Chương 224 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng lên.

Đến khi mọi thứ cuối cùng cũng trở về yên lặng, cảm giác hỗn độn mới dần dần lắng xuống.

Sở Dật và Tần Xuyên Từ cùng vào phòng tắm tắm rửa.

Giữa làn hơi nước mờ mịt, Sở Dật luôn có cảm giác mình đã quên mất chuyện gì đó, nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ ra.

Đợi đến khi thay xong bộ đồ ở nhà sạch sẽ, xỏ dép lê bước ra khỏi phòng tắm, anh lại không thấy bóng dáng Tần Xuyên Từ đâu.

Sở Dật đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi chậm rãi đi về phía phòng khách.

Chỉ thấy Tần Xuyên Từ đang bê cái nồi, đổ thứ gì đó vào thùng rác.

Sở Dật bước tới, cúi đầu nhìn một cái.

Trong thùng rác, những miếng thịt vốn phải đỏ au hấp dẫn giờ đã biến thành từng cục than đen sì.

Khóe miệng Sở Dật giật giật, anh quay đầu nhìn Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ vẫn bình thản như thường. Cảm nhận được ánh mắt của anh, hắn thậm chí còn cong môi cười.

"Có vẻ... thời gian chúng ta làm đúng là hơi lâu thật."

"Anh câm miệng đi."

Sở Dật tức đến bật cười, giật lấy cái nồi trong tay hắn rồi ném vào bồn rửa.

Anh liếc nhìn sắc trời ngoài cửa sổ đã tối hẳn.

Lăn qua lăn lại lâu như vậy, giờ anh thật sự chẳng còn tâm trạng ra ngoài tìm chỗ ăn nữa.

Nghĩ vậy, Sở Dật lấy điện thoại ra, mở một ứng dụng màu xanh.

Quả nhiên... chuyện này vẫn phải trông cậy vào Hiệp sĩ Áo Xanh.

---

Sáng sớm hôm sau.

Sở Dật đến tòa nhà văn phòng Uy Hổ đúng giờ.

Vừa vào văn phòng, anh lập tức bắt đầu xử lý công việc. Những ngón tay lướt trên bàn phím với tốc độ cực nhanh, chẳng bao lâu đã gần hoàn thành.

Vươn vai một cái, Sở Dật bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm.

Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, anh khựng lại.

Bên ngoài bức tường kính trong suốt của văn phòng đang có một người đứng đó.

Từ Mãng mặc áo khoác đen, hai tay đút túi, đứng yên nhìn anh qua lớp kính.

"Anh?"

Sở Dật đặt cốc cà phê xuống, đứng dậy.

Từ Mãng mím môi. Thấy Sở Dật đã nhìn thấy mình, hắn đẩy cửa bước vào.

Không nói một lời, hắn ngồi phịch xuống ghế sô pha, sắc mặt u ám như có thể nhỏ ra nước.

Ngay sau đó, ánh mắt hắn khựng lại.

Nhìn thấy trên cổ Sở Dật có một vết hồng đỏ, hắn lập tức nhắm chặt mắt, ngả người ra lưng ghế, đưa tay ôm trán.

Cảm nhận được ánh mắt của Từ Mãng, Sở Dật lập tức hiểu ra, cười gượng một tiếng rồi giơ tay kéo cổ áo lên, che đi dấu vết kia.

"Anh, sao anh không nói gì vậy?"

Từ Mãng dời mắt đi, hừ lạnh một tiếng qua cổ họng.

"Tao còn gì để nói nữa? Mày nhịn giỏi thật đấy, Sở Dật."

Nghe vậy, Sở Dật mím môi. Anh cứ tưởng Từ Mãng vẫn còn bận tâm chuyện người anh yêu là nam hay nữ.

"Anh, em biết anh là vì tốt cho em. Nhưng người em thích vốn đâu phải vì họ là Omega hay Beta. Điều quan trọng là con người của họ. Em không nói với anh cũng chỉ vì... em không biết phải mở lời thế nào."

