Chương 237 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Khu Đèn Đỏ mưa rơi tầm tã, trong không khí tràn ngập mùi mục nát.

Hai bên đường, những căn nhà xập xệ phản chiếu lờ mờ trên mặt nước đọng.

Tên tóc vàng tựa lưng vào bức tường gạch ẩm ướt, đầu ngón tay kẹp nửa điếu thuốc.

Gã nheo mắt nhìn màn mưa mịt mờ một lúc, rồi liếc xéo sang người đàn ông đang đứng bên cạnh cửa.

Người đàn ông rất cao, ước chừng hơn mét tám.

Anh đứng đó không nói một lời, gương mặt lạnh lùng cứng rắn. Thỉnh thoảng nước mưa từ mái hiên nhỏ xuống, lăn dọc làn da tái nhợt rồi men theo đường quai hàm rơi xuống.

Tên tóc vàng lăn lộn trong khu này đã nhiều năm, Omega từng chơi, Beta cũng từng ngủ cùng, nhưng chưa từng gặp ai có "khí chất" như người trước mắt.

Giống như một thanh danh đao bị quấn trong lớp giẻ rách.

Ánh mắt gã trắng trợn quét xuống vòng eo người đàn ông, rồi nhìn sang tên đàn em bên cạnh. Hai người lập tức trao nhau nụ cười dâm ô đầy ngầm hiểu.

Sở Dật nhận ra ánh mắt ấy, hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen nhìn sang, mang theo sát khí nồng đậm.

Tên tóc vàng giật thót tim, bản năng cảm nhận được nguy hiểm, một luồng lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Nhưng rất nhanh, gã lấy lại bình tĩnh, cười khẩy một tiếng rồi nghênh cổ huýt sáo.

"Alpha à?"

Sở Dật không thèm để ý.

"Xì, còn giả thanh cao cái gì."

Tên tóc vàng nhổ đầu lọc thuốc xuống đất. Im lặng lâu như vậy, miệng gã ngứa ngáy đến phát khó chịu.

"Tao nghe nói dạo này bên cạnh Từ Mãng nuôi một Alpha, không ngờ đến lúc này cũng mang theo để hầu hạ sát người..."

Gã hạ thấp giọng, ngữ điệu hạ lưu.

"Này anh em, lão già thô kệch như Từ Mãng làm mày thỏa mãn nổi không? Đừng có chỉ chăm chăm nhìn Alpha nữa. Kỹ thuật của tao cũng chẳng tệ đâu, hay là theo tao làm một phát?"

Nghe đến đó, Tôn Miểu trợn tròn mắt.

"đ*t mẹ mày muốn chết hả!"

Nắm đấm cậu siết chặt phát ra tiếng răng rắc, định lao lên. Nhưng chưa kịp bước đi, Sở Dật đã giơ tay chắn ngang trước ngực Tôn Miểu.

Đáy mắt anh đầy sát khí, nhưng vẫn không nói một lời.

Thế nhưng ai cũng nhìn ra được anh đã nổi giận.

Thấy Sở Dật không ra tay, tên tóc vàng càng chắc mẩm anh là đồ hèn, cười càng lúc càng càn rỡ.

Gã còn tiến lên một bước.

"Ngại gì chứ? Bình thường lúc Từ Mãng đè mày, chẳng lẽ mày cũng..."

Rầm!

Trong phòng đột nhiên vang lên một tiếng động cực lớn.

Sắc mặt tên tóc vàng lập tức thay đổi, mấy lời dơ bẩn cũng nghẹn lại.

Gã chẳng còn tâm trí trêu ghẹo Sở Dật nữa, quay đầu vung tay, dẫn theo mấy tên đàn em đạp tung cửa xông vào xem bên trong xảy ra chuyện gì.

Trong phòng khói thuốc lượn lờ.

Từ Mãng đứng trước bàn, gân xanh trên cánh tay nổi cuồn cuộn. Vì quá tức giận, pheromone của hắn cũng vô thức tràn ra, trở nên nóng rát và ngột ngạt.

"Đại ca Trương, làm vậy là không đúng quy củ nhỉ?" Từ Mãng nhìn chằm chằm người đối diện. "Địa bàn của Uy Hổ là do anh em đánh đổi bằng mạng mà giành được. Chị Đào, tên Phó Béo với Tam Gia Bắc Thành đều tận mắt chứng kiến. Giờ ông chỉ nói vài câu là muốn cướp luôn?"

