Chương 29 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Cùng lúc đó.

Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn chậm rãi miết qua tuyến pheromone sau gáy, anh rốt cuộc không thể kiềm chế được nữa, một tiếng rên trầm thấp bật ra nơi cổ họng.

Cơ thể anh loạng choạng, cả người đổ nhào về phía trước.

Hắn thuận thế buông tay khỏi gáy anh.

Thoát khỏi sự khống chế ấy, anh lảo đảo mấy bước, hai tay chống lên bồn rửa mặt lạnh ngắt mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.

Anh hít thở dồn dập, vùng da sau gáy như đang bốc cháy. Cảm giác nóng rát cùng từng đợt đau nhói không ngừng truyền tới. Anh run run đưa tay lên, muốn chạm vào tuyến pheromone vẫn đang không ngừng gào thét vì đau đớn và dị thường kia.

Nhưng đầu ngón tay còn chưa kịp chạm vào da thịt, cơn đau tê dại đã khiến bàn tay anh khựng lại giữa không trung, không dám tiến thêm dù chỉ một chút.

Hắn đứng phía sau, ánh mắt nhàn nhạt nhìn bóng dáng chật vật của anh phản chiếu trong gương. Tay ung dung vuốt lại cổ tay áo hơi nhăn, như thể chuyện vừa rồi chỉ là một việc nhỏ chẳng đáng nhắc tới.

Nhìn động tác ấy qua gương, anh tức đến phát run.

Anh đột ngột xoay người lại, đôi mắt đỏ hoe gắt gao trừng hắn. Lửa giận cùng cảm giác nhục nhã cuộn trào trong lồng ngực, gần như muốn thiêu rụi toàn bộ lý trí còn sót lại.

Không thể nhịn thêm được nữa.

"Đụ mẹ anh..."

Lời còn chưa dứt, hương hoa hồng đã bùng nổ dữ dội, trực tiếp lao thẳng về phía hắn.

Thế nhưng đối diện với luồng pheromone ngập tràn tức giận và tính công kích ấy, hắn thậm chí còn chẳng buồn nhíu mày.

Hắn nhìn đôi mắt đã ửng nước vì tuyến pheromone bị trêu chọc kia, khóe môi còn khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhạt.

Ung dung, tao nhã.

Nhưng cũng tàn nhẫn đến cực điểm.

Ngay giây tiếp theo.

Mùi tuyết lạnh lẽo và bá đạo từ trên người hắn lan ra. Chỉ vừa chạm mặt đã trực tiếp nuốt chửng biển hoa hồng đang cuồng bạo kia.

Sau đó, với tư thế không gì cản nổi, áp chế ngược trở lại.

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

Anh biết hắn là Alpha cấp cực cao, giữa hai người tồn tại khoảng cách qua xa.

Nhưng anh chưa từng nghĩ pheromone của mình lại không chịu nổi được một trận đấu.

Tầm mắt dần tối sầm.

Áp lực khủng khiếp khiến anh gần như không thể hô hấp. Hai chân mềm nhũn, cơ thể men theo bồn rửa mặt chậm rãi trượt xuống.

Bịch.

Anh ngồi bệt trên nền gạch lạnh buốt, thở hổn hển. Mái tóc trước trán đã bị mồ hôi lạnh làm ướt, bết lại nơi khóe trán, trông vô cùng chật vật.

Thấy anh ngã xuống, hắn cũng thu lại luồng pheromone mang tính áp chế kia.

Trong nhà vệ sinh chỉ còn lại hương tuyết lạnh lẽo cùng một chút hương hoa hồng nhàn nhạt đã hoàn toàn bị khuất phục.

Áp lực pheromone đột ngột biến mất khiến anh dễ chịu hơn không ít, nhưng cơ thể vẫn mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào.

Anh ngẩng đầu lên.

Qua tầm nhìn mơ hồ hỗn loạn, anh thấy hắn rút từ trong túi ra một điếu thuốc, chậm rãi ngậm lên môi.

Sau đó, người đàn ông luôn đứng trên cao ấy từ từ ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với anh đang ngồi dưới nền đất.

Gương mặt tuấn mỹ dưới ánh đèn trắng lạnh trở nên mờ ảo đến không chân thực.

Nhưng cũng đáng ghét đến cực điểm.

Sở Dật nhìn hắn. Bỗng nhiên bật cười lạnh một tiếng.

