Sau khi tiệc sinh nhật kết thúc, khách khứa lần lượt ra về, căn nhà của Từ Mãng cuối cùng cũng trở lại yên tĩnh. Dì giúp việc thấy vậy liền bắt đầu dọn bát đũa, lau dọn nhà cửa.
Tôn Miểu ngồi trên sofa, nhìn vị khách cuối cùng bước ra khỏi cửa, thở phào một hơi thật dài.
Cậu ta quay đầu nhìn Từ Mãng đang ngồi bên kia với vẻ mặt nặng nề.
"Anh, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
"Hôm em đến cũng chẳng có ai nói với em là anh Dật sẽ dẫn người yêu tới."
Nói ra cũng khá dở khóc dở cười.
Lần này, Từ Mãng đã báo cho tất cả những người được mời đến dự sinh nhật Khương Mai rằng Sở Dật sẽ dẫn người yêu tới, duy chỉ có Tôn Miểu là bị bỏ sót.
Hắn nghĩ Tôn Miểu là cấp dưới thân cận của Sở Dật, chắc chắn anh sẽ tự nói với cậu ta nên không nhắn thêm.
Mà đúng lúc hai ngày nay Tôn Miểu đang đi công tác ở nơi khác, bận tối mày tối mặt. Những người khác biết cậu ta đang bận nên cũng chẳng ai làm phiền, thành ra chỉ có mình cậu ta chẳng biết gì.
Tôn Miểu thật sự cạn lời.
Nếu biết sớm hơn một chút, cậu ta cũng không bị cú sốc lớn như vậy.
Dù sao từ lâu cậu ta cũng biết quan hệ giữa Sở Dật và Tần Xuyên Từ rất phức tạp. Thêm với ấn tượng về sự mạnh mẽ, áp đảo của hắn, vừa nghe đến hai chữ "người yêu", cậu ta gần như đoán ngay được đó là vị đại Phật nào.
Mẹ nó, chuyện tốt gì cũng đến tay hắn!
Giờ nhìn thấy anh thật sự ở bên Tần Xuyên Từ, lại chẳng cho cậu ta chút thời gian chuẩn bị tâm lý nào. Trong lòng cậu ta ngổn ngang đủ loại cảm xúc, chỉ cảm thấy cái bệnh yêu đương mù quáng mà anh vừa chữa khỏi không lâu hình như lại tái phát rồi.
Anh Dật à... anh còn nhớ tên này từng là một tên khốn không vậy?
Từ Mãng chậc một tiếng.
"Anh cứ tưởng thằng Dật nói với mày từ lâu rồi chứ, ai ngờ mày cũng không biết."
Càng nghĩ hắn càng thấy vô lý.
"Haizz, chịu thật. Rốt cuộc là thế quái nào?"
"Thằng Dật sao lại dính với Tần Xuyên Từ được chứ? Nhìn kiểu gì cũng thấy quen nhau được một thời gian rồi. Trước đây nó thật sự không thích Alpha mà!"
Ban đầu hắn còn tưởng đối phương là tên trai đẹp nào đó có ý đồ xấu, định nhân cơ hội thực hiện quyền làm anh lớn, chia rẽ uyên ương một phen. Nếu đối phương không biết điều, hắn còn tính dùng vài thủ đoạn của giới giang hồ.
Kết quả Tần Xuyên Từ vừa xuất hiện, hắn câm nín luôn.
Đừng nói đến thủ đoạn xã hội đen, ngay cả cái quyền làm anh lớn cũng tan thành mây khói.
Chỉ một tiếng "anh" của Tần Xuyên Từ đã khiến hồn vía hắn bay mất. Thế này thì đấu kiểu gì?
Nghĩ đến đó, Từ Mãng lại thở dài.
Hai người ngồi trên sofa, ai nấy đều mặt mày ủ rũ.
Tôn Miểu xị mặt. Nghe Từ Mãng nói vậy, cậu ta chợt nhận ra điều gì đó, liền quay đầu nhìn hắn rồi chớp chớp mắt.
"... Anh, không phải chứ? Anh không biết thật à?"
"Anh Dật quen Tần Xuyên Từ từ lâu rồi mà."
Từ Mãng sửng sốt, ngồi thẳng người dậy nhìn cậu ta.
"Sao? Mày biết hả?"
"Dạ... em biết mà. Anh không biết thật hả?"
"Biết cái khỉ!"
Từ Mãng bật dậy khỏi sofa, giọng đầy vẻ không thể tin nổi.
"Chuyện này có từ bao giờ vậy? Mẹ nó, thật luôn, không một ai nói với anh hết à!"
Tôn Miểu bị phản ứng của hắn dọa giật mình. Cậu ta gãi đầu, nhỏ giọng đáp: "Lâu lắm... lâu lắm rồi ạ..."
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Từ Mãng, Tôn Miểu có chút do dự.
Có nên nói với anh ấy rằng không chỉ mình cậu ta biết, mà đám đàn em dưới trướng Sở Dật gần như đều biết chuyện này không?
Hơn nữa, vì chuyện đó mà ai nấy đều khá oán Từ Mãng.
Bọn họ đều nghĩ Từ Mãng bán em cầu vinh, vì tiền bạc và tài nguyên mà đem Sở Dật dâng cho Tần Xuyên Từ. Trước đây Tôn Miểu cũng từng nghĩ như vậy.
Kết quả hôm nay nhìn phản ứng này...
Đại ca thật sự không biết sao?!
