【Nhóm Trâu Ngựa Tần Thị】
【Phao Phao Đường】: Mọi người ơi! Tôi tuyên bố một chuyện! Sau gáy Tần tổng bị cắn rồi! Tôi tận mắt nhìn thấy, đảm bảo thật một trăm phần trăm!!!
【Lật Đổ Bầu Trời!】: Đệt! Tôi ngồi xa quá nên không thấy! Nhưng bài báo cáo hôm nay của tôi toi luôn rồi, giữ nụ cười.jpg
【Đâm Chết Tư Bản】: Thật hay giả vậy? Chẳng phải Tần tổng là Alpha sao?
【Mẹ Của Thiếu Nữ Phép Thuật】: Lầu trên dùng mạng 2G à? Người yêu của Tần tổng cũng là Alpha mà, bị cắn hình như... cũng hợp lý nhỉ?
【Đâm Chết Tư Bản】: Hả? Da đen chấm hỏi.jpg
【Buff Tiểu Kiều】: Thật đó. Đám quản lý cấp cao biết từ lâu rồi, người yêu của Tần tổng là Alpha. Hồi trước trợ lý Giang còn nhắc với phòng truyền thông nữa. Chính là anh vệ sĩ siêu đẹp trai trước đây ấy!
【Ăn Tre】: @Mẹ Của Thiếu Nữ Phép Thuật Chỉ Alpha mới cắn Alpha được hả? Omega không được à? Tối nay tôi cũng phải cắn người yêu một phát mới được, không phục.jpg
【Ngày Nào Cũng Muốn Nghỉ Việc】: Hahahaha!
【Amaterasu】: @Quản trị viên @Ngày Nào Cũng Muốn Nghỉ Việc Đây là quản lý cấp cao, đá hắn ra ngoài đi.
【...】
Giang Phong đang ngồi ở chỗ làm thì trên màn hình bỗng hiện lên một thông báo màu xám.
【Bạn đã bị quản trị viên "Nắm Đấm Chính Nghĩa" xóa khỏi nhóm chat.】
"Đệt!"
Ngón tay cậu ta cứng đờ giữa không trung.
Giang Phong nhìn chằm chằm vào ô thông báo, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Cậu ta đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao quét khắp văn phòng, định xem rốt cuộc tên nội gián nào đã bán đứng mình!
Mọi người đều ngồi ngay ngắn.
Ngón tay gõ bàn phím liên hồi.
Người thì cau mày chăm chú nhìn bảng báo cáo.
Người thì cầm điện thoại gật đầu khom lưng.
Trông ai cũng chăm chỉ.
Ai cũng vô tội.
Ha ha.
Giang Phong cười lạnh một tiếng, đành lặng lẽ tạo một tài khoản phụ khác.
---
Phong Hải Thành.
La An ngồi trên sô pha, đầu ngón tay khẽ run.
Anh ta quay đầu nhìn Bạch Tri Kỳ đang ngồi bên cạnh xem tivi.
Gương mặt thanh tú, trong trẻo ấy dưới ánh đèn mờ trong phòng lại có vẻ tái nhợt.
La An mím môi, dè dặt giơ tay lên, đặt lòng bàn tay lên eo Bạch Tri Kỳ, nhỏ giọng hỏi: "Tri Kỳ, em... em có muốn ăn gì không? Anh ra ngoài mua cho em."
Bạch Tri Kỳ không gạt tay anh ta ra.
Chỉ chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo.
"Em muốn tự mình đi mua."
Giọng nói của Bạch Tri Kỳ rất bình tĩnh, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
Nghe vậy, sắc mặt La An hơi cứng lại.
Bàn tay đặt trên eo Bạch Tri Kỳ cũng vô thức siết chặt hơn.
"Tri Kỳ, bên ngoài không an toàn."
"Người của Tần Xuyên Từ và Sở Dật đều đang tìm em. Bọn họ chẳng phải người tốt gì, nếu em bị bắt thì xong đời thật đấy, rất nguy hiểm."
