Chương 24 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sau chuyện đó, họ trở nên vô cùng bận rộn.

Từ Mãng tốn hết tâm tư để lấy lòng Hà Tương Thần, đương nhiên là có lý do của gã.

Mặc dù bọn họ đã thành lập công ty, nhưng trong mắt những người ở thủ đô, họ vẫn chỉ là những kẻ rạch trời rơi xuống, là đám địa đầu xà lăn lộn ở khu đèn đỏ, thuộc dạng băng nhóm tổ chức không thể đưa ra ánh sáng.

Muốn thực sự chen chân vào vòng tròn quyền lực ở thủ đô còn khó hơn lên trời.
Thế nhưng giờ đây, có được cây đại thụ như Hà Tương Thần để làm chỗ dựa, cánh cửa dẫn đến thủ đô coi như đã trực tiếp rộng mở với bọn họ.

Từ Mãng và Sở Dật bận đến mức chân không chạm đất, xoay như chong chóng.
Hôm nay, Từ Mãng lại vừa bàn bạc thành công một dự án lớn. Khi trở về công ty, cả người hắn liền đổ sụp xuống ghế sofa, đôi mắt vô thần nhìn trân trân lên trần nhà, mệt mỏi như thể linh hồn đã bị rút cạn.

Nhưng chỉ một lát sau, hắn lại không tự chủ được mà bật cười ngớ ngẩn.

Đúng là đau đớn nhưng cũng đầy khoái lạc.

Sở Dật mỉm cười rót cho Từ Mãng một ly nước.

Dạo gần đây anh cũng rất bận rộn, tuy không đến mức gần như cắm rễ ở công ty như Từ Mãng, nhưng ngày nào cũng phải lái xe chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Từ Mãng nghe thấy tiếng động liền lười biếng liếc mắt nhìn qua. Khi chạm phải ánh mắt của Sở Dật, hắn vừa định mở miệng nói gì đó thì điện thoại của Sở Dật bỗng nhiên đổ chuông.

Tiếng rung bần bật vang lên trong văn phòng yên tĩnh trông vô cùng đột ngột.

Biểu cảm của cả hai người đồng thời khựng lại.

Sở Dật lấy điện thoại ra.

Trên màn hình đang nhấp nháy hai chữ.

Tri Kỳ.

Nụ cười trên mặt Từ Mãng thu liễm sạch sẽ, hắn nhìn sang Sở Dật, hiển nhiên đã đoán ra được người gọi đến là ai.

Sở Dật dùng đầu ngón tay khẽ miết lên cạnh điện thoại, nhìn hai chữ kia im lặng vài giây, cuối cùng vẫn gạt màn hình nhận cuộc gọi.

"Alo."

Giọng nói mang theo chút vui tươi của Bạch Tri Kỳ truyền đến từ ống nghe.

"A Dật, anh đang bận ạ?"

"Không bận, có chuyện gì sao?" Sở Dật lên tiếng hỏi.

"Em đang ở bên ngoài, hình như trời sắp mưa rồi, anh có thể đến đón em một lát không?" Giọng điệu của Bạch Tri Kỳ mang theo một chút ỷ lại vô cùng đúng mực.

Sở Dật im lặng một thoáng.

"Được."

Sau khi cúp điện thoại, tin nhắn của Bạch Tri Kỳ gửi đến kèm theo một cái định vị.

Sở Dật nhìn chằm chằm vào điện thoại, thần sắc tuy vẫn bình thản nhưng sâu trong đáy mắt lại vương vấn một luồng u uất không thể xua tan.

Từ Mãng ngồi bật dậy từ trên ghế sofa, dán chặt mắt vào anh, không nhịn được mà mở miệng giễu cợt.

"Cậu ta lúc này thì lại nhớ đến cậu rồi đấy, sao không bảo gã nhân tình kia đến mà đón?"

