Chương 229 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Tần Xuyên Từ đứng dưới bóng cây.

Hắn hơi nheo mắt, ánh nhìn lướt qua Sở Dật đang chạy chậm về phía mình rồi dừng lại trên người Alpha tóc vàng vẫn còn đứng ở chỗ cũ.

Đối phương hiển nhiên cũng nhận ra ánh mắt ấy.

Nhà thiết kế tóc vàng không hề né tránh, ngược lại còn nở một nụ cười rạng rỡ và thân thiện, thậm chí còn lịch sự vẫy tay chào.

Tần Xuyên Từ nhìn đối phương, khóe môi khẽ cong lên. Nụ cười ôn hòa nhưng xa cách, hắn khẽ gật đầu đáp lễ.

Sau đó, hắn lại nhìn về phía Sở Dật.

Rồi bắt chước đúng giọng điệu lúc ở sân bay của anh, cười trêu: "Sở Tổng đúng là được chào đón thật đấy."

Sở Dật bị tiếng "Sở Tổng" này gọi đến ngẩn người.

Anh liếc Tần Xuyên Từ với vẻ kỳ quái. Vừa chạm phải ánh mắt hắn, anh đã không nhịn được bật cười.

"Ừm hừ, người ta đang khen anh đẹp trai đấy."

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ bất đắc dĩ lắc đầu.

Hắn bước lên một bước, kéo lại cổ áo khoác dã ngoại của Sở Dật đang bị tuột xuống một chút, rồi từ trên xuống dưới quan sát anh một lượt.

Xác nhận trên người anh không có thêm vết thương nào mới, hắn mới khẽ thở dài.

"Xem ra sau này anh phải trông em kỹ hơn mới được."

"Cái kiểu vừa buông tay là mất hút của em... đúng là khiến người ta đau đầu."

Nghe thế, Sở Dật nghiêng mắt nhìn hắn.

"Biến đi. Em có phải trẻ con đâu, với lại còn gọi điện được mà?"

Tần Xuyên Từ nhún vai, không tỏ ý kiến.

Dù sao nước ngoài cũng khác Liên Bang. Trộm cướp hoành hành, hơn nữa rất nhiều tên còn có đồng bọn.

Lúc nãy Sở Dật lao đi bắt tên trộm, chỉ trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt hắn. Khi ấy Tần Xuyên Từ thật sự đã muốn báo cảnh sát, đến cả số điện thoại riêng của cục trưởng cảnh sát địa phương cũng suýt nữa hiện lên trong đầu.

May mà, cơn sóng gió nho nhỏ ấy cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng du lịch của hai người.

Dù sao mục đích chính khi ra phố hôm nay vẫn là ăn uống!

Tần Xuyên Từ khoác vai Sở Dật, dẫn anh đi về phía một quán ăn lâu đời nằm sâu trong con phố.

Quán được trang trí theo phong cách rất cổ kính. Vừa đẩy cửa bước vào, một mùi hương khó mà diễn tả ập thẳng vào mặt.

Sở Dật hít hít mũi rồi khẽ nhíu mày.

"Mùi gì thế này?"

Tần Xuyên Từ vẫn bình thản như không.

"Lát nữa em sẽ biết."

Sở Dật nửa tin nửa ngờ nhìn hắn, càng nhìn càng thấy có vấn đề.

Đến khi một đĩa thịt trắng được cắt thành từng khối vuông nhỏ, trông sạch sẽ gọn gàng được bưng lên bàn.

Lần đầu tiên trong đời, Sở Dật cảm nhận được sự tuyệt vọng về mặt sinh lý.

Anh còn chưa kịp đưa vào miệng, chỉ mới cúi xuống ngửi một cái đã không nhịn được muốn nôn khan.

Cái mùi này còn kinh khủng hơn cá trích đóng hộp gấp cả trăm lần!

Cả khuôn mặt Sở Dật nhăn lại như trái khổ qua. Anh đưa tay đẩy đĩa thịt sang trước mặt Tần Xuyên Từ.

"Anh chọn thì anh ăn đi."

Tần Xuyên Từ nhìn dáng vẻ đó của anh, khẽ bật cười.

Hắn đặt tay lên mép đĩa rồi lại đẩy nó trở về trước mặt Sở Dật.

"Anh ăn rồi, em ăn đi."

Sở Dật khẽ giật khóe môi, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ.

Anh cười lạnh hai tiếng, kéo chiếc đĩa ra giữa bàn rồi chia đều phần thịt cá mập lên men thành hai nửa.

"Công bằng công chính, Tần tổng."

Tần Xuyên Từ nhướng mày, gật đầu, cũng không phản đối.

"Được, ăn đi."

"Anh ăn trước."

"Cùng ăn." Tần Xuyên Từ đề nghị.

"Được."

Hai người nhìn nhau, dưới sự giám sát của đối phương, mỗi người chỉ cắn một miếng nhỏ.

Ngay sau đó, cả hai đều ngồi thẳng lưng, vẻ mặt bình tĩnh như không có chuyện gì.

Sở Dật lên tiếng: "Cũng được."

Tần Xuyên Từ mỉm cười.

"Đúng là cũng được, anh đâu có lừa em."

Sở Dật gật đầu, ngồi im trên ghế một lúc rồi đột nhiên đứng bật dậy.

"Em vào nhà vệ sinh chút."

Không đợi Tần Xuyên Từ đáp lời, anh nói xong liền bước nhanh về phía nhà vệ sinh.

Tần Xuyên Từ vẫn ngồi tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Sở Dật khuất sau góc tường.

Giây tiếp theo, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, không nhịn được nôn khan một tiếng.

"Ọe..."

Rồi hắn vội vàng cầm ly rượu bên cạnh, tu một hơi hơn nửa ly vào miệng.

