Chương 235 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Mỗi một lời Tần Xuyên Từ thốt ra, các khớp ngón tay của Bạch Tri Kì lại siết chặt thêm một phần, trắng bệch vì dùng sức.

Giang Phong đứng bên cạnh, gương mặt không chút cảm xúc.

Vốn dĩ ai cũng nghĩ Bạch Tri Kì sẽ tiếp tục nói thêm vài lời cay độc.

Thế nhưng, gã lại bất chợt khẽ cười.

Gã không phản bác bất kỳ câu nào trong những lời như dao cứa của hắn.

Chỉ chậm rãi ngẩng đầu lên, xuyên qua lớp kính chống đạn, ánh mắt dừng trên gương mặt hắn trong chốc lát.

"Đối xử tốt với anh ấy."

"Nếu không... dù có thành ma, tôi cũng sẽ không tha cho cậu."

Giọng Bạch Tri Kì rất khẽ, mang theo chút khàn đặc, tựa như chỉ đang kể một chuyện hết sức bình thường.

Gã cụp mắt xuống, hàng mi che khuất những cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy mắt.

Ánh mắt Tần Xuyên Từ khựng lại trong thoáng chốc.

Ngay sau đó, hắn khẽ cười khẩy.

"Thành ma?"

Hắn đứng dậy, thong thả chỉnh lại cổ tay áo vest, từng động tác đều ung dung, tao nhã.

"Nếu em ấy nghe được câu này... chắc sẽ ghê tởm đến mức muốn nôn mất."

Nói xong, hắn xoay người, rời khỏi nơi này không chút lưu luyến.

Bạch Tri Kì vẫn ngồi nguyên tại chỗ, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần.

Cả thế giới bỗng chìm vào tĩnh lặng.

Ngay từ khoảnh khắc những tài liệu ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện giữa La An và Tần Nguyên được đặt trước mặt, gã đã biết đó là do Tần Xuyên Từ sai người mang tới.

Người đàn ông ấy đã tìm được nơi ẩn náu của gã và La An, nhưng lại không ra tay.

Hắn chỉ để lại chồng tài liệu đó.

Nhìn thì như chẳng làm gì cả, nhưng trên thực tế, hắn đã bày sẵn trước mặt gã một lựa chọn.

Hoặc mãi mãi trở thành món đồ chơi của La An, mục ruỗng trong nhục nhã.

Hoặc dứt khoát kéo lũ súc sinh đã hại mình đến bước đường này cùng xuống địa ngục.

Gã sẽ chọn thế nào...

Đáp án vốn đã quá rõ ràng.

Thật ra, trước đó Bạch Tri Kì đã từng cân nhắc có nên tiễn La An xuống hoàng tuyền hay không.

Chính tập tài liệu do Tần Xuyên Từ đưa tới đã khiến gã hoàn toàn hạ quyết tâm.

Còn Tần Nguyên, kẻ đầu sỏ của mọi chuyện, đương nhiên cũng không thể thoát khỏi sự báo thù của gã.

Địa chỉ bệnh viện tâm thần và số phòng được đánh dấu rõ ràng trong tài liệu chẳng khác nào lời ám chỉ trắng trợn của Tần Xuyên Từ.

Bạch Tri Kì hiểu rất rõ.

Nhưng cuối cùng, gã vẫn thuận theo sự tính toán ấy.

Gã thực sự không thể chịu nổi việc Tần Nguyên vẫn còn sống trên thế giới này, cho dù hắn có bị nhốt trong bệnh viện tâm thần cũng vậy.

Cụp mắt xuống, Bạch Tri Kì đứng dậy rời khỏi phòng thăm gặp.

Bộ quần áo tù nhân rộng thùng thình càng khiến thân hình gầy gò của gã trông mỏng manh hơn.

Gã liên tiếp giết hai người, thi thể đều bị hủy hoại đến mức không nỡ nhìn.

Dẫu vì những tội ác của La An và Tần Nguyên mà gã được miễn án tử hình, nhưng phần đời còn lại, gã đã định sẵn sẽ phải sống trong ngục tù cho đến khi đầu bạc.

