Chương 240 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Lời Sở Dật vừa dứt, tổng đường lập tức chìm vào im lặng.

Đám người vốn còn đang ồn ào la hét như bị bóp nghẹn cổ họng, ai nấy đều lặng thinh.

Trong số họ không thiếu người thông minh. Suốt thời gian qua, người của đại ca Trương liên tục khiêu khích, thủ đoạn cũng ngày càng quá đáng. Đến giờ, ai cũng nhận ra chuyện cướp địa bàn e rằng không chỉ là ý của một mình đại ca Trương.

Từ Mãng nhịn đến tận bây giờ, chẳng qua là vì sợ một khi chiến tranh toàn diện nổ ra, Uy Hổ sẽ rơi vào thế bị ba bên liên thủ vây đánh. Đến lúc đó, trong đám anh em theo đại ca kiếm cơm này, rốt cuộc còn được mấy người có thể lành lặn đứng ở đây, chẳng ai dám chắc.

Nhưng hiểu thì hiểu, ngày nào cũng phải nhìn người ta cưỡi lên đầu lên cổ mình, thật sự không chịu nổi nữa.

Bọn họ hoạt động ngay trên địa bàn của mình, dựa vào đâu phải nuốt cục tức này?

"Anh Dật, bọn em đều hiểu nỗi khó xử của đại ca, nhưng cục tức này thật sự nuốt không trôi!"

Ai nấy đều phẫn uất.

Đã bước chân vào con đường này, trong xương cốt bọn họ đều mang theo một cỗ hung hãn. Bắt họ nhịn nhục như rùa rụt cổ còn khó chịu hơn cả giết họ.

Nhìn vẻ uất ức hiện rõ trên gương mặt mọi người, Sở Dật cũng chỉ biết bất lực.

Chẳng lẽ trong lòng anh không đầy lửa giận sao?

Anh hít sâu một hơi, cố nén sự bực bội trong lòng xuống. Vừa định nói thêm vài câu để trấn an mọi người thì ngoài cửa tổng đường bỗng có người xông vào.

Một bóng người vịn khung cửa, vừa thở hổn hển vừa sốt ruột hô lớn: "Anh... anh Dật! Không ổn rồi! Bọn anh Cường... bọn anh Cường bị người của đại ca Trương bao vây rồi!"

Vừa dứt lời, ngọn lửa vừa bị dập xuống trong đại sảnh lập tức bùng lên lần nữa!

"Đệt! Bọn chúng còn được nước lấn tới nữa hả?!"

"Khinh người quá đáng! Thật sự coi Uy Hổ là quả hồng mềm muốn bóp thế nào thì bóp à?"

"Anh Dật! Thế này mà còn nhịn được nữa sao?!"

"..."

Tiếng hò hét nối tiếp nhau vang lên, chấn động cả đại sảnh.

Sắc mặt Sở Dật trầm xuống.

Anh khẽ nheo mắt, không đáp lời mọi người mà chỉ nhìn tên đàn em đến báo tin.

"Người đang ở đâu?!"

"Ở con hẻm phía sau!"

Tên đàn em vừa nói vừa định dẫn đường.

Sở Dật không nói thêm câu nào, lập tức bước ra ngoài. Sau lưng anh, cả đám anh em cầm vũ khí lên, rầm rộ nối gót theo sau.

---

Từ rất xa đã có thể nghe thấy tiếng chửi rủa vang lên từ con hẻm phía sau, toàn những lời tục tĩu khó nghe.

Sở Dật tăng nhanh bước chân, vừa rẽ qua đầu hẻm, ánh mắt lập tức lạnh xuống.

Chỉ thấy ba người A Cường đang bị bảy, tám tên bao vây đánh hội đồng. Dù liều mạng chống trả, nhưng hai nắm đấm khó địch bốn tay, cả ba đều đã bầm dập khắp người. Một người trong số đó thậm chí đã ngã xuống đất, bị mấy tên vây quanh đạp liên tiếp.

Ở bên ngoài vòng vây, một bóng người quen thuộc đang đứng đó, miệng ngậm điếu thuốc.

Chẳng phải chính là tên tóc vàng từng sủa bậy với anh lần trước sao?!

Mấy tháng không gặp, vết thương bị Sở Dật đánh trên người gã đã lành không ít, nhưng trên mặt vẫn còn quấn băng ở nhiều chỗ.

Thấy gã đứng ngoài vòng chiến với vẻ mặt đắc ý, Sở Dật không nói một lời, dồn lực dưới chân rồi lao thẳng tới.

Tên tóc vàng còn đang xem đến hăng hái thì bỗng cảm thấy một luồng gió mạnh ập tới. Gã còn chưa kịp quay đầu thì một sức mạnh khủng khiếp đã đánh thẳng vào người từ bên cạnh.

"Rầm!"

Tên tóc vàng còn chưa kịp nhìn rõ người vừa tới thì đã bị đá văng, đầu đập mạnh vào bức tường bên cạnh rồi bật ngược trở lại, ngã nhào xuống đất, miệng đầy bùn đất.

Cú đá bất ngờ ấy như thể nhấn nút tạm dừng trận chiến. Đám đàn em của đại ca Trương đồng loạt dừng tay, kinh ngạc quay đầu lại.

Khi nhìn thấy gương mặt của Sở Dật cùng đám đông đen nghịt phía sau anh, vẻ huênh hoang trên mặt bọn chúng lập tức cứng đờ.

"Anh Dật!"

Ba người đang bị đánh hội đồng nhìn thấy viện binh thì vừa mừng vừa sợ.

"Đánh!"

