Chương 220 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Nghe vậy, Khương Mai trợn một cái thật dài.

"Hazzz, tùy anh."

Chỉ đáp đúng mấy chữ ấy, cô xoay người đi vào trong bếp, cùng dì giúp việc chuẩn bị đồ ăn.

Sau khi vào nhà, Tôn Miểu rửa sạch tay rồi đưa mắt nhìn quanh phòng khách một lượt.

Từ Mãng đi đến bên cạnh y, nhìn vẻ mặt ấy rồi hỏi: "Dạo này xem nhà ở Đế Đô đến đâu rồi?"

Sau khi Uy Hổ một bước lên mây, trải qua đợt cải tổ theo hướng thương mại hóa, tiền lương của mọi người đều tăng vọt.

Những người kỳ cựu như Tôn Miểu, lại còn là cấp dưới trực tiếp của Sở Dật, đương nhiên thu nhập rất khá. Bản thân y còn sở hữu mấy tiệm sửa xe, cũng xem như có chút của ăn của để.

Tôn Miểu gãi đầu.

"À... vẫn chưa. Em vẫn đang xem, muốn tìm căn nào rẻ một chút."

Từ Mãng vỗ vai y.

"Ôi, vẫn phải nhìn thực tế chứ."

"Ở gần công ty, có thang máy, lại phải có ánh nắng. Cùng lắm thì vay thêm chút, nhà mình ở thì phải thoải mái."

Tôn Miểu cười hề hề, gật đầu.

"Em cũng đang muốn tìm căn vừa đáp ứng hết mấy điều đó lại vừa rẻ đây."

Từ Mãng cười cười.

Ở nơi Tôn Miểu không nhìn thấy, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ phức tạp.

Lúc nãy nói chuyện với Khương Mai, hắn còn chưa nghĩ ra.

Giờ nhìn thấy Tôn Miểu, hắn mới chợt nhớ.

Lát nữa Sở Dật dẫn "thằng Alpha ăn bám" kia đến thì kiểu gì chuyện cũng lộ, mất mặt là cái chắc.

Thằng nhóc Tôn Miểu này sùng bái Sở Dật nhất, cũng chẳng biết đến lúc đó nó sẽ có cảm tưởng thế nào.

Phiền thật!

Tiếng chuông cửa lần lượt vang lên.

Các vị khách được mời cũng dần dần đến đông đủ.

Nhìn người trong nhà ngày một nhiều, chẳng hiểu sao Từ Mãng bỗng thấy căng thẳng.

Hắn đưa tay sờ ngực mình, luôn có cảm giác sắp xảy ra chuyện chẳng lành.

Nhíu mày suy nghĩ một lúc, rất nhanh hắn đã tự tìm được đáp án.

Hôm nay đông người như vậy, lại là sinh nhật Khương Mai. Nếu ngay lúc này hắn làm khó "thằng Alpha ăn bám" của Sở Dật thì thật sự không thích hợp, đến lúc đó làm cả đám mất vui.

Từ Mãng chậc một tiếng.

Đành tính để lần sau mới ra tay chia cắt đôi uyên ương này.

Đúng lúc ấy, chuông cửa lại vang lên.

Tôn Miểu chạy ra mở cửa.

Cửa vừa mở, cậu ta đã thấy Sở Dật xách quà đứng bên ngoài.

Cậu ta muốn lên tiếng...

Nhưng lại không thốt nổi lời nào.

Đến cả nụ cười trên mặt cũng cứng đờ.

Chuyện gì vậy?

Hôm qua thức khuya quá nên hoa mắt rồi sao?

Sao lại thấy Tần Xuyên Từ nữa thế?

Đứng bên cạnh Sở Dật, Tần Xuyên Từ mang theo ý cười nơi đáy mắt. Hắn trông ôn hòa, nho nhã, gương mặt tuấn mỹ khiến người ta rất dễ sinh thiện cảm.