"Em muốn ăn gì cứ nói với anh, để anh đi mua giúp em, được không?"
Bạch Tri Kỳ nhìn người đàn ông trước mặt.
Trên gương mặt thanh tú của La An tràn ngập vẻ giả tạo.
Bộ dạng này, còn khiến người ta ghê tởm hơn cả dáng vẻ năm xưa trốn trong góc tối lén lút nhìn trộm gã.
Bạch Tri Kỳ dời mắt đi, không nhìn anh ta nữa.
"Gì cũng được."
Thấy vậy, La An cười gượng.
"Vậy... vậy anh sẽ mua mấy món em thích. Anh sẽ về nhanh thôi."
Nói xong, anh ta đứng dậy.
Đúng lúc La An chuẩn bị rời đi, đầu ngón tay Bạch Tri Kỳ khẽ run lên.
Ngay trước khi La An cất bước, gã giơ tay nắm lấy ống tay áo của anh ta.
Đôi mắt nhìn chằm chằm vào La An.
Thân hình La An khựng lại.
Anh ta quay người, cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy tay áo mình, rồi lại nhìn Bạch Tri Kỳ, im lặng một giây.
Sau đó La An giơ bàn tay còn lại lên, chậm rãi gỡ từng ngón tay của Bạch Tri Kỳ ra.
"Không sao đâu, anh sẽ về rất nhanh."
Nói xong, anh ta quay người đi về phía cửa chính, lấy từ trong túi ra chiếc chìa khóa duy nhất của căn nhà này.
"Cạch."
"Cạch."
Hai tiếng khóa cửa liên tiếp vang vọng khắp căn phòng.
Bạch Tri Kỳ ngồi trên sô pha, hai tay siết chặt đệm ghế đến mức móng tay cắm sâu vào lớp bông bên trong.
Gã quay đầu nhìn về phía cửa sổ.
Nơi đó đã bị những tấm ván gỗ đóng kín, chỉ còn vài tia sáng yếu ớt chen qua những khe hở, rọi lên người gã, phác họa thành một chiếc lồng giam.
Gã chậm rãi nghiêng đầu.
Trên tivi đang phát một bộ phim thần tượng cổ trang.
Gương mặt xinh đẹp của Tần Nguyên xuất hiện trên màn hình, đang mỉm cười dịu dàng với ống kính.
Bạch Tri Kỳ nhìn chằm chằm vào gương mặt ấy, từ cổ họng bật ra một tiếng chửi rủa.
"Đồ đê tiện."
La An đội mũ và đeo khẩu trang, bước trên con đường bê tông ngoài phố.
Anh ta ghé qua vài cửa hàng bán những món Bạch Tri Kỳ thích ăn, kiên nhẫn xếp hàng rồi dùng tiền mặt thanh toán.
Mua xong đồ, anh ta không lập tức quay về.
Mà như một hồn ma vất vưởng, lang thang trên phố một vòng thật lâu, cuối cùng mới trở về nơi ở.
Tòa nhà cũ kỹ tỏa ra mùi ẩm mốc.
Ánh sáng chỉ có thể lọt vào từ ô cửa sổ nhỏ nơi cầu thang, khiến cả hành lang trở nên âm u.
La An đi đến trước cửa nhà, nhưng không mở cửa ngay.
Anh ta ngồi xuống bậc cầu thang, tay xách túi đồ ăn, ánh mắt trống rỗng nhìn bức tường đối diện.
Hai người qua đường là Beta đi song song với nhau. Thấy anh ta chắn giữa lối đi, một người vừa định lên tiếng quát.
Người còn lại vội kéo tay áo bạn mình, lách qua khe hẹp bên cạnh để đi lên.
"Làm gì thế?"
"Thôi đừng dây vào hắn. Ngày nào người này cũng ngồi đây ngẩn người, trong nhà còn suốt ngày phát ra tiếng động kỳ quái. Nhìn là biết không bình thường, chắc đầu óc có vấn đề đấy. Đi nhanh lên."
