Chương 215 - Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Tần Nguyên bị lôi đi, lời còn mắc trong cổ họng chợt im bặt, hai mắt trợn trừng.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Sở Dật, như thể muốn khắc sâu hình bóng anh vào tận xương tủy.

Sau vài giây tĩnh lặng đến nghẹt thở, một tràng cười điên dại chói tai bỗng nổ tung, vang vọng khắp hành lang.

Đường cùng ngõ cụt.

"Ha ha ha ha! Sở Dật!"

"Rồi anh sẽ hối hận! Nhất định anh sẽ hối hận!"

Giọng cười ấy ngập tràn oán độc, như một con rắn độc đang lè lưỡi, chỉ chực cắn lên trái tim của tất cả mọi người.

Sở Dật đứng nguyên tại chỗ, gương mặt không chút biểu cảm. Đôi mắt bình lặng như mặt nước, lạnh nhạt nhìn Tần Nguyên bị vệ sĩ cưỡng ép kéo đi, cho đến khi tiếng gào thét cùng bóng dáng cậu ta biến mất ở cuối hành lang.

Cả thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Lúc này, anh mới nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, từ sau cánh cửa đi ra, dừng trước cửa phòng nghỉ.

Khẽ ngước mắt nhìn người trong phòng.

Tần Xuyên Từ đã đứng dậy khỏi ghế sofa. Hắn nhìn Sở Dật đứng ở cửa, trên gương mặt tuấn mỹ vẫn còn sót lại vẻ u ám và lạnh lẽo vì những lời ban nãy của Tần Nguyên.

Nhưng rất nhanh, cảm xúc tiêu cực ấy đã bị hắn cưỡng ép đè nén xuống, biến mất không còn dấu vết.

Hắn khẽ cong môi cười, giọng nói vẫn bình thường như mọi khi.

"Em đến đây làm gì?"

Ánh mắt Sở Dật dừng trên gương mặt hắn, không bỏ lỡ tia tối tăm thoáng qua nơi đáy mắt.

Sau khi nghe hết những lời của Lưu Tuyết Anh ngoài hành lang, trong lòng anh bỗng dâng lên một thôi thúc mãnh liệt.

Anh rất muốn gặp Tần Xuyên Từ.

Ngay lập tức.

Ngay bây giờ.

Thế nên anh đến.

Chỉ là vừa đi tới cửa, anh đã nghe thấy tiếng gào thét của Tần Nguyên.

Anh không có thói quen nghe lén, nhưng giọng của Tần Nguyên quá lớn, xuyên thẳng qua cánh cửa, muốn không nghe cũng khó.

Sở Dật nhấc chân, từng bước đi vào phòng nghỉ, dừng lại trước mặt Tần Xuyên Từ.

Anh ngẩng đầu, nhìn người đàn ông còn cao hơn mình một chút, bình tĩnh hỏi: "Anh nói chuyện với Tần Nguyên xong rồi?"

Ánh mắt Tần Xuyên Từ khẽ dao động, sau đó gật đầu, khóe môi vẫn mang ý cười.

"Ừm, bên nước G đã nhận được tin rồi. Anh sẽ không thật sự làm gì cậu ta đâu, chỉ là chọn giúp cậu ta một nơi... rất thích hợp để sống nốt quãng đời còn lại."

Sở Dật nhìn thẳng vào mắt hắn.

Đôi đồng tử ánh bạc ấy đang bị vẻ ôn hòa giả tạo mà chủ nhân dày công tạo dựng che phủ.

Nhưng Sở Dật vẫn có thể nhìn thấu, bên dưới lớp ngụy trang ấy đang cuộn trào những dòng nước ngầm dữ dội đến nhường nào.

Anh khẽ lên tiếng: "Anh không có gì muốn hỏi em sao?"

Nụ cười trên gương mặt Tần Xuyên Từ vẫn không thay đổi, hắn không đáp.