"Ha..." Anh cười lạnh một tiếng, "Rốt cuộc tôi đã làm gì khiến ngài Tần chướng mắt đến vậy, để anh phải nhắm vào tôi như thế?"

Từ lần đầu tiên gặp hắn, sự khinh thường và chán ghét trong mắt người đàn ông này chưa từng che giấu dù chỉ một chút.

Bất kể là trước hay sau chuyện của Bạch Tri Kỳ.

Anh tự hỏi lòng mình, từ đầu đến cuối chưa từng chủ động gây sự với hắn.

Ngược lại, người liên tục chịu nhục nhã ở chỗ hắn luôn là anh.

Bị chèn ép mọi mặt, bị sỉ nhục không chút nể nang.

Mà hôm nay...

Lại càng quá đáng đến cực điểm.

Tuyến pheromone sau gáy vẫn đang âm ỉ đau nhức từng cơn.

Vừa rồi, lúc bị hắn dùng pheromone áp chế, anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng tên điên này vẫn còn dùng thứ pheromone chết tiệt ấy tiếp tục quấy nhiễu nơi đó.

Cảm giác ấy...

Còn khó chịu hơn bị đấm một cú thẳng mặt gấp trăm lần.

Nghe anh chất vấn, hắn không trả lời.

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm như đang ngắm nghía một món đồ quý giá sắp được đóng dấu sở hữu.

Giây tiếp theo.

Anh lại cảm nhận được pheromone của hắn.

Mùi tuyết quen thuộc lần nữa lan tỏa.

Nhưng lần này không mang theo bất kỳ sự công kích nào.

Ngược lại, nó giống như một màn sương mỏng dịu dàng, chậm rãi bao phủ lấy anh.

Tầm mắt anh khẽ lay động.

Cơn giận cùng chút lý trí còn sót lại trong đầu dần bị mùi hương ấy làm tê liệt, rồi tan chảy từng chút một.

Trong mắt anh hiện lên một tầng mờ mịt.

Ánh nhìn dần mất đi tiêu cự.

Gương mặt vốn ngập tràn phẫn nộ cũng theo đó dịu xuống.

Sau đó, anh lấy từ trong túi ra một chiếc bật lửa rẻ tiền.

Tách.

Một ngọn lửa nhỏ bật lên.

Anh đưa tay tới, ghé ngọn lửa sát bên môi hắn, châm điếu thuốc đang ngậm trên môi người kia.

Hắn không chớp mắt lấy một lần.

Chỉ chăm chú nhìn anh.

Nhìn đôi mắt mờ mịt ấy.

Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng ấy.

Cho đến khi đầu thuốc lóe lên ánh đỏ.

Hắn kẹp lấy điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi phả một làn khói trắng về phía anh.

Làn khói lững lờ lan tỏa.

Đôi mắt anh vẫn mờ đục như cũ.

Không có bất kỳ phản ứng nào.

Mà hắn cũng chẳng hề bận tâm.

Hắn nâng bàn tay vừa phủ lên tuyến pheromone của anh lúc nãy lên trước mũi, khẽ ngửi một cái.

Đã từng chạm vào nơi phát ra pheromone, bàn tay ấy lúc này như được ngâm trong biển hoa hồng.

Hương thơm thấm vào tận da thịt, khiến người ta mê đắm.

Hắn nhìn anh thật lâu.

Ánh mắt tối tăm khó đoán.

Rồi khẽ giơ tay lên, dùng đầu ngón tay gạt lọn tóc ướt đang dính trên trán anh sang một bên.

Đó cũng là câu trả lời cho lời chất vấn đầy phẫn nộ của anh.

"Việc tôi làm... là vì tốt cho cậu thôi."

Trong xã hội, Alpha luôn đứng ở vị trí cao hơn. Tuyến pheromone của họ gần như không bao giờ bị người khác chạm vào, chức năng chủ yếu chỉ là giải phóng pheromone.

Cho nên, ở một khía cạnh nào đó...

Tuyến pheromone của Alpha còn là nơi cấm kỵ hơn cả Omega.

Bởi chỉ một cái chạm xa lạ thôi cũng đủ khiến họ nổi giận trong nháy mắt.

Nó nhạy cảm theo mọi nghĩa của từ này.

Thế nhưng...

Hắn chậm rãi đứng dậy.

Từ trên cao nhìn xuống anh đang ngồi bệt dưới nền đất.

Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác rồi.

Nơi đó sau này hắn không chỉ chạm vào.

Mà còn sẽ... Cắn.

Cậu phải tập quen dần đi nhé.