"Anh..." Sở Dật nghe những lời không nể nang gì này, chỉ biết bất đắc dĩ gọi một tiếng.

"Hừ."

Từ Mãng hừ lạnh một tiếng, liếc Sở Dật một cái. Hắn cũng không tiếp tục mắng mỏ Bạch Tri Kỳ nữa mà chuyển phong thái nói chuyện.

"Mày cũng đừng có nói nhảm với tao nữa, nói chuyện chính sự đi, mày định khi nào thì ly hôn với cậu ta?"

Sở Dật không lên tiếng.

Từ Mãng nhìn dáng vẻ không tiền đồ này của anh, ngọn lửa giận trong lòng lập tức "vụt" một cái bốc lên.

Hắn đột ngột đứng phắt dậy, vì kích động mà âm lượng cũng đột ngột cao hơn hẳn.

"Mỗi lần tao nhắc tới chuyện này là mày lại giả câm giả điếc, nhìn mà phát bực! Trước đây tao không quản là vì nghĩ trong lòng mày ít nhiều cũng biết chừng mực, ai ngờ mày lại làm ra cái trò này! Mày không thấy nhục hả? Sừng trên đầu sắp đủ để chăn cừu rồi mà vẫn không chịu ly hôn! Rốt cuộc thằng họ Bạch đó có gì tốt? Đáng để mày thành ra thế này sao?"

Sở Dật thở dài, giọng rất khẽ.

"Anh Mãng, anh biết mà..."

"Tao biết cái gì mà biết!" Từ Mãng lập tức ngắt lời anh. Hắn giống như một quả pháo vừa bị châm ngòi, Sở Dật không lên tiếng còn đỡ, vừa mở miệng là hắn lại càng không dừng được.

"Cái chuyện rách đó mày định nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần nữa? Chẳng qua chỉ là mời mày ăn một bát lẩu cay thôi mà ghê gớm lắm à? Trước đây tao ngại nên không muốn nói! Nhà họ Bạch lúc đó giàu cỡ nào? Một cậu ấm nhà giàu, kết quả chỉ mời mày ăn có một bát lẩu cay! Tao nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, rốt cuộc chuyện đó có gì đáng để mày nhớ tới tận bây giờ?!"

Môi Sở Dật mím chặt thành một đường thẳng.

Anh im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng biện minh cho bản thân, cũng là cho đoạn ký ức năm ấy.

"... Không phải vì bát lẩu cay."

Giọng anh rất thấp, mang theo sự cố chấp mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra.

"Lúc đó... cậu ấy là người duy nhất tin em..."

"Hít..." Từ Mãng hít sâu một hơi lạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cuối cùng, cơn tức giận lại hóa thành sự bất lực nặng nề.

Hắn nhìn Sở Dật, giọng điệu hiếm khi trở nên nghiêm túc.

"Tiểu Dật à, con người không thể sống mãi dựa vào chút ký ức đó được. Chỉ vì một chuyện thôi mà mày nhớ tới mức sắp mài nó thành ngọc luôn rồi. Lúc mày theo đuổi nó, ngoài chuyện này ra, mày còn kể được giữa hai đứa có thêm kỷ niệm vui vẻ nào khác không?"

Thật ra vẫn còn nửa câu nữa Từ Mãng không nói ra.

Nếu nhà họ Bạch không sụp đổ...

Bạch Tri Kỳ thật sự sẽ kết hôn với mày sao?

Nhưng lời đó quá đả kích người khác nên hắn nuốt ngược vào trong.

Dù hắn không nói, Sở Dật cũng hiểu rõ điều ấy.

Sau một trận bị Từ Mãng mắng cho xối xả, cả người Sở Dật đều trở nên ủ rũ.

Anh biết Từ Mãng không hiểu.

Không ai có thể hiểu được.

Trong những tháng ngày tăm tối nhất của cuộc đời mình, Bạch Tri Kỳ đối với anh giống như vầng trăng trên bầu trời.