Đại ca Trương ở phía đối diện vừa xoay cặp quả óc chó trong tay vừa cười như không cười, chậm rãi ngước mắt lên.

"Quy củ?" Lão cười khẩy. "Từ Mãng, hôm nay tao chịu ngồi đây nói nhảm với mày đã là nể mặt lắm rồi. Uy Hổ của chúng mày mới thành lập được bao lâu mà đã muốn độc chiếm mảnh đất này? Đang nằm mơ à?"

Nụ cười trên mặt lão vụt tắt, giọng nói trở nên âm trầm.

"Mảnh đất này, mày rút cũng phải rút, không rút..."

"Tao sẽ giúp mày rút."

"Rút cái con mẹ mày ấy!" Từ Mãng gầm lên một tiếng.

Tên tóc vàng vừa xông vào phòng, nghe vậy liền chỉ thẳng vào mặt Từ Mãng mà chửi: "Họ Từ kia, mày dám nói với bọn tao như..."

Chưa dứt lời, một bóng đen đã vụt qua từ phía sau.

Ánh mắt Sở Dật lạnh băng. Một cú đá ngang mang theo sức mạnh kinh người giáng thẳng vào lưng tên tóc vàng.

Rầm!

Tên tóc vàng bị đá bay về phía trước, cả người đổ ập lên chiếc bàn tròn giữa phòng. Tách trà vỡ nát đầy đất, nước trà bắn tung tóe.

Cú đá ấy lập tức châm ngòi cho cuộc hỗn chiến.

"Đệt! Xử chết bọn chúng!"

Hai phe lao vào nhau trong nháy mắt, căn phòng chật hẹp tức khắc biến thành chiến trường.

Tiếng chửi rủa, tiếng xương va đập, tiếng vật nặng đâm sầm vào nhau hòa lẫn thành một mớ hỗn độn.

Tên tóc vàng gượng bò dậy khỏi mặt bàn, gương mặt méo mó vì phẫn nộ. Gã quay đầu nhìn chằm chằm bóng người ra đòn tàn nhẫn giữa đám đông, nghiến răng gào lên: "Đồ đ* bán mông cho Từ Mãng! Hôm nay ông đây phế mày!"

Vừa nói, gã vừa chộp lấy cây gậy gỗ bên cạnh, lao thẳng về phía Sở Dật.

Sở Dật vừa hạ gục hai tên đàn em, giữa trận hỗn chiến ồn ào vẫn chuẩn xác nghe được câu chửi tục kia.

Ánh mắt anh lạnh hẳn.

Thân người hơi nghiêng né cú đánh đang bổ tới, đồng thời chộp lấy cổ tay tên tóc vàng rồi bẻ mạnh.

"A--!"

Tên tóc vàng rú lên thảm thiết.

Ngay sau đó, đầu gối Sở Dật nện mạnh vào bụng gã.

Cơn đau khiến cả người gã co quắp, nước mắt nước mũi không khống chế được mà trào ra, axit trong dạ dày cũng như muốn phun ngược lên.

Không cho gã cơ hội hoàn hồn, Sở Dật túm tóc gã, đập mạnh khuôn mặt gã xuống sàn.

Rầm!

Mặt đất rung lên khe khẽ.

Sở Dật giẫm lên lưng gã, từ trên cao nhìn xuống, cười lạnh.

"Mới vậy đã không chịu nổi? Có chút bản lĩnh này mà cũng đòi làm tay đấm? Tao thấy mày đi bán mông còn hợp hơn đấy."

Tên tóc vàng nghiến chặt quai hàm, gầm lên một tiếng, bộc phát sức mạnh, chống người bật dậy. Nhân lúc Sở Dật sơ hở, gã chộp lấy cổ chân anh rồi giật mạnh về phía sau.

Trọng tâm mất thăng bằng, Sở Dật ngã xuống đất.

Gần như cùng lúc đó, tiếng gió rít sát bên tai.

Theo bản năng, Sở Dật giơ tay lên đỡ.

Bốp!

Cây gậy gỗ đặc giáng mạnh xuống cẳng tay anh, phát ra tiếng va chạm nặng nề khiến người nghe ê răng.

"Cứ giả vờ đi! Tao cho mày giả vờ! Đồ Alpha bán mông cho Từ Mãng, còn bày đặt giả bộ cứng rắn!"

Cây gậy liên tiếp nện xuống như mưa.