Tôn Miểu chà xát hai tay.
"Ờm... nhưng trước đây mỗi lần em với anh đi bàn công việc, chẳng phải rất nhiều người đều nhắc đến anh Dật sao? Lúc có chuyện lúc không cũng lôi anh Dật ra nói, chẳng phải đều vì muốn lấy lòng Tần Xuyên Từ à? Còn bảo bọn mình chiếu cố họ nữa."
Cổ họng Từ Mãng nghẹn lại, rất lâu không thốt nên lời.
Hắn biết chứ.
Hắn biết đám người đó nhắc đến Sở Dật là vì muốn dựa hơi Tần Xuyên Từ.
Nhưng... nhưng hắn đâu biết Sở Dật với Tần Xuyên Từ yêu nhau rồi!
Hắn cứ tưởng Sở Dật làm vệ sĩ giỏi nên được trọng dụng thôi.
Vẻ mặt của Từ Mãng càng đau khổ hơn, nhưng vẫn chưa hết. Tôn Miểu còn chưa kể xong nỗi khổ trong lòng.
"Với lại, anh, em nói anh nghe."
Giọng cậu ta trở nên đầy bất bình.
"Hồi đầu anh Dật với họ Tần đâu phải người yêu. Tên khốn đó bắt anh Dật l*m t*nh nhân của hắn."
Vừa dứt lời, Từ Mãng lập tức cứng đờ tại chỗ.
"Tình... tình nhân?"
"Vâng."
Tôn Miểu gật đầu thật mạnh.
"Với lại... người cướp người yêu của anh Dật hồi đó cũng là họ Tần! Anh Dật chịu ấm ức nhiều lắm!"
Khương Mai thấy hai người vẫn còn nói chuyện, vốn định qua bảo họ dừng chủ đề này lại. Dù sao họ cũng không phải người trong cuộc, rất khó nói rõ đầu đuôi mọi chuyện.
Nhưng vừa bước đến gần, cô đã bị mấy lời của Tôn Miểu làm khựng lại.
"Cướp người yêu?"
"Ý là sao?"
---
Cùng lúc đó.
Sở Dật và Tần Xuyên Từ lái xe thuận lợi đến tập đoàn Tần thị, sau đó lập tức đi thẳng vào bộ phận kỹ thuật.
Từ rất xa đã có thể nghe thấy tiếng bàn phím gõ lách cách không ngừng.
Hắn và anh vừa bước vào, Giang Phong đang đứng bên cạnh với vẻ mặt nghiêm nghị. Nghe thấy động tĩnh, vừa nhìn thấy hắn, cậu ta lập tức bước nhanh tới.
"Tần tổng!"
Hắn lên tiếng:
"Tình hình bây giờ thế nào?"
Giang Phong đáp rất nhanh: "Hệ thống phòng thủ vẫn chưa bị công phá. Đối phương tạm thời đã ngừng tấn công, nhưng có thể sẽ tiến hành đợt xâm nhập tiếp theo bất cứ lúc nào."
Hắn gật đầu, trên mặt không hề lộ vẻ sốt ruột.
Giám đốc kỹ thuật bận rộn suốt nửa ngày, cuối cùng cũng rời khỏi ghế máy tính.
Ông đi tới trước mặt hắn báo cáo: "Tần tổng, ngài cứ yên tâm. Nhóm tấn công chúng ta lần này, tuy kẻ cầm đầu quả thật rất lợi hại, nhưng theo quan sát của tôi, thiết bị của bọn họ hoàn toàn không cùng đẳng cấp với chúng ta."
"Muốn công phá hệ thống của chúng ta gần như là chuyện không thể."
Hắn khẽ "ừ" một tiếng.
Đó cũng là lý do hắn không quá lo lắng.
Sản nghiệp của Tần thị trải khắp thế giới, gần như lĩnh vực nào cũng tham gia.
Nhưng cũng giống như Hà thị có thế mạnh tuyệt đối về quân hỏa, Tần thị cũng có một lĩnh vực mạnh vượt trội, bỏ xa hai gia tộc còn lại - công nghệ gen sinh học.
Lợi ích liên quan trong lĩnh vực này vô cùng phức tạp.
Cho dù Chính phủ Liên bang có ý định kiềm chế những tập đoàn tài phiệt như Tần thị, thì ở phương diện này cũng buộc phải ra tay bảo vệ.
Nếu thật sự để một tên hacker tùy tiện đánh sập hệ thống của Tần thị, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Đúng lúc này, điện thoại của hắn lại vang lên.
Hắn nhấc máy.
Giọng của đội trưởng truyền đến từ đầu dây bên kia.
"Tần tổng, vừa rồi có người đến giải cứu Tần Nguyên. Không thành công, nhưng có mấy anh em bị thương."
Tần Nguyên?
Ánh mắt hắn khẽ động, một tia lạnh lẽo nhanh chóng lướt qua đáy mắt.
"Được rồi, cứ xử lý theo đúng quy trình."
Đội trưởng nghe vậy thì hơi do dự.
"Vậy... bên Tần Nguyên có cần chuyển sang nơi khác giam giữ không?"
Giọng hắn vẫn bình thản.
"Không cần, cứ để cậu ta ở đó."
Nói xong, hắn cúp máy.
Đứng bên cạnh, Sở Dật lặng lẽ quan sát.
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt điềm tĩnh của hắn, không bỏ lỡ tia lạnh lẽo vừa lóe lên trong đôi mắt ấy.