Sạch sẽ.

Đẹp đẽ.

Xa vời không thể chạm tới.

Giờ đây khó khăn lắm mới có thể hái được vầng trăng ấy xuống.

Cho dù phát hiện trên mặt trăng đầy những hố sâu và vết nứt, anh vẫn không nỡ buông tay.

Sở Dật hé môi.

Cuối cùng chỉ nói ra vài chữ.

"Anh Mãng, để em suy nghĩ thêm đã."

Từ Mãng trợn trắng mắt, trực tiếp phất mạnh tay một cái.

"Mỗi lần tao nhắc tới chuyện này là mày lại giả câm giả điếc, nhìn mà phát bực! Trước đây tao không quản là vì nghĩ trong lòng mày ít nhiều cũng biết chừng mực, ai ngờ mày lại làm ra cái trò này! Mày không thấy nhục hả? Sừng trên đầu sắp đủ để chăn cừu rồi mà vẫn không chịu ly hôn! Rốt cuộc thằng họ Bạch đó có gì tốt? Đáng để mày thành ra thế này sao?"

Sở Dật thở dài, giọng rất khẽ.

"Anh Mãng, anh biết mà..."

"Tao biết cái gì mà biết!" Từ Mãng lập tức ngắt lời anh. Hắn giống như một quả pháo vừa bị châm ngòi, Sở Dật không lên tiếng còn đỡ, vừa mở miệng là hắn lại càng không dừng được.

"Cái chuyện rách đó mày định nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần nữa? Chẳng qua chỉ là mời mày ăn một bát lẩu cay thôi mà ghê gớm lắm à? Trước đây tao ngại nên không muốn nói! Nhà họ Bạch lúc đó giàu cỡ nào? Một cậu ấm nhà giàu, kết quả chỉ mời mày ăn có một bát lẩu cay! Tao nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, rốt cuộc chuyện đó có gì đáng để mày nhớ tới tận bây giờ?!"

Môi Sở Dật mím chặt thành một đường thẳng.

Anh im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng biện minh cho bản thân, cũng là cho đoạn ký ức năm ấy.

"... Không phải vì bát lẩu cay."

Giọng anh rất thấp, mang theo sự cố chấp mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra.

"Lúc đó... cậu ấy là người duy nhất tin em..."

"Hít..." Từ Mãng hít sâu một hơi lạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cuối cùng, cơn tức giận lại hóa thành sự bất lực nặng nề.

Hắn nhìn Sở Dật, giọng điệu hiếm khi trở nên nghiêm túc.

"Tiểu Dật à, con người không thể sống mãi dựa vào chút ký ức đó được. Chỉ vì một chuyện thôi mà mày nhớ tới mức sắp mài nó thành ngọc luôn rồi. Lúc mày theo đuổi nó, ngoài chuyện này ra, mày còn kể được giữa hai đứa có thêm kỷ niệm vui vẻ nào khác không?"

Thật ra vẫn còn nửa câu nữa Từ Mãng không nói ra.

Nếu nhà họ Bạch không sụp đổ...

Bạch Tri Kỳ thật sự sẽ kết hôn với mày sao?

Nhưng lời đó quá đả kích người khác nên hắn nuốt ngược vào trong.

Dù hắn không nói, Sở Dật cũng hiểu rõ điều ấy.

Sau một trận bị Từ Mãng mắng cho xối xả, cả người Sở Dật đều trở nên ủ rũ.

Anh biết Từ Mãng không hiểu.

Không ai có thể hiểu được.

Trong những tháng ngày tăm tối nhất của cuộc đời mình, Bạch Tri Kỳ đối với anh giống như vầng trăng trên bầu trời.

Sạch sẽ.

Đẹp đẽ.

Xa vời không thể chạm tới.

Giờ đây khó khăn lắm mới có thể hái được vầng trăng ấy xuống.