---

Bên ngoài phòng thăm gặp.

Tần Xuyên Từ bước dọc theo hành lang, nụ cười trên gương mặt hắn tan biến sạch sẽ ngay khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa.

Hắn... quả thật rất để tâm.

Không chỉ những lời Bạch Tri Kì vừa nói, mà cả những gì Tần Nguyên từng gào thét trong trang viên Tần gia sau khi bị bắt... hắn cũng chưa từng quên.

Hắn để tâm đến mười năm mà Bạch Tri Kì nhắc tới.

Để tâm đến việc trong quãng thời gian hèn mọn ấy, anh đã làm bao nhiêu chuyện vì một kẻ hoàn toàn không xứng đáng.

Dù bây giờ anh yêu hắn.

Dù anh đã bày tỏ lòng mình, cho hắn cảm giác an toàn.

Trong lòng hắn vẫn luôn tồn tại một nút thắt.

Nếu không hoàn toàn đè chết hai thứ chướng mắt là Bạch Tri Kì và Tần Nguyên, hắn sẽ mãi không thể nguôi ngoai.

Vì thế...

Hắn đã âm thầm tính toán một chút.

Hắn nói với anh rằng mọi chuyện đều đã được giải quyết.

Quả thật là đã giải quyết xong.

Hắn đã viết cho La An, Bạch Tri Kì và Tần Nguyên một kết cục đúng với những gì bọn họ đáng phải nhận.

Tần Xuyên Từ bước ra khỏi cổng lớn, thần sắc nhàn nhạt, đang định lên xe rời đi.

Đúng lúc ấy, một chiếc Maybach màu đen chậm rãi dừng lại trước mặt hắn.

Bánh xe ma sát với mặt đường, cuốn theo một làn gió nhẹ.

Hắn khẽ nhíu mày, lạnh nhạt nhìn chiếc xe trước mắt.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống.

Sở Dật chống một tay lên vô lăng, khóe môi cong lên thành một nụ cười.

"Đi đâu vậy, Tần tổng? Có cần em đưa anh một đoạn không?"

Tần Xuyên Từ khựng người.

Sự lạnh lẽo trong đáy mắt hắn tan biến với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường ngay khi nhìn rõ gương mặt ấy.

"Sao em lại ở đây?"

Sở Dật nhướng mày.

"Có người nói với em là anh chạy đến đây để chuốc bực vào người. Tần tổng, anh có thấy mình ấu trĩ không? Chính anh từng bảo đừng để người không liên quan ảnh hưởng đến tâm trạng còn gì?"

Tần Xuyên Từ mím môi, nghe vậy liền liếc sang Giang Phong.

Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Giang Phong lập tức nở một nụ cười chuyên nghiệp.

Tần Xuyên Từ khẽ thở ra.

Được rồi.

Hôm nay hành động của hắn đúng là quá mất giá.

Là kẻ chiến thắng cuối cùng, vốn dĩ hắn không nên lãng phí dù chỉ một ánh nhìn cho những kẻ thất bại.

Thế mà hắn lại đích thân chạy tới, nói với đối phương nhiều lời như vậy.

Bề ngoài trông có vẻ ung dung bình thản. Nhưng thực chất trong lòng lại nghẹn đầy bực bội.

Thấy bộ dạng ấy của hắn, sao Sở Dật có thể không hiểu hắn đang nghĩ gì.

Anh bật cười.

"Đi thôi, đừng nghĩ nữa. Mình đi ăn."

Nhìn nụ cười trên gương mặt anh, sự u ám còn sót lại trong lòng Tần Xuyên Từ cũng tan đi quá nửa.

Hắn mỉm cười lắc đầu, mở cửa xe rồi ngồi vào ghế phụ.

Quả thật...

Hôm nay hắn không nên làm như vậy.

Bởi vì, hắn đã có được điều mình muốn rồi.

---

Hai tháng trôi qua trong nháy mắt giữa bộn bề công việc và những ngày tháng mong chờ.

Trang viên Tần gia.