Sở Dật lạnh giọng quát.

Đám người Uy Hổ vốn đã nghẹn một bụng lửa giận, giờ cuối cùng cũng tìm được chỗ trút, lập tức như hổ dữ xuống núi, trong nháy mắt nghiền nát đối phương, trình diễn một màn đánh hội đồng đầy chính nghĩa.

Bảy, tám tên vừa rồi còn hống hách, dưới sự áp đảo cả về quân số lẫn khí thế, gần như chưa kịp phản kháng đã bị nhấn chìm trong mưa đấm đá.

Lúc này tên tóc vàng mới lồm cồm bò dậy.

"Lại là mày!"

Gã lau mạnh mặt, quay đầu nhìn rõ người đến là Sở Dật. Thù mới hận cũ đồng loạt dâng lên, hai mắt lập tức đỏ ngầu.

"Hôm nay ông đây nhất định phải phế mày!"

Gầm lên một tiếng, gã chộp lấy cây gậy sắt rồi lao thẳng về phía Sở Dật.

Sở Dật cười lạnh.

Nhìn tên tóc vàng xông đến trước mặt, anh không né cũng chẳng tránh. Chỉ đến khi cây gậy sắt sắp nện trúng mặt mình, anh mới khẽ nghiêng người, chính xác né khỏi đòn đánh, đồng thời nhấc gối th*c m*nh vào bụng dưới của đối phương.

"Ọe..."

Hai mắt tên tóc vàng gần như lồi hẳn ra ngoài, dạ dày cuộn lên dữ dội, nước chua lẫn máu theo khóe miệng trào ra.

Nhìn bộ dạng chật vật của gã, Sở Dật lạnh lùng lên tiếng: "Mày đúng là quên nhanh thật. Cú đấm lần trước còn chưa đủ à? Vậy mà vẫn dám mò tới đây tìm chết."

Không biết từ lúc nào, tiếng đánh nhau xung quanh đã dừng hẳn.

Đám đàn em của đại ca Trương đều bị đánh nằm la liệt dưới đất, r*n r* mãi cũng không bò dậy nổi. Anh em Uy Hổ thì đứng thành một vòng tròn bao vây nơi này, ai nấy đều mặt mày bất thiện, chỉ chờ Sở Dật ra lệnh là sẽ xông lên giúp đám người kia "giãn gân cốt" thêm lần nữa.

Sắc mặt tên tóc vàng khó coi đến cực điểm.

Hôm nay gã chỉ nhận lệnh đến gây sự một chút, vốn định đánh xong là rút, nào ngờ đối phương lại có viện binh.

Đã thế viện binh ấy còn là Sở Dật!

Vốn dĩ gã vẫn canh cánh chuyện bị Sở Dật đánh lần trước. Bây giờ lại còn bị nhắc ngay trước mặt đàn em, mặt mũi mất sạch. Chẳng thèm để ý đối phương đông người thế nào, gã nhất quyết phải đòi lại chút thể diện.

"Họ Sở kia! Bớt đánh rắm đi! Ông đây muốn đi đâu thì đi đó, đến lượt mày quản à? Đừng tưởng dẫn theo vài người là ghê gớm!"

"Người của mày mắt mù, đụng trúng người của tao mà còn không chịu xin lỗi! Người của tao thay mày dạy dỗ nó một chút, chưa lấy mạng nó đã là nể mặt Từ Mãng lắm rồi!"

"Con mẹ mày đánh rắm!"

Ba người phía sau vừa nghe thế đã tức đến mặt mày xanh mét. Một người được anh em đỡ đứng dậy, chỉ thẳng vào tên tóc vàng mà quát: "Rõ ràng là người của bọn mày cố tình đụng vào bọn tao để kiếm chuyện!"

Tên tóc vàng cười khẩy, vừa định mở miệng thì trước mắt bỗng hoa lên.

"Rầm!"

Một tiếng trầm đục vang lên.

Tên tóc vàng chỉ cảm thấy mặt đau nhói, phun ra một ngụm máu lẫn hai chiếc răng, cả người ngã ngửa về sau. Nếu không có đàn em phía sau đỡ lấy thì đã ngã lăn ra đất.

Giọng Sở Dật vang lên.

Anh hờ hững lắc lắc cổ tay, ánh mắt lạnh nhạt.

"Đồ hèn. Chuyện thế nào trong lòng mày tự rõ. Tao lười đứng đây xem mày diễn kịch. Cũng coi như tao nể mặt đại ca Trương, bây giờ xin lỗi, tao còn có thể để bọn mày nguyên vẹn cút khỏi đây."

Vết thương trên mặt tên tóc vàng vốn còn chưa lành hẳn, giờ lại chồng thêm vết mới, nửa bên mặt sưng vù lên.

Nghe Sở Dật nói vậy, từ thể diện đến danh dự đều bị anh giẫm nát dưới chân.

"Đụ má mày!"

Nỗi nhục nhã hoàn toàn cuốn trôi lý trí.

Hai mắt gã đỏ ngầu, gào lên rồi vùng khỏi tay đàn em, định lao tới lần nữa.

Mấy tên đàn em bên cạnh thấy vậy sao dám thật sự để gã xông lên.

Bên Uy Hổ có cả một đám người đứng đó!

Nhiệm vụ của bọn họ chỉ là đến gây sự, đâu đáng để liều mạng.

Thế là cả đám vội vàng ghé sát tai tên tóc vàng khuyên nhủ: "Anh! Bình tĩnh đi!"

"Anh! Thôi bỏ đi! Bọn họ đông người quá, hảo hán không chịu thiệt trước mắt mà!"