Chương 216 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Sở Dật cười cười, lấy ra lý do đã nghĩ sẵn từ trước.

"Anh à, trước đây Tần tổng thuê em làm vệ sĩ chẳng phải vì luôn có người muốn hại anh ấy sao?"

"Giờ đã tra ra người đó rồi, là em trai cùng cha khác mẹ của anh ấy, Tần Nguyên. Giờ người cũng bị Tần tổng bắt rồi, đương nhiên không cần em nữa."

Nghe lời giải thích ấy, Từ Mãng suy nghĩ một lúc, trên mặt lộ vẻ đã hiểu.

Hắn nhớ lại khoảng thời gian trước, quả thật Tần Xuyên Từ đã lùng sục khắp Đế Đô để tìm Tần Nguyên.

Nói vậy thì, lần trước ở khu đèn đỏ, Tần Xuyên Từ bị Phó Béo truy sát, cũng là do tên Omega đó đứng sau giật dây?

Chậc.

Sao Omega ở Đế Đô này, ai cũng là nhân vật tàn nhẫn vậy?!

Nghĩ vậy, Từ Mãng nhìn sang Sở Dật, nhưng trong mắt vẫn không giấu nổi vẻ tiếc nuối.

Một cái đùi vàng to thế!

Cứ thế mà mất rồi, tiếc thật!

Vẻ mặt hắn phức tạp, giơ tay vỗ vai Sở Dật.

"Tiểu Dật à, tuy giờ mày không làm cho Tần tổng nữa, nhưng mối quan hệ này nhất định phải giữ cho chắc đấy! Biết đâu sau này còn có lúc cần đến!"

Em trai hắn, hắn hiểu quá mà!

Sở Dật là kiểu người thế nào, Từ Mãng nắm rõ như lòng bàn tay! Chính là cực kỳ ghét mấy màn xã giao thương trường.

Trước đây Sở Dật không thích thì thôi, toàn là hắn tự mình xông pha, để Sở Dật đứng bên cạnh làm bình hoa. Dù sao cái miệng của Sở Dật cũng chẳng biết ăn nói, hắn cũng chẳng trông mong gì.

Nhưng Tần Xuyên Từ thì khác!

Cái đùi vàng này quá chất lượng!

Hà gia với Tần gia, hắn không muốn mất bên nào cả! (;'д`)ゞ

Nếu để vuột mất mối quan hệ này, đúng là đủ khiến hắn đau tim luôn!

Chỉ tiếc là hắn thật sự chẳng nói chuyện với Tần Xuyên Từ được mấy câu, không hữu dụng bằng Sở Dật. Không thì hắn đã tự mình ra trận từ lâu rồi.

Nghe Từ Mãng nói, Sở Dật gượng cười.

"Ha ha, em biết mà."

Anh liếc nhìn Từ Mãng, ánh mắt khẽ dao động.

Cuối cùng vẫn không nhịn được, khẽ hắng giọng.

"Khụ khụ... cái đó, anh."

"Ngày mười bốn tháng sau là sinh nhật chị dâu, em sẽ dẫn người yêu qua."

Nghe vậy, ánh mắt Từ Mãng dừng trên mặt Sở Dật.

Hắn chớp chớp mắt.

Chủ đề này... nhảy hơi xa đấy.

Ngay sau đó, hắn lườm Sở Dật một cái.

Hắn cho rằng Sở Dật ngại nói chuyện xã giao, thấy hắn lải nhải nên cố tình lái sang chuyện sinh nhật Khương Mai.

Nhưng dù nghĩ vậy, Từ Mãng vẫn đáp: "Biết rồi."

"Lần trước chẳng phải mày nhắn trên điện thoại nói với tao rồi sao?"

Sở Dật cười cười.

Anh đưa tay sờ mũi, nhìn gương mặt Từ Mãng, ánh mắt hơi lảng tránh.

"À thì... anh."

"Anh... không có gì muốn hỏi em sao?"

Từ Mãng nhướng mày.

Nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của Sở Dật, hắn hừ một tiếng.

"Sao hả? Giờ còn chạy tới khoe tình cảm với tao nữa à?"

"Hừ, tao còn chưa hỏi mày đấy."

"Mày quen người yêu từ lâu rồi đúng không? Thế mà mãi gần đây mới nói với tao!"

Sở Dật ngẩn người, không hiểu ý Từ Mãng.

Anh và Tần Xuyên Từ chính thức ở bên nhau mới hơn một tháng thôi mà? "Quen từ lâu" là sao?

Thấy vẻ mặt anh, Từ Mãng cười khẩy.

Hắn chỉ vào tai Sở Dật.

"Cái khuyên tai của mày."

"Hồi tao gặp mày từ bữa là mày đã đeo nó."

"Lúc đó tao đã thấy lạ rồi. Cái kiểu màu mè này nhìn là biết không thể nào tự mày đi mua. Người yêu tặng đúng không?"

Từ Mãng nhìn chiếc khuyên tai hình hoa hồng đỏ trên vành tai Sở Dật.

Hắn đã để ý nó từ lâu.

Nào là kim cương đỏ, nào là hoa hồng đỏ.

Hoàn toàn không phải phong cách của Sở Dật.

Hơn nữa Sở Dật cũng chẳng phải kiểu người thích làm đẹp, càng không thể tự nghĩ đến chuyện mua khuyên tai cho mình.