Ánh mặt trời hôm nay đặc biệt rực rỡ, phủ lên bãi cỏ một tầng ánh vàng lấp lánh như những mảnh vụn kim tuyến.

Buổi tiệc đính hôn này không mời quá nhiều khách, nhưng vẫn khiến toàn bộ giới thượng lưu Đế Đô phải dõi mắt theo.

Từ Mãng ngồi ở vị trí chủ tọa, cả người vẫn còn ngơ ngác.

"Không phải chứ..."

"Chẳng phải mới xác nhận quan hệ cách đây không lâu sao? Sao giờ đã đính hôn rồi?"

Xung quanh thỉnh thoảng lại có người đến chào hỏi, Từ Mãng chỉ đành cười gượng, lần lượt đáp lại từng người.

Khương Mai ngồi bên cạnh hắn. Hôm nay cô mặc một bộ sườn xám màu xanh lục sẫm, trông vừa đoan trang vừa thanh lịch.

Cô khẽ vỗ lên cánh tay hắn.

"Hoàn hồn đi."

Từ Mãng liếc nhìn Khương Mai, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.

"Sao em bình tĩnh thế?"

"Lúc biết Tần Xuyên Từ đã làm những gì, chẳng phải em còn tức giận lắm sao?"

Khương Mai mím môi.

"Thì còn biết làm sao nữa?"

Du Du ngồi giữa hai người, mặc chiếc váy công chúa xinh xắn, tò mò đảo mắt nhìn khắp nơi.

"Làm sao là làm sao ạ? Chú Sở đính hôn, hai người không vui sao?"

Từ Mãng và Khương Mai nhìn nhau.

"Vui chứ."

"Đương nhiên là vui rồi."

Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên từ bên cạnh.

"Haiz, không muốn vui cũng chẳng được. Ai bảo đấu không lại người ta chứ?"

Hà Tương Thần ngồi xuống cạnh Từ Mãng. Y cúi đầu chớp chớp mắt với Du Du, nụ cười gian xảo như một con cáo.

Du Du không hiểu ý trong lời y, chỉ hơi sợ hãi rụt người vào lòng Khương Mai.

Thấy vậy, Từ Mãng vội cười nói: "Du Du đừng sợ, chào chú Hà đi."

Du Du lí nhí gọi: "Cháu chào chú Hà."

Hà Tương Thần cũng chẳng để bụng. Y tựa lưng vào ghế, đưa mắt nhìn về phía sân khấu phía xa.

Ở đó, Sở Dật và Tần Xuyên Từ đang phối hợp với nhiếp ảnh gia chụp ảnh.

Dung mạo của cả hai vốn không có gì để chê.

Chỉ cần đứng cạnh nhau thôi cũng đã đủ khí chất, đủ đẹp trai.

Ban đầu, nhiếp ảnh gia còn hơi căng thẳng.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh ta chụp ảnh đính hôn cho hai Alpha.

Nhưng chẳng bao lâu sau, anh ta đã hoàn toàn chìm đắm trong nghệ thuật của mình, quên cả trời đất.

Sở Dật mặc một bộ vest xám đậm được cắt may hoàn hảo, cổ áo hơi mở, đôi mắt tràn ngập ý cười.

Còn Tần Xuyên Từ thì khoác trên mình bộ lễ phục trắng tinh.

Đứng cạnh anh, thân hình cao ráo thanh thoát của hắn khiến hắn trông như một vị quý tộc vừa bước ra từ bức tranh sơn dầu cổ điển.

Hai người đều mang khí thế mạnh mẽ, không ai chịu lép vế trước ai.

Ấy vậy mà lại hòa hợp đến lạ.

"Đứng sát nhau thêm một chút. Anh Tần, ôm eo anh Sở đi."

Nhiếp ảnh gia lên tiếng hướng dẫn.

Tần Xuyên Từ khẽ cười, thuận theo đưa tay vòng qua eo anh, kéo anh vào lòng.

Hai người nhẹ nhàng tựa sát vào nhau.

Tiếng màn trập liên tục vang lên, ghi lại khoảnh khắc đủ để khắc sâu vào ký ức cả một đời.