Thấy Tôn Miểu đứng sững như trời trồng, Sở Dật khẽ hắng giọng.

"Khụ."

Sở Dật đẩy Tôn Miểu vào trong.

"Vào đi."

Sau đó anh cất tiếng gọi vào trong nhà: "Anh Mãng, chị dâu."

Vừa nghe anh lên tiếng, tất cả mọi người đều đồng loạt quay đầu nhìn sang.

Chuyện này thật ra cũng khá lúng túng.

Lúc trước, khi Sở Dật nói với Từ Mãng rằng sẽ dẫn người yêu đến, anh vẫn chưa nói rõ người đó là ai.

Từ Mãng theo bản năng cho rằng là một Omega nên cũng chẳng nghĩ nhiều, cứ thế nói với mọi người.

Thành ra những người có mặt hôm nay đều biết Sở Dật sẽ dẫn người yêu về ra mắt.

Ai nấy đều tò mò chờ xem.

Kết quả vừa nhìn, chẳng thấy Omega nhỏ nhắn đáng yêu đâu cả. Ngược lại lại thấy một người đàn ông còn cao hơn cả Sở Dật.

Người đó vóc dáng cao ráo, khí chất xuất chúng, từ trên xuống dưới đều toát ra vẻ cao quý khiến người khác không dám tùy tiện đến gần.

Trong chốc lát, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Đây là...

Tình huống gì vậy?

Người yêu đâu?

Vừa nhìn thấy Tần Xuyên Từ, Từ Mãng đã đứng bật dậy.

Tuy đầy vẻ khó hiểu, nhưng vẫn giữ phong thái của một thương nhân, hắn bước tới trước mặt Sở Dật và Tần Xuyên Từ, nở nụ cười niềm nở rồi đưa tay ra.

"Tần tổng, không ngờ ngài cũng đến."

"Thằng Tiểu Dật này thật là, cũng không biết báo trước với tôi một tiếng. Không thì tôi đã xuống đón ngài rồi."

Nói xong, hắn quay sang nhìn Sở Dật.

Sở Dật gãi gãi má, nhỏ giọng gọi: "Anh."

Từ Mãng đáp một tiếng.

Ánh mắt lại lén lút đảo ra phía sau lưng Sở Dật và Tần Xuyên Từ.

Chẳng phải nói sẽ dẫn người yêu đến sao?

Người đâu?

Thấy ánh mắt Từ Mãng cứ liên tục ngó về phía sau mình, Sở Dật biết ngay hắn đang nghĩ gì.

Đến nước này rồi mà còn chưa hiểu nữa sao?

Sở Dật chớp chớp mắt, khẽ l**m môi.

Anh cười gượng một tiếng.

Rồi đưa tay chỉ về phía Tần Xuyên Từ.

"Khụ... cái đó... anh à... đây... đây là người yêu em."

Từ Mãng sững sờ.

Hắn cúi xuống nhìn ngón tay của Sở Dật.

Rồi men theo hướng ngón tay, ánh mắt chậm rãi dời lên người Tần Xuyên Từ.

"Hả?"

Nụ cười của Tần Xuyên Từ vẫn hoàn hảo không chút sơ hở, ôn hòa và nho nhã.

Hắn không hề tỏ ra lúng túng, cũng không tạo chút cảm giác áp bức nào. Nhìn Từ Mãng, hắn mỉm cười gọi: "Anh Mãng."

Từ Mãng: "...Hả?"

Khóe môi Tần Xuyên Từ cong lên.

"Không phải lỗi của Sở Dật, là lỗi của em. Em đến mà không báo trước."

Từ Mãng: "...Hả?"

Từ Mãng đứng chết trân tại chỗ.

Đầu óc hoàn toàn chết máy.

Trong nhà yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Ở phía sau, mắt Tôn Miểu trợn to.

Tay cậu ta giơ lên rồi lại hạ xuống, hạ xuống rồi lại giơ lên.

Cuối cùng cậu ta ôm chặt lấy ngực mình, lảo đảo một bước rồi ngã tựa vào chiếc tủ phía sau.

