Chương 227 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Nghe tiếng đập cửa liên tục bên ngoài, La An cảm thấy cũng đến lúc rồi.

Anh ta đứng dậy, lấy chìa khóa mở cửa.

Cửa vừa hé ra một khe nhỏ, hương cam nồng đậm đã ập thẳng vào mặt.

Bạch Tri Kỳ đầy nước mắt, mềm nhũn ngồi sụp trên sàn. Ngay khi cửa mở, gã lập tức túm lấy ống quần của La An.

Ánh mắt tan rã, đôi môi bị cắn đến bật máu, cả người khẽ run lên, trong miệng không ngừng phát ra những tiếng cầu xin.

La An nhìn gã, ánh mắt sâu kín khó lường.

Anh ta khom người, nhẹ nhàng bế Bạch Tri Kỳ từ dưới sàn lên.

"Xin lỗi, bên ngoài có chút việc nên anh về muộn."

"Anh sẽ giúp em ngay."

Cánh cửa lớn nặng nề khép lại.

Sau một hồi mây mưa, La An tựa đầu giường, trong tay cầm một ống nghiệm thủy tinh đã cạn sạch.

Sắc mặt anh ta âm trầm.

Dù đã tiết kiệm đến đâu thì thuốc chuyển hóa cũng chẳng còn bao nhiêu.

Một khi hết thuốc, anh ta sẽ lại mất quyền khống chế Bạch Tri Kỳ.

Dữ liệu nghiên cứu của Tần Nguyên đã bị hủy.

Máy chủ của Tần thị thì không thể xâm nhập.

Ngoài việc tìm cách đưa Tần Nguyên ra ngoài, dường như anh ta không còn lựa chọn nào khác.

Hít sâu một hơi, La An ném ống nghiệm vào thùng rác.

Anh ta quay đầu nhìn Bạch Tri Kỳ đang nằm bên cạnh, khẽ vuốt mái tóc của gã.

Bạch Tri Kỳ quay lưng về phía anh ta. Ở nơi La An không nhìn thấy, gã chậm rãi mở mắt, đáy mắt lạnh lẽo đến rợn người.

---

Sáng sớm ở Đế Đô.

Sở Dật một tay xách vali, bước chân vừa vững vừa nhanh.

Anh mặc một chiếc áo khoác màu xám đậm, tay áo xắn lên tùy ý, để lộ cẳng tay rắn chắc.

Tần Xuyên Từ đi theo phía sau.

"Đồ đạc mang đủ cả rồi chứ?"

Nói rồi, hắn bước nhanh thêm hai bước, đưa tay định nhận lấy chiếc vali trong tay Sở Dật.

Sở Dật nghiêng người tránh đi, nhướng mày.

"Đủ rồi, em tự xách được."

Tần Xuyên Từ nhìn bàn tay trống không của mình, bật cười, rồi thu tay về.

"Tùy em."

Bị ánh mắt dính người của hắn nhìn đến nổi da gà, Sở Dật vội nhét vali vào cốp xe.

Chiếc xe lao vun vút, chạy thẳng đến sân bay quốc tế Đế Đô.

Tần Xuyên Từ ngồi ở hàng ghế sau, lặng lẽ nhìn nghiêng gương mặt của Sở Dật.

"Thật ra không cần phiền phức như vậy."

"Tuyến bay của máy bay tư nhân có thể xin bất cứ lúc nào. Bên đó cũng có đội ngũ đón tiếp riêng dưới mặt đất, không cần phải chen chúc với đám đông."

Sở Dật đang tựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe vậy liền mở một mắt nhìn hắn.

"Thôi đi. Máy bay tư nhân bay một chuyến phải xin đường bay, điều phối tổ lái, còn phải làm việc với cơ quan chức năng nữa, phiền muốn chết."

Nói xong, anh liếc Tần Xuyên Từ một cái.

"Biết anh có tiền có quyền rồi, nhưng chỉ là đi chơi thôi, không cần đến thế."

Tần Xuyên Từ nhìn anh rồi gật đầu.

"Nghe em."

Suốt quãng đường đến sân bay, hai người làm xong thủ tục, sau đó đi qua lối kiểm tra an ninh dành cho khách VIP rồi tiến vào phòng chờ hạng sang.

Sở Dật và Tần Xuyên Từ tìm một góc gần cửa sổ ngồi xuống.

"Còn phải đợi một tiếng rưỡi nữa."

Tần Xuyên Từ ngồi bên cạnh anh, cúi đầu trả lời nốt mấy tin nhắn công việc cuối cùng.

Sở Dật chán đến phát ngán, liền đưa mắt nhìn quanh.

Vô tình liếc qua lớp kính, anh nhìn thấy cách đó không xa có một cửa hàng trà sữa Baji.

Anh vô thức l**m môi, cơn thèm lập tức bị khơi dậy.

Sở Dật đứng lên, phủi nhẹ quần.

"Em đi mua trà sữa. Anh muốn uống gì?"

Tần Xuyên Từ tắt điện thoại, làm bộ đứng dậy.

"Để anh đi cùng."

Sở Dật đưa tay ấn vai hắn, ép hắn ngồi trở lại rồi chỉ về phía cửa hàng phía xa.

"Anh cứ ngồi đi. Có mấy bước chân thôi, em quay lại ngay. Nếu anh không chọn thì em mua giống em luôn nhé."

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ cũng không cố đòi đi theo nữa.

"Được, vậy giống em."