"Ai hỏi mày cái đó?"

Từ Mãng đột ngột buông tay xuống. Vành mắt hắn vậy mà đã hơi đỏ lên.

Hắn nhìn chằm chằm Sở Dật, trong giọng nói vừa có phẫn nộ, vừa có đau lòng.

"Tao hỏi mày, hồi đó thằng họ Tần ép mày, sao mày không nói với tao?"

Đầu ngón tay Sở Dật khẽ co lại.

Thì ra là hỏi chuyện này.

Anh rũ mắt xuống, nhìn chậu xương rồng trên bàn, khẽ mỉm cười.

"...Em chỉ thấy không cần thiết thôi."

"Thế nào là không cần thiết?!"

Từ Mãng bật dậy, giọng nói cao hẳn lên.

"Đáng lẽ tao phải nghĩ ra từ sớm mới đúng! Nó, Tần Xuyên Từ, thân phận thế nào chứ? Muốn loại vệ sĩ nào mà chẳng có? Cớ gì cứ nhất quyết đòi mày từ chỗ tao!"

"Hóa ra nó là say ông không phải vì rượu!"

Từ Mãng nghiến răng ken két, nhìn Sở Dật.

"Ngay lúc mày vừa phát hiện có gì đó không ổn, mày phải nói với tao mới đúng! Tao có thể không kiếm số tiền đó nữa, chứ tuyệt đối không thể để mày nhảy vào cái hố lửa ấy!"

Nhìn dáng vẻ nổi trận lôi đình của Từ Mãng, trong lòng Sở Dật dâng lên một tia ấm áp.

Anh nhẹ giọng an ủi: "Đừng mà anh. Có tiền mà không kiếm thì là đồ ngốc, chẳng phải chính anh dạy em vậy sao?"

"Mẹ nó, hai chuyện đó giống nhau à?!"

Từ Mãng sốt ruột, chỉ thẳng vào mũi Sở Dật.

"Mày còn đứng đây cãi cùn với tao! Thằng gian phu của Bạch Tri Kỳ cũng là nó phải không? Đụ, mày có cái miệng này để làm gì?"

"Nếu Tôn Miểu không nói cho tao biết, có phải cả đời này mày định giấu tao luôn không?"

Bị quát đến đau cả tai, Sở Dật im lặng nhìn bộ dạng căm phẫn của Từ Mãng một lúc, rồi khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế, cất tiếng: "Anh, thật ra... ban đầu Tần Xuyên Từ cứ tưởng Bạch Tri Kỳ còn độc thân."

Từ Mãng ngẩn người.

"Ý mày là sao?"

Sau đó, Sở Dật kể hết những chuyện mà Từ Mãng chưa từng biết.

Về dã tâm bám víu Tần Xuyên Từ của Bạch Tri Kỳ.

Về những sự thật mà Bạch Tri Kỳ đã ra sức che giấu.

Về mục đích gã lấy máu của anh.

Cũng như... mối tình năm xưa của anh rốt cuộc chỉ là một trò cười như thế nào.

Anh kể rõ ràng, không sót một chuyện nào.

Nghe xong, Từ Mãng hoàn toàn im lặng.

Hắn nhìn Sở Dật, miệng há hốc, rất lâu vẫn không thốt nên lời. Mãi một lúc sau mới khó khăn tìm lại được giọng nói.

"Cái... cái này..."

Ấp úng nửa ngày, Từ Mãng bỗng vỗ mạnh lên đùi.

"Thế thằng Bạch Tri Kỳ đâu rồi?"

Hắn chịu hết nổi rồi. Không xử chết thằng đó thì cả đời này hắn ăn không ngon ngủ không yên!

Sở Dật lắc đầu.

"Trốn rồi."

Thật ra, Sở Dật biết Bạch Tri Kỳ đang được Tần Nguyên giấu đi.