Ở bên cạnh, Giang Phong cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn, lập tức ra hiệu bằng ánh mắt cho mấy vệ sĩ bên cạnh.

Cả nhóm lặng lẽ lui ra ngoài. Trước khi rời đi, Giang Phong tiện tay khép luôn cánh cửa phòng từ phía ngoài.

Cánh cửa khép lại, ngăn cách mọi thứ bên ngoài.

Trong phòng nghỉ rộng lớn chỉ còn lại hai người họ, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hít thở của đối phương.

Sự im lặng lên men trong không khí.

Một lát sau, Tần Xuyên Từ là người bật cười trước, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch ấy.

"Yên tâm đi, những lời của Tần Nguyên không ảnh hưởng gì đến anh."

"Nó chẳng qua chỉ là con chó điên đang giãy chết, cắn càn mà thôi."

Dáng vẻ hắn ung dung, cứ như thật sự chẳng hề để tâm.

Nghe vậy, Sở Dật gật đầu, không bình luận gì.

Đến khi nhìn Tần Xuyên Từ lần nữa, ánh mắt anh dần trở nên dịu dàng. Trong đôi đồng tử ấy như có những tia sáng rực rỡ đang lưu chuyển.

"Tần Xuyên Từ."

Anh gọi tên hắn, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

"Có một chuyện... vừa rồi em mới nhận ra."

"Hình như từ trước đến giờ, em chưa từng nói với anh rằng 'em yêu anh'."

Nghe vậy, đầu ngón tay buông thõng bên người của Tần Xuyên Từ khẽ run lên, gần như không thể nhận ra.

Sở Dật nhìn thẳng vào hắn, tiếp tục nói: "Tần Nguyên có một câu không sai. Em từng yêu Bạch Tri Kỳ, rất yêu, nên em không thể giống anh, thẳng thắn nói với anh rằng cả đời này em chỉ từng yêu mình anh."

"Nhưng, Tần Xuyên Từ..."

Anh bước lên một bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

"Hiện giờ em rất yêu anh, chỉ yêu mình anh."

"Còn yêu hơn cả lúc trước từng yêu Bạch Tri Kỳ."

Dứt lời, anh khẽ ngẩng đầu, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng đặt lên môi Tần Xuyên Từ một nụ hôn.

Mềm mại.

Phảng phất hương hoa hồng còn lưu lại.

Hơi thở lạnh như tuyết của hắn dường như bị kinh động, nhảy nhót giữa môi răng anh.

Chuồn chuồn lướt nước.

Chạm khẽ rồi tách ra.

Những lời ấy không phải để dỗ dành Tần Xuyên Từ.

Mà là sự thật.

Khoảng thời gian ở bên Bạch Tri Kỳ, chua xót và đau khổ luôn nhiều hơn vui vẻ.

Bạch Tri Kỳ không yêu anh.

Cảm xúc không biết nói dối. Cho dù đối phương có dựng nên lớp ngụy trang hoàn hảo đến đâu, cảm giác xa cách vẫn sẽ nhanh chóng xuyên qua lớp vỏ ấy, dập tắt toàn bộ nhiệt tình, khiến lòng người lạnh đi.

Một mối tình, nếu chỉ có một người cố chấp níu giữ, thì quá trình ấy tuyệt đối không thể hạnh phúc.

Nhưng từ khi ở bên Tần Xuyên Từ, điều Sở Dật cảm nhận được chỉ có niềm vui.

Thật ra, anh rất sẵn lòng vì Tần Xuyên Từ mà cho đi, giống như từng đối xử với Bạch Tri Kỳ.

Chỉ là Tần Xuyên Từ có quá nhiều.

Về vật chất, Sở Dật không thể cho hắn thứ gì, mà hắn cũng chẳng cần.

Nghĩ đi nghĩ lại, điều duy nhất anh có thể trao, dường như chỉ còn một tấm lòng kiên định.

Mà đó lại chính là thứ Tần Xuyên Từ cần nhất.

