ưu nhã lăn lộn một cái.
Sau đó, đôi mắt đen sâu không thấy đáy kia hơi cong lên, khóe môi phác họa ra một độ cong nhỏ bé.
Hắn đang cười.
------------------
Đêm muộn, buổi tụ tập rốt cuộc cũng kết thúc.
Sở Dật đi cùng Từ Mãng ra khỏi hội sở.
Gió lạnh ùa vào mặt, khiến men rượu hỗn độn của cả hai đều tỉnh táo lại vài phần.
Họ đứng bên lề đường chờ tài xế lái hộ.
Từ Mãng uống không ít, đi đứng đều có chút lắc lư, nhưng đầu óc vẫn còn xem như tỉnh táo. Hắn liếc xéo Sở Dật từ nãy đến giờ cứ im như hến, rốt cuộc cũng nhịn không được nữa.
"Hôm nay mày bị làm sao thế? Cứ kỳ kỳ quái quái... Lại là vì thằng nhóc Bạch Tri Kỳ kia à?"
Lông mày Sở Dật khóa chặt, sắc mặt dưới ánh đèn đường có vẻ đặc biệt ngưng trọng.
Anh không uống bao nhiêu rượu.
Vốn dĩ ngồi bên cạnh Tần Xuyên Từ thì sẽ chẳng có ai dám mò đến tìm anh chuốc rượu cả.
Nhưng về sau anh thực sự chịu không nổi khi phải ở chung một bầu không khí với Tần Xuyên Từ, bèn dứt khoát chen vào một nhóm người khác, bất chấp người ta có tự nguyện hay không, trực tiếp cưỡng ép gia nhập.
Hành động phản thường này đương nhiên đã thu hút sự chú ý của Từ Mãng.
Thấy Sở Dật không nói lời nào, Từ Mãng mất kiên nhẫn dùng cùi chỏ huých anh một cái.
"Có rắm thì thả mau, có chuyện thì mau nói! Nghẹn trong lòng không khó chịu à?"
Sở Dật do dự rất lâu, cuối cùng vẫn nhìn về phía Từ Mãng, cân nhắc từ ngữ, mang theo tính chất thử dò xét mà mở lời.
"Anh, anh nói xem... trên thế giới này, liệu có tồn tại... dị năng, hay là siêu năng lực các loại không?"
Động tác ngoáy tai của Từ Mãng khựng lại, hắn nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn một thằng đần.
"Cái lồ- gì vậy?"
Sở Dật hít sâu một hơi, lần này không do dự nữa, hạ thấp giọng xuống nhưng ngữ khí lại vô cùng nghiêm túc.
"...Tần Xuyên Từ, hắn dường như... có gì đó không đúng lắm, giống như là có siêu năng lực."
Từ Mãng: "..."
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêm túc đến không thể nghiêm túc hơn của Sở Dật suốt ba giây đồng hồ, sau đó cạn lời đưa tay lên sờ trán Sở Dật.
"Có sốt đâu nà? Thằng nhóc mày là uống quá chén thật rồi đúng không?"
"Em không có uống nhiều! Là thật đó anh!" Sở Dật cuống lên, một tay chộp lấy tay Từ Mãng. "Mỗi lần em ở cùng một chỗ với hắn là lại mất đi một đoạn ký ức một cách mập mờ khó hiểu! Hôm nay ở nhà vệ sinh cũng vậy, lần trước ở Lộ gia cũng thế!"
Nhìn bộ dạng kích động đến hỗn loạn của Sở Dật, trong lòng Từ Mãng chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Xong rồi, thằng nhóc này uống đến lú lẫn thật rồi.
Hắn thở dài một tiếng, thuận miệng dỗ dành: "Phải phải phải, mày nói cái gì cũng đúng hết, Tần tổng hắn có siêu năng lực, hắn biết bay luôn, được chưa?"
Sở Dật làm sao mà không nghe ra được sự lấy lệ trong lời nói của Từ Mãng.
Một cỗ bất lực và uất ức dâng lên trong lòng, anh buông tay ra, không nói thêm gì nữa.
Chính anh cũng biết chuyện này nghe qua có mười phần vô lý.
Nếu là trước ngày hôm nay, giả sử Từ Mãng nói với anh rằng Hà Tương Thần biết dịch chuyển tức thời, anh cũng sẽ nghĩ Từ Mãng uống nhiều quá nên nói sảng.
Thế nhưng...
Sở Dật mím chặt bờ môi mỏng.
Từ phản ứng của Tần Xuyên Từ khi ngồi trên ghế sofa nhìn mình mà xét, người nọ tuyệt đối có vấn đề!
Cho đến khi tài xế lái hộ tới, Sở Dật bước lên xe mà vẫn còn nghền ngẫm vấn đề này.
Siêu năng lực... đúng là quá mức ly kỳ rồi.
Chẳng lẽ là... thừa lúc anh không để ý đã hạ thuốc anh?
Sở Dật nhíu mày.
Hình như cũng không đúng.
Tần Xuyên Từ mắc gì phải lén lút hạ thuốc anh? Với mục đích gì?
Chuyện này quá mức kỳ lạ, đến mức Sở Dật thậm chí đã quên sạch sành sanh cái việc Bạch Tri Kỳ nhân lúc anh rời đi để gửi tin nhắn cho Tần Xuyên Từ.
Ngày hôm sau, cơn đau đầu do say rượu tan bớt, đầu óc đã tỉnh táo hơn nhiều.
Ánh mặt trời xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu vào trong phòng, nhìn vệt sáng đó, Sở Dật nhớ lại chuyện ngày hôm qua.
Mấy cái suy đoán về "siêu năng lực", "hạ thuốc" kia dưới ánh ngày rực rỡ bỗng trở nên càng thêm hoang đường và nực cười.
Sở Dật ngồi bên giường, phiền muộn vò đầu bứt tai.
Anh cầm điện thoại từ trên táp đầu giường lên, mở trình duyệt, gõ các từ khóa như "mất trí nhớ ngắn hạn", "đứt đoạn ký ức".
Trên màn hình nhảy ra từng dòng giải thích y học.
Áp lực quá lớn, k*ch th*ch tinh thần, ảnh hưởng của cồn...
Sở Dật nhìn chằm chằm màn hình, cuối cùng vẫn đứng dậy thay quần áo, đi thẳng đến bệnh viện một chuyến.
Anh tự đăng ký khám cho mình ở khoa thần kinh.
Trong phòng khám, vị bác sĩ mặc áo blouse trắng sau khi nghe xong những lời mô tả mơ hồ của anh thì đẩy đẩy gọng kính, kê cho anh một loạt phiếu chỉ định kiểm tra.
Sau khi làm xong một loạt các thủ tục kiểm tra phiền toái, Sở Dật cầm kết quả trở lại phòng khám.
Bác sĩ nhìn phim chụp CT và các số liệu khác nhau, lại hỏi han thêm một chút về tình hình cuộc sống và công việc gần đây của anh.
Cuối cùng, bác sĩ đặt bút viết chẩn đoán vào sổ bệnh án.