Sở Dật gật đầu, xoay người rời khỏi phòng chờ VIP.

Đợi bóng anh khuất khỏi cửa, Tần Xuyên Từ lại xuyên qua lớp kính nhìn thấy Sở Dật đi đến quầy trà sữa gọi món.

Đầu ngón tay hắn khẽ gõ lên đầu gối, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn luôn dõi theo bóng người ngoài cửa kính, khóe môi không nhịn được cong lên thành một nụ cười.

Trong phòng chờ VIP, không ít người cũng đang âm thầm quan sát hai người họ.

Tiền tài đúng là dưỡng người, những người có mặt ở đây ai nấy đều là trai xinh gái đẹp.

Nhưng dù vậy, Tần Xuyên Từ và Sở Dật ngồi giữa đám đông vẫn nổi bật một cách khác thường.

Cả hai đều không phải kiểu gương mặt thường xuyên xuất hiện trên màn ảnh đại chúng, nhưng khí chất lại quá mạnh. Chỉ cần bước vào là khiến những người xung quanh trông như đàn em đi theo vậy, khiến không ít người vô thức nhìn thêm vài lần.

Trong số đó có người nhận ra Tần Xuyên Từ, trong lòng lập tức nảy ý định, cân nhắc xem có nên qua chào hỏi hay không.

Nhưng còn chưa kịp quyết định đã có người đi trước bọn họ một bước.

Hai Omega trông còn khá trẻ đi đến trước mặt Tần Xuyên Từ.

Hai người ăn mặc rất thời thượng, toàn thân đều là hàng hiệu, làn da trắng trẻo mịn màng, vừa nhìn đã biết xuất thân từ gia đình khá giả.

"Xin... xin chào."

Một Omega có gương mặt tròn lấy hết can đảm lên tiếng.

Tần Xuyên Từ đã chú ý đến hai người từ lúc họ tiến lại gần. Hắn quay đầu, nở nụ cười lịch thiệp nhìn họ.

"Xin chào. Hai người có chuyện gì sao?"

Đối diện với nụ cười của hắn, khuôn mặt Omega má tròn lập tức đỏ bừng. Cậu ta ấp úng nửa ngày mà chẳng nói nên lời.

Người bạn đứng phía sau thấy vậy liền hận sắt không thành thép, lén véo mạnh vào eo cậu ta một cái.

Được bạn thúc giục, Omega má tròn không do dự nữa, cuối cùng cũng mở miệng.

"Chuyện là... bọn em có thể xin phương thức liên lạc của anh được không?"

Trong ánh mắt cậu ta tràn ngập vẻ mong chờ.

Cậu ta đã âm thầm quan sát từ rất lâu.

Ngay từ lúc Sở Dật và Tần Xuyên Từ bước vào phòng chờ, cậu ta đã phân vân không biết có nên xông lên xin làm quen hay không.

Alpha trước mặt trông chín chắn, điềm đạm, khí chất cao quý, ngoại hình lại hoàn toàn đúng với hình mẫu bạn đời lý tưởng trong tưởng tượng của cậu ta.

Chỉ vì bên cạnh đối phương có người nên cậu ta mới chần chừ đến tận bây giờ. Giờ người kia đã rời đi, cuối cùng cũng lấy đủ dũng khí bước tới.

Nghe vậy, nụ cười trên môi Tần Xuyên Từ vẫn không đổi.

"Xin lỗi, tôi có người yêu rồi. Chính là Alpha vừa đi ra ngoài lúc nãy."

Vừa dứt lời, hai Omega đều ngây người.

Người bạn đứng phía sau lập tức lộ vẻ thất vọng.

Vốn dĩ cậu ta còn tính đợi bạn mình xin được phương thức liên lạc của Tần Xuyên Từ thì tiện thể xin luôn của Sở Dật.

Ai ngờ...

Hai người họ lại là một đôi!

Chẳng lẽ Alpha đẹp trai bây giờ đều tự tiêu thụ nội bộ hết rồi sao?

Lắc đầu bất lực, cậu ta định cùng bạn rời đi.

Nhưng vừa định mở miệng thì đã nghe bạn mình lên tiếng.

"Vậy... vậy anh có thể cho em phương thức liên lạc của người yêu anh không?"

Lời này vừa thốt ra...

Toàn bộ những người đang âm thầm hóng chuyện trong phòng chờ VIP đều sửng sốt.

Đám người vẫn luôn vểnh tai nghe lén cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, đồng loạt quay đầu nhìn sang bên này.

Omega đứng phía sau trừng to mắt.

Bạn tôi ơi... cậu có biết mình vừa nói cái gì không vậy?!

Omega vừa lên tiếng hiển nhiên cũng nhận ra mình lỡ lời, lập tức che miệng lại, áy náy nhìn Tần Xuyên Từ.

Ngay sau đó, cậu ta định mở miệng xin lỗi.

Nhưng còn chưa kịp nói đã nghe thấy một tiếng cười khẽ.

"Ha."

Tần Xuyên Từ vẫn mỉm cười nhìn cậu ta.

"Không được."

Hai Omega lập tức quay đầu bỏ chạy.

Nhất thời đầu óc nóng lên mà làm mất mặt quá, cả hai chỉ hận không thể đào cái hố chui xuống!

Tần Xuyên Từ nhìn theo bóng lưng họ, nụ cười trên môi dần nhạt đi.

Omega nhà ai vậy... đúng là chẳng có phép lịch sự chút nào.