Giữa bầu không khí tĩnh lặng ấy, Khương Mai vỗ tay hai cái.

Giọng cô trong trẻo, phá vỡ sự ngưng trệ.

"Mọi người đứng ngây ra làm gì vậy? Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi! Không đói à?"

Bị cô gọi như vậy.

Mọi người cuối cùng cũng hoàn hồn, rồi lần lượt tản ra, mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau mà ngồi xuống.

Từ Mãng cũng chẳng biết mình ngồi xuống ghế bằng cách nào.

Hắn ngơ ngác rất lâu, đầu óc mới khởi động lại được.

Ngẩng đầu nhìn Sở Dật và Tần Xuyên Từ đang ngồi cạnh nhau.

Hắn có chút không phân biệt nổi đây là hiện thực hay là đang nằm mơ.

Khương Mai gắp cho hắn một miếng thịt.

Nhỏ giọng nói: "Ăn đi, đừng nhìn người ta mãi nữa."

Từ Mãng hít sâu một hơi, gương mặt nhăn nhó, nhớ lại những lời Khương Mai vừa nói trên ghế sofa.

"Em biết từ trước rồi?"

Khương Mai không nhìn hắn, chỉ tập trung ăn.

"Em nói rồi mà anh có chịu tin đâu."

Môi Từ Mãng mấp máy, cuối cùng vẫn chẳng nói được lời nào, chỉ đành ôm một bụng ấm ức mà cắm cúi ăn cơm.

Hắn cần chút thời gian...

Để sắp xếp lại mọi chuyện.

---

Bữa cơm bắt đầu trong bầu không khí vô cùng yên tĩnh.

Tần Xuyên Từ tung hoành vô địch trong giới thương trường, nhưng đối với những người xuất thân từ khu đèn đỏ này thì vẫn khá xa lạ.

Nghe Từ Mãng gọi một tiếng "Tần tổng", mọi người chỉ đoán hắn chắc là người của một gia đình giàu có nào đó ở Đế Đô, còn thân phận cụ thể thì chẳng ai rõ.

Bây giờ bọn họ cũng không còn là những kẻ quê mùa nữa.

Hai chữ "giàu có" đã chẳng còn tạo cảm giác quá đặc biệt.

Trong đầu mọi người lúc này chỉ có một suy nghĩ.

Anh Dật kiếm một Alpha làm người yêu.

Anh ấy điên thật rồi.

Nhưng rất nhanh sau đó, Tần Xuyên Từ đã cho mọi người thấy bản lĩnh của mình.

Chỉ bằng vài câu nói ôn hòa, khéo léo cùng đôi lần vô tình để lộ năng lực và kiến thức của bản thân.

Tuy không hề trực tiếp nhắc đến thân phận, nhưng chẳng mấy chốc ai nấy đều nhận ra, con người này tuyệt đối không thể chỉ dùng hai chữ "giàu có" để hình dung.

Đây là một người có địa vị xã hội cực kỳ cao.

Bầu không khí trên bàn ăn cũng hoàn toàn nằm trong sự khống chế của hắn.

Mọi người nhanh chóng thả lỏng.

Ngưỡng mộ kẻ mạnh vốn là bản năng của con người.

Cho dù có ai mang lòng ghen ghét hay ác ý thì vào lúc này cũng sẽ không ngu ngốc mà biểu lộ ra.

Đến khi sự yên lặng và lúng túng hoàn toàn tan biến.

Mọi người cũng thật sự cởi mở hơn.

Tần Xuyên Từ lúc ấy mới dần dần không nói thêm nữa.

Sở Dật liếc hắn một cái rồi khẽ cười khẩy.

Anh gắp cho Tần Xuyên Từ một miếng thịt.

Cả bàn ăn đều ăn uống rất vui vẻ.

Chỉ có Tôn Miểu và Từ Mãng vẫn im thin thít như gà mắc tóc.