Bây giờ Tần Nguyên đã bị bắt, nếu anh muốn tìm, chỉ cần hỏi hắn một câu thì phần lớn cũng sẽ có được đáp án.

Nhưng hiện tại...

Anh đã hoàn toàn bất lực với Bạch Tri Kỳ rồi.

Đó là một món nợ cũ đã thối rữa từ lâu, anh không muốn lật lại nữa.

Chỉ cần Bạch Tri Kỳ không xuất hiện trước mặt anh thêm lần nào, anh cũng lười bận tâm đến hắn.

"Trốn?"

Từ Mãng cười lạnh, trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.

"Là mày không muốn bắt thôi chứ gì? Tao nói cho mày biết, kiểu gì tao cũng sẽ lôi nó ra. Đến lúc bắt được người về rồi, mày đừng có lải nhải cản tao!"

Sở Dật mím môi, không lên tiếng.

Văn phòng lại rơi vào im lặng.

Một lúc lâu sau, Từ Mãng nhíu mày, lại bồi thêm một câu: "Nhưng cho dù Bạch Tri Kỳ là đồ khốn thì Tần Xuyên Từ cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì!"

"Nó biết rõ mày chịu uất ức mà còn thuận nước đẩy thuyền, tiện tay hố mày một vố. Sau này giúp mày chắc chắn cũng có mục đích. Thằng đó tâm cơ nhiều như cái sàng!"

Sở Dật bật cười.

"Cũng... không đến nỗi đâu."

Thật ra, anh đã hoàn toàn buông bỏ rồi.

Dù bây giờ anh rất yêu Tần Xuyên Từ, nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng... người này đúng là một tên khốn.

Đương nhiên anh biết, chỉ cần mình mở miệng, Từ Mãng nhất định sẽ giúp anh.

Nhưng giúp thì có ích gì?

Từ Mãng có thể làm được gì đây?

Sở Dật hít sâu một hơi, đưa mắt nhìn khung cảnh phồn hoa của Đế Đô ngoài cửa sổ.

Xã hội từ rất lâu trước đây đã dạy anh biết xem xét thời thế.

Lựa chọn khác nhau sẽ dẫn đến kết quả khác nhau.

Không phải anh chưa từng vùng vẫy.

Chỉ là sau khi nhìn rõ hiện thực, anh đã lựa chọn con đường có lợi nhất.

Nếu năm đó anh chọn chống cự đến cùng, nhất quyết đấu một mất một còn với Tần Xuyên Từ, thì kết cục rất có thể sẽ là lưỡng bại câu thương, còn kéo theo cả Uy Hổ cùng chôn vùi.

Từ Mãng nhìn gương mặt đã sớm trưởng thành của Sở Dật, trong lòng nặng trĩu như bị nhét đầy bông.

Hắn ngồi xuống sô pha, châm một điếu thuốc.

Giữa làn khói thuốc lượn lờ, bóng dáng hắn trông có phần chán chường.

"Tiểu Dật à... tao thật sự đau lòng cho mày."

"...Nhưng tao cũng thật sự phải cảm ơn mày. Là tao có lỗi với mày."

Sở Dật mỉm cười.

"Không đâu anh. Có thể gặp được anh là chuyện may mắn nhất trong đời em."

"Với lại... bây giờ em cũng thấy mình rất hạnh phúc."

Từ Mãng ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt trong sáng của Sở Dật.

Cuối cùng, hắn chỉ khẽ thở dài, phả ra một vòng khói.

"Được rồi. Chỉ cần mày thấy đáng... sau này tao sẽ cố gắng... không làm mặt nặng mày nhẹ với thằng họ Tần nữa."

Sở Dật không nhịn được bật cười.

"Thế thì đúng là làm khó anh quá rồi."

Những chuyện nặng nề của quá khứ...

Cuối cùng cũng theo cuộc trò chuyện muộn màng này, hoàn toàn hóa thành cát bụi.