Trước đây hắn cũng định hỏi, nhưng lần nào cũng bị chuyện khác cắt ngang rồi quên mất. Giờ cuối cùng cũng nhớ ra.

Nghe vậy, Sở Dật theo bản năng đưa tay chạm vào tai, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

Từ Mãng nói đúng... mà cũng không hẳn đúng.

Quả thật là người yêu anh tặng.

Nhưng lúc đó vẫn chưa phải người yêu.

Không hiểu sao tai anh lại nóng ran.

Sở Dật xua tay, bỏ qua chủ đề chiếc khuyên tai, lên tiếng: "Không phải đâu, anh. Cái đó... người yêu em không phải Omega."

"Haizz! Tao còn tưởng mày định nói gì cơ! Chỉ có vậy thôi à?"

Từ Mãng xua tay, chẳng mấy để tâm.

"Không phải Omega thì không phải Omega thôi. Nói thật nhé, mình đâu cần phải cố chấp Alpha với Omega. Omega có bao nhiêu người đâu, Alpha bọn mình đông gấp mấy lần ấy chứ?"

"Beta cũng tốt mà! Chị dâu mày chẳng phải Beta đó sao?"

"Tốt lắm luôn!"

Từ Mãng bày ra vẻ từng trải.

Thật ra hắn còn một câu chưa nói.

Hắn vốn định bảo: Trước đây mày còn quen cả Omega trội đấy, cuối cùng cũng có ích gì đâu?

Nhưng câu đó quá tổn thương người khác, nên hắn đành nuốt xuống.

Sở Dật giật giật khóe môi.

"Ờm... vậy nếu... cũng không phải Beta thì sao?"

"Hả?"

Từ Mãng sững người.

Hắn trừng mắt nhìn Sở Dật, vẻ mặt đờ đẫn.

Vài giây sau, đầu óc cuối cùng cũng khởi động lại, hai mắt bỗng trợn to!

Hắn chỉ thẳng vào mũi Sở Dật.

"Mày! Mày! Mày... không phải thật sự tìm một Alpha đấy chứ?!"

Âm lượng lập tức tăng vọt.

Sở Dật nhắm mắt, một tay bịt tai, cả người lùi xa Từ Mãng một chút.

Từ Mãng vẫn chưa chịu dừng.

"Trời đất ơi, trời đất ơi! Đáng lẽ tao phải nghĩ ra từ lâu rồi!"

"Lần trước mày ở đó cứ lôi cái vụ 'bạn bè' ra nói với tao là tao phải đoán được rồi!"

Bình thường, lúc một đứa trẻ nói mình buồn đi vệ sinh, thì thật ra nó đã đi xong rồi.

Từ Mãng ôm ngực, đau lòng không thôi.

Sao lại thành ra thế này được!

Ngay sau đó, hắn lớn tiếng phản đối: "Không được! Tao không đồng ý!"

Sở Dật nghe vậy thì nhìn hắn.

"Tại sao chứ?"

Từ Mãng trừng mắt.

"Còn tại sao cái gì! Không tại sao hết!"

"Mày là Alpha mà đi yêu Alpha thì ra thể thống gì? Trước đây chỉ cần có Alpha nào nói mấy lời kiểu đó với mày là mày như ăn thuốc nổ, đòi xông lên đánh người ta, cản cũng không cản nổi."

"Thế mà giờ chính mày lại làm cái trò này! Không được đâu!"

Điều Từ Mãng mong là Sở Dật có thể kết hôn lần nữa, có một gia đình, sống ổn định.

Nhưng tuyệt đối không phải kiểu này!

Màng nhĩ bị hét đến đau nhức, Sở Dật l**m môi, vội vàng đứng bật dậy khỏi ghế.

Anh tiện tay cầm một tập tài liệu trên bàn, rồi nhanh chân chạy thẳng ra ngoài.

"Anh, khách hàng đang đợi em, sắp không kịp rồi! Em đi trước đây!"

Vừa nói anh vừa đi, tốc độ càng lúc càng nhanh. Từ Mãng chỉ sơ ý một chút, đã thấy Sở Dật chạy khỏi văn phòng.

Hắn vội vàng đuổi theo, đứng ngoài hành lang, nhưng chỉ còn thấy bóng Sở Dật chạy xa dần, tức đến bốc hỏa!

"Ê, thằng kia! Đừng có chạy! Quay lại nói cho tao rõ!"

"Má!"

"Ban nãy tao nhìn thấy rồi! Trên tờ giấy ghi chú của mày ghi năm giờ chiều cơ mà!"

Từ Mãng nhăn nhó cả khuôn mặt.

Thấy Sở Dật đã chạy mất hút, hắn giơ tay nhìn đồng hồ.

Mới hơn một giờ chiều.

Từ Mãng tức đến giậm mạnh chân!

Sở Dật một mạch chuồn khỏi công ty.

Sau khi ngồi vào xe, anh mím môi, ngẩng đầu nhìn tòa nhà Uy Hổ qua cửa kính, rồi đau đầu vò vò tóc.

Phản ứng... dữ vậy luôn sao?

Anh nhìn giờ.

Còn rất lâu mới đến thời điểm đã hẹn với khách hàng.

Sở Dật thở ra một hơi.

Nghĩ lại thì cũng chẳng có việc gì khác, anh liền lái xe tìm một quán cà phê gần địa điểm hẹn, mở máy tính ra, vừa xử lý những công việc còn lại vừa ngồi chờ.