Những vị khách xung quanh dường như đã quá quen với cảnh tượng này, ai nấy đều bật cười đầy thiện ý.

Không lâu sau, Sở Dật bình thản bước từ nhà vệ sinh trở về.

Anh ngồi lại chỗ cũ, liếc nhìn chiếc ly rượu trước mặt Tần Xuyên Từ đã trống không, khóe môi nhếch lên cười lạnh, nhưng chẳng nói gì, chỉ tiếp tục dùng bữa.

Đĩa thịt cá mập lên men còn lại, cho đến lúc thanh toán rời khỏi nhà hàng, không ai động thêm một miếng nào.

Khi trở về khách sạn, bên ngoài trời đã tối hẳn.

Hôm nay Sở Dật vừa trải qua chuyến bay đường dài, vừa đuổi bắt cướp, cuối cùng còn bị món "vũ khí sinh học" kia hành hạ, cả người mệt rã rời.

Hai người vào phòng, cũng chẳng nói nhiều, lần lượt đi tắm rửa.

Khi Sở Dật bước ra khỏi phòng tắm, trên người vẫn còn vương hơi nước.

Cả người anh mềm nhũn như chẳng còn chút sức lực, vừa ra đến giường đã "bịch" một tiếng ngã vật xuống tấm nệm lớn, vùi cả mặt vào gối, đến một ngón tay cũng chẳng muốn động.

"Buồn ngủ quá..."

Anh lẩm bẩm, ý thức đã bắt đầu mơ màng.

Tần Xuyên Từ mặc áo choàng tắm bước tới. Nhìn "một cục" đang nằm trên giường, hắn bất đắc dĩ bật cười.

Hắn đưa tay, như xách một chú mèo con, định kéo Sở Dật dậy.

"Dậy nào, sấy tóc xong rồi ngủ. Không mai lại đau đầu."

Mượn theo lực kéo của hắn, Sở Dật cực kỳ miễn cưỡng chống người ngồi dậy bên mép giường.

Tần Xuyên Từ lấy máy sấy, cắm điện.

Tiếng gió ù ù vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Hắn đứng phía sau Sở Dật, những ngón tay luồn vào mái tóc mềm của anh.

Động tác của hắn rất chậm, tỉ mỉ chăm chút từng lọn tóc. Đầu ngón tay thỉnh thoảng lướt nhẹ qua da đầu Sở Dật, khiến anh được hầu hạ đến mức lim dim, cả người mơ màng muốn ngủ.

Luồng gió ấm áp từ máy sấy thổi qua khiến cả người Sở Dật nóng lên dễ chịu, cơ thể hoàn toàn thả lỏng.

Theo bản năng, anh ngả người ra sau, muốn tìm một điểm tựa.

Tần Xuyên Từ đang chăm chú vuốt từng lọn tóc, không ngờ anh lại bất ngờ ngả ra.

Sở Dật vừa ngẩng đầu lên, sau gáy đã vững vàng tựa vào bụng dưới của Tần Xuyên Từ.

Mà vị trí ấy...

Chỉ cách một nơi nào đó đang trong trạng thái "ngủ đông" một khoảng cách vô cùng nguy hiểm.

Động tác trên tay Tần Xuyên Từ khựng lại.

Hắn cụp mắt nhìn xuống Sở Dật. Từ góc độ này, vừa khéo có thể nhìn thấy hàng mi đang rũ xuống của anh.

Lúc này, Sở Dật đã không còn vẻ sắc bén thường ngày.

Cả người anh trông ngoan ngoãn lạ thường, yên lặng dựa vào người Tần Xuyên Từ, giống như mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Tần Xuyên Từ xin thề với trời, trước đó nhìn Sở Dật mệt mỏi như vậy, trong đầu hắn thật sự không hề có lấy một chút suy nghĩ không đứng đắn nào.

Nhưng bây giờ...

Cảm nhận được hơi ấm từ sau gáy anh truyền tới, lại nhìn đường cong trắng nõn nơi cần cổ...

Sở Dật lúc này buồn ngủ đến không chịu nổi, mí mắt đã sắp khép hẳn.

Trong cơn mơ màng, anh cảm thấy sau gáy có thứ gì đó cấn vào, khiến anh rất khó chịu.

Anh khẽ nhíu mày, theo bản năng lại cọ cọ lên chỗ đó, muốn tìm một tư thế thoải mái hơn.

"..."

Ánh mắt Tần Xuyên Từ dần tối lại.

Hắn tắt máy sấy.

Căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng.

Ngón tay hắn rời khỏi mái tóc, khẽ co lại, rồi men theo vành tai Sở Dật, chậm rãi lướt xuống đường cong nơi cổ.

Cuối cùng, hắn nhẹ nhàng giữ lấy vai anh, đầu ngón tay hơi siết lại, dường như đang cố hết sức kiềm chế.

"Sở Dật..."

"Anh thật sự bắt đầu nghi ngờ... rốt cuộc em buồn ngủ thật, hay là... cố ý."

Nghe câu đó, đầu óc Sở Dật vẫn còn chưa kịp phản ứng.

Anh mơ màng mở mắt, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt tràn ngập d*c v*ng của Tần Xuyên Từ.

Mãi một lúc sau, anh mới nhận ra chuyện gì.

Biểu cảm lập tức cứng đờ.

Như bị điện giật, Sở Dật bật thẳng người dậy.

Tư thế ngay ngắn đến mức trông như chuẩn bị gia nhập Đảng.

Sau đó anh cực kỳ thuần thục chui tọt vào trong chăn, quấn kín mình từ đầu đến chân.

Từ trong chăn truyền ra giọng nói buồn bực.

"Em buồn ngủ thật đấy. Anh đừng làm phiền em nữa, ngủ đi!"