La An nghe thấy cuộc đối thoại của họ.
Nhưng anh ta chẳng hề để tâm.
Cứ lặng lẽ ngồi ở đó.
Rất lâu sau, cánh cửa bỗng vang lên tiếng đập.
Từ một tiếng ban đầu, nhanh chóng biến thành những cú đập dồn dập liên tiếp, xen lẫn tiếng khóc nức nở và tiếng rên nghẹn ngào.
Âm thanh ấy, La An rất quen thuộc.
Đó là tiếng cầu cứu theo bản năng của một Omega khi bước vào kỳ ph*t t*nh nhưng không được ai xoa dịu.
Bàn tay La An đột ngột siết chặt.
Trên gương mặt anh ta thấp thoáng hiện lên một vệt ửng đỏ đầy kích động.
Nhưng anh ta vẫn không hề nhúc nhích.
Chỉ mặc cho người ở phía bên kia cánh cửa không ngừng đập cửa.
Kể từ khi Phương Trĩ gửi lọ thuốc chuyển hóa Alpha trong tay mình cho anh ta, cuộc sống của La An đã hoàn toàn thay đổi.
Trước đây, mỗi một lần Bạch Tri Kỳ bước vào kỳ ph*t t*nh đều là một địa ngục đối với anh ta.
Nhưng bây giờ, mỗi ngày anh ta đều đắm chìm trong cảm giác được nắm quyền khống chế.
Tần Nguyên cực kỳ giỏi lợi dụng điểm yếu của người khác.
Ngay từ lúc đưa thuốc chuyển hóa Alpha cho La An, rồi xúi giục anh ta đánh dấu vĩnh viễn Bạch Tri Kỳ...
Tất cả đều là cố ý.
Cậu ta đã sớm viết sẵn kịch bản cho mọi chuyện về sau.
Ban đầu, La An muốn có thuốc chuyển hóa Alpha có lẽ đúng là vì muốn giúp Bạch Tri Kỳ.
Nhưng theo thời gian, Tần Nguyên biết, La An nhất định sẽ cảm nhận được những thứ khác từ việc này.
Thử nghĩ xem.
Một người trước giờ chưa từng để bạn vào mắt, lúc nào cũng sai khiến, coi thường bạn...
Bỗng một ngày, người đó lại không thể sống thiếu bạn.
Người đó phát điên.
Người đó gào khóc.
Người đó van xin.
Không còn vẻ cao cao tại thượng như ngày trước.
Chỉ khi nhận được sự thương xót của bạn, người đó mới có thể tiếp tục thở.
Đứng trước sự thay đổi như vậy, liệu có ai còn nhớ mục đích ban đầu của mình không?
Người khác thì Tần Nguyên không biết.
Nhưng với kiểu người như La An, kẻ đã sống quá lâu ở vị trí thấp kém, một khi nắm được sức mạnh, anh ta nhất định sẽ sa ngã rất tự nhiên.
Thậm chí đến mức điên cuồng.
La An sẽ nghiện cảm giác Bạch Tri Kỳ cầu xin mình.
Tâm thế của anh ta cũng sẽ từ một kẻ chỉ biết hy sinh biến thành chủ nhân.
Theo kế hoạch của Tần Nguyên, La An sẽ chìm đắm trong việc khống chế Bạch Tri Kỳ. Mà muốn duy trì sự khống chế ấy thì không thể thiếu thuốc chuyển hóa Alpha. Đã muốn có thuốc La An buộc phải chấp nhận bị cậu ta khống chế.
Một vòng khép kín hoàn hảo cứ thế hình thành.
Mà một hacker hàng đầu cũng nhờ vậy dễ dàng rơi vào tay cậu ta.
Giờ đây Tần Nguyên đã bị bắt.
Kế hoạch cũng đã sụp đổ.
Nhưng kịch bản vẫn chưa kết thúc.
La An vẫn đang từng bước đi trên con đường mà Tần Nguyên đã vạch sẵn cho anh ta.