Đến một lúc nào đó, đột nhiên vang lên một tiếng rạn vỡ.

Rắc!

Cây gậy... gãy đôi.

Tên tóc vàng sững người trong chớp mắt.

Chính khoảng khắc ngắn ngủi ấy, Sở Dật lập tức lật người bật dậy, tay phải siết thành nắm đấm, dồn toàn bộ sức lực nện thẳng vào sống mũi đối phương.

Máu tươi lập tức bắn tung tóe.

Những giọt máu đỏ thẫm văng lên gò má nghiêng của Sở Dật.

Anh lật người đè tên tóc vàng xuống dưới thân, rồi từng cú đấm liên tiếp giáng xuống.

Ban đầu, tên tóc vàng còn giãy giụa chống trả, dần dần tiếng kêu yếu đi. Cuối cùng chỉ còn cơ thể co giật theo bản năng.

Thế nhưng Sở Dật vẫn không có ý định dừng tay.

Anh đã hoàn toàn bị chọc giận.

Ánh mắt lạnh lẽo như băng, nắm đấm nhuốm đầy máu tươi.

Không biết từ lúc nào tuếng đánh nhau xung quanh đã hoàn toàn im bặt.

Đại ca Trương nhìn thấy thảm trạng của tên tóc vàng thì mặt mày tái mét, quát lớn: "Dừng tay!"

Vừa dứt lời, một tên thân tín bên cạnh lão xách ống thép lao tới, nhắm thẳng sau gáy Sở Dật mà nện xuống.

"Đệt mẹ mày!"

Từ Mãng phản ứng cực nhanh, tung một cú đá bay hất văng tên kia xuống đất, xong còn hung hăng nhổ một bãi nước bọt.

Ngay sau đó, hắn xông tới ôm ngang eo Sở Dật, dùng sức kéo mạnh về sau.

"Đủ rồi, đủ rồi! Thằng nhóc này! Buông tay! Mẹ nó, mày buông tay cho tao!"

Sở Dật bị Từ Mãng lôi ra, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt vẫn ghim chặt lên gương mặt bê bết máu của tên tóc vàng.

Ngay cả lúc bị kéo đi, anh vẫn tranh thủ đá bồi thêm hai cú. Đến khi bị kéo ra đủ xa, Từ Mãng mới buông tay.

Sở Dật đứng vững lại, giơ tay quệt vệt máu trên mặt. Cơn giận trong đáy mắt dần lắng xuống, nhưng vẻ lạnh lẽo vẫn chưa tan.

Đám đàn em của Đại ca Trương thấy vậy vội vàng chạy tới thăm dò hơi thở của tên tóc vàng. Xác nhận gã vẫn còn thở, cả đám mới hốt hoảng khiêng người chạy ra ngoài.

"Từ Mãng, mày được lắm." Đại ca Trương nhìn căn phòng tan hoang. Ban nãy đánh nhau với Từ Mãng, trên mặt lão cũng lãnh vài cú đấm, lúc này sắc mặt âm trầm đến mức như sắp nhỏ ra nước. "Nuôi được một con chó tốt đấy. Nhưng món nợ này... chúng ta chưa xong đâu."

Lão hừ lạnh một tiếng rồi dẫn người sập cửa bỏ đi.

Mưa bên ngoài vẫn rơi.

Trong phòng nồng nặc mùi máu tanh.

Sở Dật đứng cạnh Từ Mãng. Đến lúc này, cơn đau ở cánh tay mới chậm chạp kéo tới. Anh cúi đầu nhìn vết thương trên tay mình, vẻ mặt bình lặng, trầm mặc, như thể người vừa rồi đuổi theo đánh đối phương đến sống dở chết dở hoàn toàn không phải là anh.

Từ Mãng lạnh lùng nhìn theo bóng lưng Đại ca Trương, sau đó vỗ vai Sở Dật một cái.

"Em hăng máu vậy làm gì?"

Nghe vậy, Tôn Miểu bĩu môi, nhỏ giọng lên tiếng bênh vực Sở Dật: "Tại thằng tóc vàng đó ăn nói kinh tởm quá."

Sở Dật không đáp, chỉ ngoan ngoãn đứng đó, bày ra dáng vẻ chờ bị mắng.

Nhưng trong lòng anh đã quyết rồi.

Lần sau vẫn sẽ đánh như thế.

Đánh thêm vài lần nữa, xem rốt cuộc con mẹ nó ai mới là đứa bán mông.