Sở Dật chậm rãi rời khỏi môi hắn, định mở mắt.

Nhưng đúng khoảnh khắc anh vừa rời đi, một sức mạnh mãnh liệt bỗng siết lấy eo anh, kéo cả người anh mạnh mẽ vào lòng.

Ngay sau đó, một nụ hôn mãnh liệt phủ xuống!

"Ưm..."

Đầu lưỡi bá đạo xâm nhập, cướp sạch không khí trong lồng ngực anh.

Hơi thở cũng trở nên nóng bỏng.

Rất lâu sau, nụ hôn sâu ấy mới kết thúc, hai người chậm rãi tách ra.

Lồng ngực cả hai đều khẽ phập phồng.

Trán kề trán.

Nhìn vào mắt nhau.

Trong ánh mắt ấy chứa đựng vô vàn tình cảm mà ngôn từ không sao diễn tả nổi.

Sở Dật nhìn Tần Xuyên Từ, bỗng khẽ cười.

Anh khàn giọng lên tiếng.

"Hành lang rất đẹp."

Tần Xuyên Từ cụp mắt xuống, tiếng cười trầm thấp tràn ra từ cổ họng.

"Trồng toàn hoa hồng."

"Đương nhiên là đẹp rồi."

---

Lời tỏ tình đến muộn ấy giống như một niềm vui bất ngờ xuất hiện trong cuộc sống.

Nó khiến mối quan hệ của hai người càng thêm khăng khít, nhưng cũng không làm quỹ đạo cuộc sống thường ngày thay đổi quá nhiều.

Tần Xuyên Từ vẫn bận rộn với công việc. Còn Sở Dật cũng có việc của riêng mình phải làm.

Suốt hơn nửa tháng liên tiếp, ngày nào Sở Dật cũng đúng giờ có mặt trong văn phòng của Uy Hổ.

Mãi đến lúc này, Từ Mãng mới chậm chạp nhận ra có gì đó không đúng.

Lần này kỳ nghỉ mà Tần tổng cho Sở Dật có phải hơi dài quá rồi không?

Sắp một tháng rồi nhỉ?

Ngậm điếu thuốc, hắn đứng bên ngoài cửa sổ văn phòng của Sở Dật, liếc vào bên trong.

Chỉ thấy Sở Dật đang chăm chú trước máy tính, ngón tay gõ bàn phím thoăn thoắt, gương mặt nghiêng đầy tập trung.

Hắn còn đang do dự có nên vào hỏi hay không thì Sở Dật như cảm nhận được điều gì, bỗng ngẩng đầu, ánh mắt lập tức chạm phải hắn.

Thế là khỏi cần do dự nữa.

Từ Mãng dụi tắt điếu thuốc, trực tiếp đẩy cửa bước vào.

"Đang bận à?"

Sở Dật liếc màn hình máy tính, gõ nốt vài chữ cuối cùng trong tài liệu, nhấn lưu, rồi mới dừng tay.

Anh ngẩng đầu nhìn Từ Mãng bước vào, hỏi: "Không đâu, xong rồi. Sao thế anh? Tìm em có việc à?"

Từ Mãng chép miệng.

Khoảng thời gian này có Sở Dật giúp đỡ, chia bớt hơn nửa khối lượng công việc, quả thật hắn nhẹ nhõm hẳn, cuối cùng cũng có thể thở phào.

Nhưng mà trong lòng vẫn cứ thấy không yên.

"Ờ thì..." Hắn vòng vo hỏi, "Kỳ nghỉ của mày cũng dài thật đấy. Bên Tần tổng... không còn cần mày nữa à?"

Nghe vậy, vẻ mặt Sở Dật khẽ thay đổi.

Anh khịt mũi, ngẩng đầu nhìn Từ Mãng, tự nhiên giải thích: "À, chuyện đó hả."

"Giờ em không làm vệ sĩ cho Tần tổng nữa."

Từ Mãng sững người, buột miệng hỏi: "Tại sao?"