Cho dù phát hiện trên mặt trăng đầy những hố sâu và vết nứt, anh vẫn không nỡ buông tay.

Sở Dật hé môi.

Cuối cùng chỉ nói ra vài chữ.

"Anh Mãng, để em suy nghĩ thêm đã."

Từ Mãng trợn trắng mắt, trực tiếp phất mạnh tay một cái.

"Biến đi! Đừng gọi tao là anh nữa! Mau đi đón cục cưng của mày đi!"

Nói xong, Từ Mãng lập tức quay phắt người lại, đưa lưng về phía Sở Dật rồi cầm cốc nước trên bàn lên uống một hơi thật mạnh.

Sở Dật nhìn bóng lưng của hắn, cuối cùng vẫn không nói thêm gì. Anh cầm chìa khóa xe trên bàn rồi xoay người rời đi.

Cạch.

Cánh cửa văn phòng khẽ khép lại.

Nghe thấy tiếng động, Từ Mãng lập tức quay đầu, trừng mắt nhìn cánh cửa đã đóng chặt.

"Đụ! Nó thật sự đi luôn!"

Hắn chửi lớn một tiếng rồi hướng về phía không khí mà quát.

"Mày cứ tiếp tục mê muội đi!"

Từ Mãng thở hổn hển, trong mắt đầy vẻ bất lực vì không thể rèn sắt thành thép.

Người anh em này của hắn cái gì cũng tốt, đẹp trai, đánh đấm giỏi, trọng tình trọng nghĩa, ưu điểm nhiều không đếm xuể, thế nhưng cái đầu yêu đương mù quáng kia đúng là bệnh nan y, hết cứu nổi rồi! Nghĩ thôi cũng đủ tức chết người.

Từ Mãng vừa chửi thầm vừa ngồi trở lại sofa thì điện thoại bỗng rung lên. Hắn cầm lên xem, phát hiện là tin nhắn của Hà Tương Thần gửi tới. Cơn giận trên mặt dần tan đi, Từ Mãng đứng dậy, cầm lấy áo khoác và tập tài liệu rồi đi thẳng ra ngoài.

Thôi bỏ đi.

Không thèm chấp nhặt với người đầu óc có vấn đề nữa.

Hắn còn phải đi kiếm tiền!

Bên ngoài lất phất mưa.

Sở Dật nhanh chóng tới địa điểm mà Bạch Tri Kỳ gửi rồi đón cậu về nhà.

Suốt dọc đường, Bạch Tri Kỳ luôn hào hứng trò chuyện với anh, kể lại những chuyện thú vị xảy ra trong ngày. Sở Dật cũng mỉm cười đáp lại, khiến bầu không khí trong xe trông vô cùng ấm áp và hòa hợp.

Về đến nhà, Bạch Tri Kỳ thay dép đi trong nhà. Lúc cúi người xuống, điện thoại trong túi bỗng rung lên một tiếng. Động tác của cậu khựng lại, cậu mở điện thoại ra nhìn thoáng qua.

Tất cả đều lọt vào mắt Sở Dật.

Anh thuận miệng hỏi:

"Muộn thế này rồi, ai nhắn tin vậy?"

Bạch Tri Kỳ mỉm cười lắc đầu.

"À, thông báo linh tinh thôi..."

Vừa nói, cậu vừa úp điện thoại xuống mặt tủ giày. Nhưng ngay khoảnh khắc cúi đầu, vẻ u ám đã lặng lẽ bò đầy đáy mắt.

Sau đó, Bạch Tri Kỳ cởi áo khoác ra rồi nói với Sở Dật.

"Lúc nãy dính chút mưa, em đi tắm trước đây."

Sở Dật nhìn cậu bước vào phòng tắm, chiếc điện thoại vẫn bị nắm chặt trong tay từ đầu đến cuối. Anh chỉ khẽ đáp một tiếng.

"Ừ."

Rồi không nói thêm gì nữa.